Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm

Chương 1650: Quần áo giày tất.



Tháng Năm bận rộn mà trật tự cứ thế trôi qua.

Tống Đàm tính toán thời gian, Tết Đoan Ngọ mùng 5 tháng 5 âm lịch, rơi vào ngày 10/6 dương lịch. Mà hai ngày sau, 12/6, lại là sinh nhật Lục Xuyên.

Ôi chà, sát nhau thật đấy.

Điểm tốt là ở giữa vẫn còn đủ thời gian, hoa hồng xanh của cô tuy màu xanh vẫn chưa quá rõ, nhưng cũng đã ra dáng ra hình.

Chỉ là nhiệt độ tăng cao, hoa mùa hè của hoa hồng không còn chuẩn như mùa xuân và mùa thu nữa, thường vừa nở ra là cánh hoa bung tứ phía, c.uối cùng xòe bẹt thành một “bánh hoa”.

Theo tiêu chuẩn của dân làm vườn thì đều không đạt chuẩn.

Không còn cách nào, cô chỉ đành canh thời gian, bê chậu cây ra vào liên tục, vừa phải đủ nắng, lại không được để nó chịu nhiệt độ quá cao. Còn phải thúc linh khí, giữ cho màu xanh đã vất vả lắm mới nuôi được ổn định.

Thao Dang

Dù sao trước đây, cô không dồn tâm sức vào hoa cỏ, nên màu xanh c.uối cùng…

Nói sao nhỉ, hơi giống màu xanh của hoa phi yến, lại càng giống màu xanh của thiên lam tiêm biện mộc (tên loại cây này mình đã tra từ điển và tìm hiểu nhưng không có thông tin là cây gì, có thể là một loại cây trong thế giới tu tiên của Tống Đàm, độc giả cứ nắm thông tin là vậy nhé, nếu có được nguồn thông tin xác thực hơn, mình sẽ bổ sung sau – lời Editor).

Tóm lại, rất đặc biệt, cũng rất đẹp.

Chỉ là vẫn chưa ổn định, đợt hoa này nở xong, lứa sau sẽ ra sao thì chưa biết.

Cô cẩn thận cất giữ “bất ngờ” này, nhớ tới việc Lục Xuyên mỗi ngày đều dành nhiều thời gian chăm sóc vườn hoa, lúc này cũng không nhịn được mà mong chờ.

Đúng lúc đó, tranh thủ buổi trưa nắng gắt, Lục Xuyên cũng lái xe tới, từ trong xe bê xuống từng thùng hàng:

“Đàm Đàm, ông bà trưa nay có qua không? Sắp đến Tết Đoan Ngọ rồi, anh mua ít đồ mới, thử ở nhà mình hay mang qua bên kia?”

Tống Đàm không do dự: “Chắc chắn thử ở nhà mình rồi, họ thử xong mình còn phải khen vài câu nữa chứ, qua bên kia không tiện.”

Lục Xuyên “ừ” một tiếng: “Thực ra, anh cũng mua cho ông bà ngoại rồi, tối mình cùng mang qua nhé.”

Thật ra đợi đến đúng ngày Đoan Ngọ mọi người tụ họp rồi tặng cũng rất hợp, nhưng bà ngoại là một bà cụ rất thời trang!

Bà thường có những câu nói rất “sắc bén”, khiến Lục Xuyên nghe xong ấn tượng sâu sắc. Lúc này anh lo quần áo mua không hợp gu của bà, nên tranh thủ lúc còn thời gian có thể đổi trả.

Tống Đàm đứng bên cạnh gọi điện, còn Ngô Lan và Tống Tam Thành thì đã cười toe toét.

Ôi chao!

Ôi chao!

Chàng rể Tiểu Xuyên này, thật sự không có gì để chê!

Người ta không giống nhà mình kiểu giản dị, đi dép lê cũng có thể ôm tô to ngồi xổm trước cửa ăn cơm.

Nhưng nhà mình lại thiếu đúng kiểu người tỉ mỉ như vậy!

Đặc biệt là người tỉ mỉ còn có gu thẩm mỹ, còn biết chăm chút ăn mặc cho họ!

Đừng tưởng người nông thôn không thích làm đẹp, đó là vì không có thời gian, cũng không có điều kiện. Nếu có tinh thần rồi, ai mà không muốn mỗi ngày đều xinh đẹp cơ chứ?

Trong làng có không ít bà thím, giờ mỗi ngày từ ruộng về, rảnh rỗi là lại thay một chiếc váy khác.

Còn chuyện mua quần áo, giày dép, tất vớ này nọ, đến lượt Tống Đàm thì cô chỉ nghĩ: tiền đã đưa cho mọi người rồi, thích gì thì tự mua đi.

Bản thân cô còn chẳng mua!

Nếu không phải Lục Xuyên giúp cô sắp xếp tủ quần áo, thì áo khoác gió cô có thể mặc suốt xuân thu đông, mùa hè xoay qua xoay lại hai cái áo thun, cùng lắm thêm một áo chống nắng.

Haizz!

Ngô Lan thời trẻ từng thích trang điểm, giờ thích uốn tóc bật filter nhìn vậy thật sự không hiểu nổi.

Đã không thiếu điều kiện, ngày nào cũng bận rộn lên núi xuống ruộng, sao lại có thể qua loa như vậy?

Kiều Kiều thì có lòng, nhưng cậu luôn thích tặng những thứ mình thích, nếu thật sự nhận đồ của cậu, thì Ultraman chắc phải chất đầy cả một ngăn kéo.

