Gạo nếp chưa chín tới quả thật không được.
Ông chú Bảy, bà thím Bảy và Tống Đàm ba người, vung liềm cắt một bó lớn, mang về rồi lại tự tay tuốt hạt (quá ít, không đáng dùng máy, nên cả nhà mỗi người bốc một nắm, đúng nghĩa làm thủ công).
Đợi giã bỏ vỏ trấu, cũng chưa kịp trải ra phơi, liền thử nấu luôn…
Ông chú Bảy nhìn chén cháo đặc trong tay, nói: “Quả thật không đủ dẻo.”
Cũng không có mùi thơm đậm của cơm trắng.
Chỉ có thể… coi như ăn vị gạo non non thôi.
Ông chú Bảy đau lòng nói: “Vẫn phải nghe lời xưa, lúa chưa tới vụ thì không được! Uổng phí quá rồi.”
“Đâu có ạ.” Kiều Kiều đang gõ một lỗ nhỏ trên quả trứng vịt muối, lúc này dùng đũa khuấy bên trong rồi đổ vào chén, cháo trắng với lòng đỏ trứng muối, thơm nức!
Cậu vì thế rất thỏa mãn: “Con ăn hết vào bụng rồi, sao lại gọi là uổng phí được chứ.”
Ông chú Bảy lập tức cười tươi rói: “Ôi, vẫn là Kiều Kiều nói dễ nghe, đúng, ăn rồi thì không tính là uổng phí!”
Dương Chính Tâm liếc ông một cái, thầm nghĩ may mà Kiều Kiều còn kiên định, không thì được cưng chiều thế này, sau này chắc thành vô pháp vô thiên mất!
Nhưng ngay sau đó Kiều Kiều hỏi cậu ta: “Lát nữa mình rửa Đại Đóa đi! Lúc chụp ảnh tôi cũng muốn chụp cùng Đại Đóa.”
Dương Chính Tâm nhìn chiếc xe ba bánh mái vòm hình đám mây vốn đã sạch sẽ, chỉ là màu macaron bảy sắc hơi hơi xỉn đi một chút, lúc này không chút do dự:
“Được! Nhất định rửa cho cậu sạch bong!”
Thiếu niên sức lực lúc nào cũng dư thừa, nói rửa xe là làm ngay, rất nhanh đã xách một xô nước.
Đang quen tay vắt khăn lau, liền nghe Ngô Lan hỏi: “Tiểu Dương, Tết Đoan Ngọ cháu cũng không về nhà à?”
Trại hè ngay sau Đoan Ngọ, mà đứa trẻ này hình như chưa nhập học đã chạy tới đây chơi rồi: “Cha mẹ cháu không nhớ cháu sao?”
Dương Chính Tâm thật ra cũng hơi nhớ nhà, nhưng mà…
“Dì ơi, tháng trước cha mẹ cháu chỉ ở nhà có 7 ngày, trong nhà ngoài chị Trần giúp việc ra thì chẳng có ai.”
Thao Dang
Không thì cậu ta sao có thể thoải mái ở đây lâu như vậy?
Cha cậu t làm thực nghiệp bận rộn khí thế, mẹ cậu ta cũng có sự nghiệp riêng, hiện tại chính là lúc hăng hái nhất.
Nếu không thì cũng không đến mức đặt homestay của Lục Xuyên mà lâu vậy vẫn chưa thấy người tới.
Haiz.
Ngô Lan thầm nghĩ: kiếm tiền nhiều quá, đến con cái cũng không lo nổi, may mà Tiểu Dương tự chăm được bản thân.
Bà nhìn cậu ta, trong mắt đầy thương xót, lúc này lại hỏi liên hồi: “Cháu đi trại hè có ai đưa đi không? Ký túc xá có cho dùng nồi điện nhỏ không? Lúc đi mang mấy chục cái bánh ú nhé?”
Dương Chính Tâm thật ra rất muốn mang nhiều đồ ăn ngon, nhưng mấy chục cái bánh ú xách theo thì hành lý nặng đến mức nào?
Cậu ta vừa bóp nước rửa vào xô, vừa hì hục lau xe: “Không cần đâu dì, lần này tập huấn ở Bối Thành, ký túc xá là phòng bốn người bình thường, không có tủ lạnh, nhưng chắc giấu được cái nồi điện nhỏ.”
“Đợi cháu tới đó quen rồi, nếu thuê được phòng bên ngoài, cháu thuê riêng một phòng, mua hẳn cái tủ lạnh lớn, đồ ngon để hết vào đó.”
Lời này khiến quan niệm tiêu dùng của Ngô Lan bị chấn động.
Ngày xưa Tống Đàm đi học, vẫn theo kiểu “có khó khăn thì cố gắng vượt qua”. Còn như kiểu gia đình Tiểu Dương này, có khó khăn thì không cần chịu, tìm cách khác là xong.
Nhưng như vậy cũng tốt.
Bà xót xa nói: “Vậy cháu tới đó rồi đừng khách sáo, con trai phải ăn nhiều mới cao được, dì thấy cháu còn phải cao thêm nữa đấy.”
