Cuộn Rèm Châu Lên

Chương 5



5

Kể từ sau vụ việc đó, Lục Vân Thâm dồn hết tâm sức vào việc dạy ta cách xem và quản lý sổ sách kế toán.

Thực ra, số sách vở ta từng đọc cũng không tính là ít, chỉ có điều nếu đem ra so sánh với hắn thì đúng là tiểu miêu gặp đại hổ, chẳng thấm tháp vào đâu. 

Thỉnh thoảng bắt gặp những chỗ ta đối chiếu sổ sách không được nghiêm túc và cẩn thận, hắn sẽ nghiêm khắc phê bình ta ngay lập tức.

Cho đến khi Lục Vân Thâm phụng mệnh triều đình đi điều tra một vụ án buôn lậu lớn ở vùng Giang Nam.

Suốt những ngày tháng đó, hắn bận rộn đến mức chân không chạm đất. 

Đôi khi tình cờ nhìn thấy hắn ở trên phố, hắn cũng chỉ kịp thúc ngựa lướt qua thật nhanh, tà quan phục màu đỏ thẫm tung bay tựa như một cánh bướm dập dờn giữa không trung.

Khoảng thời gian sau đó, trông hắn gầy đi trông thấy, xem chừng vụ án lần này vô cùng gay go và hóc b.úa.

Một đêm nọ khi hắn trở về, trên gương mặt thoáng hiện lên vẻ áy náy, ái ngại:

「Ta buộc phải giả c.h.ế.t một thời gian, vậy nên sẽ có một dạo không thể ở bên cạnh bầu bạn cùng nàng được.」

Ta nghe xong thì nửa hiểu nửa không mà khẽ gật đầu, cũng chẳng mở miệng gặng hỏi gì nhiều. 

Ta chỉ nhẹ nhàng hỏi hắn liệu có cần ta giúp đỡ làm những việc gì hay không.

Hắn liền từ trong túi lấy ra một tờ ngân phiếu đặt vào lòng bàn tay ta, trầm giọng bảo:

「Nàng hãy tìm cách biến số tiền này thành gấp mười lần, đó cũng chính là lúc ta bình an trở về.」

Ngay khi bóng dáng của Lục Vân Thâm triệt để biến mất vào màn đêm tăm tối, thì trong cung liền truyền ra hung tin hắn đã bỏ mạng.

Kể từ đó về sau, hắn không còn xuất hiện lộ diện trước mặt bách tính mỗi ngày nữa. 

Thế nhưng hắn vẫn đều đặn mượn cái danh xưng "Lục Nhất" để gửi thư tín qua lại với ta. 

Bên trong cánh thư, ngoại trừ việc quản thúc hỏi han xem ta dạo này có chăm chỉ đọc sách hay không, thì chính là mặt dày hỏi ta xem có nhớ nhung hắn hay không.

Sau khi từ trên núi trở về, ta vẫn duy trì thói quen như thường lệ mà đặt b.út viết thư cho hắn.

Ban đầu, ta vốn định thuật lại cho hắn nghe chuyện ngày hôm nay vô tình đụng mặt Lục Chiêu. Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hiện tại hắn vẫn đang phải gồng mình gánh vác công vụ triều đình nguy hiểm, tốt nhất là không nên làm hắn phân tâm, chậm trễ chính sự thì hơn.

Chính vì vậy, ta liền dừng b.út, chuyển sang bốc phét tán dóc sang mấy chuyện vụn vặt khác.

Thế nhưng cũng chỉ vỏn vẹn vài ngày sau, hắn đã tranh thủ thời gian rảnh rỗi để hồi âm cho ta. 

Trong thư, hắn than thở rằng dạo gần đây hai bên vành tai của mình cứ vô cớ đỏ ửng lên một cách kỳ lạ, hắn cảm giác chắc chắn là đang có kẻ nào đó ở sau lưng rủa xả, mắng c.h.ử.i mình.

Ta chợt nhớ lại cái ngày lên núi hôm ấy, gã Lục Chiêu kia đã mở miệng mắng hắn là "tên khốn kiếp", lại còn trù hắn là "gã ma c.h.ế.t sớm, đoản mệnh".

Nghĩ tới đây, ta không nhịn nổi nữa mà ôm bụng cười ngặt nghẽo, cười đến mức tiền ngã hậu ngưỡng, nghiêng ngả cả người.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

 

Trong những ngày tháng Lục Vân Thâm không ở bên cạnh.

Ta luôn khắc ghi lời dặn dò của hắn, cả ngày chỉ đau đầu suy nghĩ làm sao để khiến cho số bạc trong tay ngày một sinh sôi nảy nở, nhiều thêm nữa. 

Ngày ngày ta đều thức khuya dậy sớm, chuyên đi đòi nợ thuê cho mấy vị chủ tiệm rượu buôn bán nhỏ lẻ — những khoản nợ mà bằng năng lực của mình, họ vĩnh viễn chẳng thể nào đòi lại được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau khi đại công cáo thành, ta và họ sẽ chia chác sòng phẳng theo tỷ lệ năm - năm. 