Tóm lại, mỗi lần đổi mùa hay lễ tết, Lục Xuyên đều có sắp xếp chu đáo, nhà họ Tống vui vẻ vô cùng!

Giờ cả nhà quây quần lại, Dương Chính Tâm cũng nhảy nhót theo: “Để em xem! Để em xem!”

Không ngờ Lục Xuyên cười, lấy ra một túi: “Của em, Kiều Kiều, còn có Trần Trì. Thử xem!”

Kiều Kiều reo lên, còn Dương Chính Tâm thì ngạc nhiên: “Em cũng có à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Có chứ.” Lục Xuyên thản nhiên nói: “Ba đứa không phải bạn thân sao? Cùng học cùng tiến bộ.”

Nhiều lúc là Dương Chính Tâm dạy Kiều Kiều làm bài, Kiều Kiều lại dạy Trần Trì nhận chữ, viết chính tả.

Ba cậu con trai ở độ tuổi lưng chừng giữa thiếu niên và trưởng thành tụ lại với nhau, nhìn kiểu gì cũng thấy tràn đầy sức sống tuổi trẻ.

Cho nên…

Lục Xuyên đưa túi tới: “Anh mua giống nhau — Tiểu Dương chịu thiệt chút, chắc đã mặc chán rồi, nhưng Kiều Kiều với Trần Trì thì chưa mặc.”

Ba người nhận túi, mở ra xem, là một bộ đồng phục trắng viền xanh.

Áo thun cổ bẻ trắng xanh, trước n.g.ự.c có huy hiệu đặt riêng [Trung học Vân Kiều]. Một áo khoác dài tay xanh viền trắng, cùng một chiếc quần xanh.

Đúng kiểu đồng phục phổ thông nhất trong trường học.

Kiều Kiều cầm quần áo, mắt không chớp:

“Wow!”

Dương Chính Tâm đã lấy bộ khác ra: “Cái này ghi [Cao trung Vân Kiều], là của em đúng không?”

“Đúng.” Lục Xuyên gật đầu: “Trần Trì là [Tiểu học Vân Kiều].”

Nói thật, bộ này không đắt, vì chất liệu đồng phục, dù Lục Xuyên chọn loại may tốt, cả set ba món cũng chỉ 99.9 tệ.

Thêm huy hiệu đặt riêng, tổng giá cũng chỉ hơn trăm.

Còn mỗi người một đôi giày thể thao trắng giống nhau, hàng cơ bản của thương hiệu lớn đang giảm giá, hơn một trăm.

“Wow!” Dương Chính Tâm từng mặc vô số đồng phục, đã chán rồi, nhưng cái này khác hẳn! Giờ cậu ta chỉ muốn mặc ngay! Nếu đi học mà có Kiều Kiều với Trần Trì làm bạn, cậu ta làm “đại ca”, chắc vui c.h.ế.t mất!

Cậu ta lập tức gọi điện cho Trần Trì: “Mau tới mau tới! Anh Lục Xuyên tặng quà Tết Đoan Ngọ cho tụi mình!”

Cùng với Trần Trì phóng xe ba bánh tới như bay, còn có ông bà nội chậm rãi đạp xe theo sau.

Vừa bước vào đã nói: “Tiểu Xuyên tiêu tiền làm gì! Bọn ta già rồi, mặc gì mới? Trong nhà còn đồ! Còn đồ mà!”

Nói vậy cũng không sai, cô hai Tống Hồng Mai dù tiết kiệm vẫn có mua đồ cho người già. Trong nhà mỗi dịp lễ đều có một bộ mới, chỉ là…

Năm nay, ông bà nội cũng kiếm được tiền, còn biết dùng Douyin, nhìn người khác ăn mặc rồi nhìn lại mình, trong lòng cũng có chút so đo.

Bởi vì đồ của Đại Mai mua chỉ chú trọng “rẻ và thực dụng”!

Quần áo của người già luôn mua ở mấy cửa hàng nhỏ ven chợ gần sông, cái gì rẻ thì lấy!

Giờ nghe Lục Xuyên mua quần áo, bà cụ còn lục tung nhà tìm một đôi giày cho “ra dáng” để phối!

Lục Xuyên đã quen với kiểu khách sáo này rồi, không từ chối vài câu thì lại thấy không hợp lễ, đợi mọi người nói xong, anh mới tiến lên, chính xác lấy ra quần áo, giày và tất (vớ):

“Loại tất này mỏng, lại thoải mái, cháu hỏi trong nhóm độc giả họ giới thiệu, mỗi người một hộp nhé.”

Ngô Lan vui vẻ nhận lấy, trong lòng nghĩ: vẫn là Tiểu Xuyên hiểu chuyện!

Nhìn đôi tất này, độ dài vừa phải, nhẹ, thoáng khí, lại mềm — đúng kiểu bà thích!

Nếu trông chờ Tống Đàm…

E là cô còn nhớ loại tất nylon cũ rẻ tiền hai mươi năm trước bà mua — ngoài chợ 20 tệ được 40 đôi!

Người trong làng thật ra rất thích làm đẹp!

Rất nhiều bà thím mỗi ngày đều trang điểm, kẻ mày, đ.á.n.h son đầy đủ, đi chợ còn mang giày cao gót.

~~~~~~~~

Lời tác giả:

Chuyện yêu cái đẹp, chỉ phân người, không phân vùng miền.

Đàn ông thì càng khỏi nói, mua cho cha tôi bộ đồ mới, ông còn vui hơn mẹ tôi, mặc ngay rồi đi ra ngoài.