Tiểu Dương cao hơn 1m7: …
“Ở Bối Thành, cháu một mình mang hành lý đi tàu cao tốc, không tiện lắm nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Đàm không nhịn được bật cười: “Mẹ, mẹ muốn đưa cậu ấy thì cứ nói thẳng, còn vòng vo hỏi này hỏi kia… Lục Xuyên, lái xe tới Bối Thành mất bao lâu?”
Lục Xuyên nghĩ một chút: “Khoảng 8 tiếng rưỡi.”
Anh nhìn Dương Chính Tâm, mỉm cười: “Dương Chính Tâm, thế nào, bọn anh đưa Kiều Kiều, Trần Trì cùng đưa em đi nhập học nhé?”
Lại nhìn Tống Đàm: “Đi cùng luôn? Bối Thành có công viên Didi, sau Đoan Ngọ một ngày xuất phát, tối tới nơi nghỉ ngơi, hôm sau mua vé VIP, ba đứa nhỏ có thể chơi thoải mái một ngày.”
“Đúng đó!” Ngô Lan cũng vui vẻ: “Tự lái xe còn tiết kiệm tiền nữa!”
Trương Yến Bình lặng lẽ nghe, trong lòng nghĩ: nếu chỉ đơn thuần đưa con đi học, tiền phí đường cao tốc cũng phải mấy trăm tệ! Chi bằng bỏ 400 tệ mua vé tàu cao tốc còn hơn.
Nhưng mà bọn trẻ còn muốn đi chơi…
Vậy thì không thể tính toán kiểu đó được nữa.
Tống Đàm gật đầu: “Được thôi, để em lái xe.”
So với Lục Xuyên, cô cũng có sức lực dùng mãi không hết.
Dương Chính Tâm hơi kích động đến mức không nói nên lời: “Thật sự đưa em đi à?”
Cậu ta từ năm mười một, mười hai tuổi đã theo thầy đi khắp nơi, cha mẹ có thể làm cho cậu ta chỉ là nâng hạng ghế, hoặc tiêu thêm tiền… kiểu có mấy người cùng đưa đi thế này, chưa từng có.
Dù cậu ta vẫn tự nhận mình đã gần như người trưởng thành, không để ý mấy chuyện này nữa, nhưng không hiểu sao nghe sắp xếp như vậy lại thấy trong lòng đầy kích động.
Còn có cả công viên Didi, lần trước đi chắc cũng phải bảy tám năm trước rồi!
Nhưng không sao, cậu ta lập tức bao trọn: “Em có tiền thưởng! Vé trọn gói công viên để em mua!”
Mơ hồ nhớ hình như có loại dịch vụ cao cấp gì đó, mỗi người chỉ mấy ngàn tệ, quỹ riêng của cậu ta…
Ơ không, sao lại gọi là quỹ riêng! Đây là vốn khởi nghiệp tương lai của cậu ta!
Nhưng không sao!
Cậu ta lập tức hớn hở gọi điện cho mẹ: “Mẹ! Kiều Kiều với Trần Trì muốn đưa con đi Bối Thành tham gia trại hè, con muốn mời họ đi Disneyland, con hết tiền rồi mẹ yêu ơi…”
Mẹ Dương nghĩ thầm: sao mà hết tiền được, thằng nhóc này chắc lại giấu quỹ riêng rồi.
Nhưng có người đưa đi, lại còn nói to thế, rõ ràng là rất vui.
Bà ta với cha Dương đều là kiểu người thoải mái, lúc này cũng không thấy việc mình không đưa con đi là có gì không ổn. Trẻ con có thể tự lo, tự làm, có đưa hay không cũng vậy.
Ngược lại, tình bạn thời niên thiếu mới là hiếm có. Trước đây ở trường nó cũng chẳng có mấy người bạn thân, nên bà ta cũng vui vẻ nói: “Vậy con đặt khách sạn tốt một chút, mẹ duyệt cho con 100.000 tệ.”
Tiểu Dương vui sướng nhận lời.
Cúp điện thoại xong lại lập tức gọi cho cha. Lần đầu không bắt máy, cậu ta kiên trì gọi lần hai.
Kiều Kiều chỉ vào điện thoại: “Điện thoại báo đang bận mà, cậu có thể gọi sau.”
“Cậu không hiểu đâu!” Dương Chính Tâm dạy cậu: “Xin tiền mẹ xong còn phải xin tiền cha, nhưng phải làm thật nhanh. Nếu có khoảng cách thời gian để hai người họ trao đổi với nhau, thì có khi một người sẽ không cho nữa.”
Kinh nghiệm của cậu ta vô cùng phong phú. Đợi điện thoại c.uối cùng cũng thông, cậu ta không nói gì đã vội vàng: “Cha! Kiều Kiều với Trần Trì muốn đưa con đi học! Con cảm động quá! Từ trước tới giờ chưa ai đưa con…”
Cha Dương không vui: “Nói linh tinh! Con đi học ngày nào chẳng có anh Lý đưa? Có khi cha tiện đường cũng đưa con mà.”
Nhưng nói thì nói, c.uối cùng ông ta vẫn nhượng bộ: “Thôi được, cho con ít tiền tiêu vặt…”
“Ào” một cái, lại thêm 200.000 tệ vào tài khoản.
Dương Chính Tâm nhướng mày với Kiều Kiều: “Thế nào, học được chưa?”