Hầu hết những chủ tiệm này đều là dân buôn bán nhỏ, không có tiền để thuê đao phủ hay bảo kê có m.á.u mặt, thế nên khi thấy ta ra mặt, họ cũng chỉ đành bấm bụng xem như "ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống" mà giao phó mà thôi.

Ban đầu, Hạ Cúc cứ khăng khăng cảm thấy chuyện này có chỗ không ổn, không hợp lễ nghi khuê các chút nào. 

Thế nhưng về sau, cứ mỗi lần nhìn thấy những túi bạc căng phồng, nặng trịch được mang về, con bé liền thức thời mà ngậm c.h.ặ.t miệng, không ho he thêm một lời nào nữa.

Vào một buổi chiều hoàng hôn đầy nắng ráo, ta quyết định tự thưởng cho bản thân một chút thời gian để nghỉ ngơi thư giãn:

「Ở tiệm bánh phía Tây ngoại ô có bán món bánh quế hoa ngon lắm, vừa thơm, vừa dẻo, lại ngọt mềm, em có muốn đi ăn thử không?」

Hạ Cúc nghe nhắc tới đồ ăn liền ra sức nuốt nước bọt ực ực, chung quy là chịu không nổi cám dỗ, liền hồ hởi bị ta dỗ dành dắt đi theo.

Nào ngờ đâu mới đi được nửa quãng đường, chúng ta lại không hẹn mà gặp, đụng độ trực diện với Lục Chiêu ở ngay hướng đối diện. 

Ngay vào cái khoảnh khắc ta định lập tức quay xe, chuyển đổi phương hướng để rút lui, thì hắn đã tinh mắt nhìn thấy ta mất rồi.

「Thanh Diên!」 Giọng nói của nam nhân phía sau run rẩy một cách dữ dội.

Mắt thấy ta hoàn toàn không có ý định quay đầu lại. Lục Chiêu liền sải bước thật nhanh lao về phía trước, chuẩn xác chặn ngay ở bên sườn ta.

「Những năm qua, ta ở nơi xa xứ vẫn luôn một mực đau đáu, chú ý đến từng tin tức nhỏ nhất ở kinh thành.」

Ta vô thức lùi lại một bước về phía sau, không cẩn thận liền va quệt phải gian hàng của người bên đường. 

Thế nhưng, ta vẫn duy trì thái độ im lặng, tuyệt đối không thèm đáp lời gã.

Lục Chiêu khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt đầy bất lực:

「Chuyện năm xưa... thực sự là ta đã có lỗi với muội.」

「Khi ấy Mộ Tâm đưa cho ta thứ t.h.u.ố.c đó, ta căn bản không hề biết d.ư.ợ.c tính của nó lại có thể ghê gớm, mãnh liệt đến nhường ấy.」

Sau khi thốt ra câu nói này, vành mắt của nam nhân trước mặt đã vô thức ửng hồng lên một mảng.

「Giờ đây cái gã khốn kiếp kia đã c.h.ế.t rồi, mà ta cho đến nay vẫn chưa từng lập gia thất, cưới hỏi bất kỳ ai. Tất  mọi chuyện, xem ra vẫn còn chưa quá muộn màng đâu muội à.」

Nhìn gã nam nhân đang bày ra bộ dạng vô cùng thành khẩn, hối lỗi trước mắt này. 

Trong thâm tâm ta bỗng chốc không tự chủ được mà liên tưởng đến những ký ức của hai năm về trước — những chi tiết vụn vặt mà năm xưa, vì bản thân quá mức nôn nóng muốn hủy bỏ hôn sự nên đã vô tình ngó lơ, bỏ qua mất.

Mặc dù vào cái thời điểm ấy, ta đã phải lấy hết dũng khí tích cóp bấy lâu để chủ động chạy đi tìm Lục Chiêu, nhưng tận sâu trong lòng vẫn không nén nổi những uỷ khuất dâng trào nghẹn ứ.

Ta từng gặng hỏi gã, tại sao gã lại tàn nhẫn đối xử với ta như thế? 

Ta hỏi gã có biết trong chén trà nước ngày hôm ấy có bỏ t.h.u.ố.c độc hay không? 

Ta hỏi gã có biết một khi ta đã cùng người khác bái đường thành thân, kết tóc se duyên, thì một đời này ta sẽ tuyệt đối không bao giờ quay đầu lại nữa hay không?

Đối mặt với muôn vàn nỗi uỷ khuất tủi hờn của ta lúc đó, Lục Chiêu tuy rằng trong lòng có chút không đành lòng nhìn thẳng. 

Thế nhưng cuối cùng, gã vẫn hèn nhát lựa chọn cách im lặng, vô tình quay ngoắt khuôn mặt sang hướng khác để né tránh.

Vào cái khoảnh khắc ấy, ta đã từng tha thiết mong ước biết bao nhiêu rằng gã sẽ nghĩa chính ngôn từ mà lớn tiếng phản bác lại ta, sẽ cuống cuồng giải thích, sẽ hạ mình khẩn cầu sự tha thứ từ ta, và lập tức đưa ra những biện pháp, hành động thực tế để cứu vãn, bù đắp cho lỗi lầm ấy.