Cuộn Rèm Châu Lên

Chương 9



9

Lục Chiêu c.h.ế.t trân quỳ rạp tại chỗ một khoảng thời gian rất dài. Gã mấp máy bờ môi, nhưng lại chẳng thể thốt ra nổi lấy nửa chữ.

Lục Vân Thâm bấy giờ liền phát hiện ra bóng dáng của ta đang đứng ở ngay phía sau lưng hắn. Hắn dứt khoát xoay người rảo bước đi về phía ta.

Hắn đáng thương ba ba mà chìa bàn tay của mình ra trước mặt ta, trên mu bàn tay quả thực có lộ ra một vệt đỏ ửng vô cùng nhỏ:

「Thanh Diên, vừa rồi ta lỡ tay đ.á.n.h mạnh quá, giờ đau tay quá đi mất.」

「Để ta thổi phụ cho chàng nhé.」

Ta vừa dỗ dành vừa thổi nhẹ vào tay hắn, chờ cho đến khi gã nam nhân này chịu dừng cái trò kêu đau lại, ánh mắt sắc lẹm của hắn mới một lần nữa dời sang, găm c.h.ặ.t lên người Lục Chiêu:

「Sao nào, chẳng lẽ ngươi còn muốn mặt dày ở lại đây để ăn xong một bữa cơm rồi mới chịu cút đi à?」

Lục Chiêu bấy giờ mới như từ cõi mộng hoàn hồn trở về, gã ảo não, xám xịt mặt mày mà chật vật bò dậy khỏi mặt đất.

Ngay vào cái khoảnh khắc gã chuẩn bị nhấc chân bước ra khỏi đại môn, phía sau lưng bỗng vang lên tiếng cảnh cáo đầy uy nghiêm, sắc lẹm của Lục Vân Thâm:

「Ta là thúc phụ của ngươi, từ nay về sau tốt nhất cái miệng nên cẩn trọng một chút, đừng bao giờ mở mồm nói lời bất kính, lại càng không được phép có thái độ vô lễ với thúc mẫu của ngươi!」

 

Sau khi vụ án mà Lục Vân Thâm xử lý tạm thời khép lại một giai đoạn.

Hắn đã dâng tấu sớ lên Hoàng đế để bẩm báo rõ ràng toàn bộ tiền căn hậu quả, sau đó hạ lệnh mở tiệc yến hội ngay tại phủ của mình. 

Hắn nói làm vậy là để dẫn người thê t.ử là ta đây ra mắt mọi người cho quen mặt, tránh để sau này ta phải chịu thêm bất kỳ uất ức hay tủi nhục nào bên ngoài nữa.

Vào ngày tổ chức yến tiệc.

Ta khoác trên mình bộ váy lụa mỏng màu tím nhạt, tà váy thêu những đóa tường vi sắc hồng thanh nhã, trên tóc cài một chiếc bộ d.a.o khảm trân châu, đầu ngón tay khẽ siết c.h.ặ.t chiếc khăn lụa cũng thêu hoa tường vi. 

Vì có chút lo lắng và căng thẳng nên chốc chốc ta lại nhẹ nhàng thấm lau mồ hôi nơi đầu ngón tay.

Lúc chuẩn bị bước ra cửa để nghênh đón quan khách, Lục Vân Thâm khẽ mỉm cười, dịu dàng nhìn ta:

「Thanh Diên, ngày hôm nay là sân khấu của nàng.」

Ta hiểu rõ thâm ý trong câu nói ấy của hắn, liền thu liễm tâm thần, dùng thần sắc vô cùng thong dong, đoan trang để tiếp đón các vị quý khách đặt chân đến phủ thượng.

Trong suốt buổi tiệc, Lục Vân Thâm đã đứng trước mặt toàn thể quan khách để trịnh trọng tuyên bố thân phận của ta:

「Có thể cưới được Mộ Thanh Diên làm thê t.ử, chính là phúc phận ba đời của Lục Vân Thâm ta. Hy vọng từ nay về sau, các vị hãy nể chút mặt mũi mọn này của ta, tuyệt đối đừng ai làm khó hay gây dễ dễ cho nàng ấy.」

Vừa nói những lời này, ánh mắt sắc lẹm của hắn vừa găm thẳng vào người cha ruột của ta.

Nương theo dư quang nơi khóe mắt, ta có thể nhìn thấy rõ mồn một sắc mặt của cha bấy giờ vô cùng khó coi và nghẹn khuất.

Sau đó, suốt cả buổi tiệc, mẹ ta đã mấy lần cố tình rảo bước sáp lại gần bên cạnh ta, có ý muốn mở miệng nói chuyện, nhưng  đều bị ta dùng cớ trong phủ bận rộn nhiều công việc lu bu để khéo léo gạt đi.

Ta cứ ngỡ rằng dựa vào thái độ lạnh nhạt, xa cách của mình thì bọn họ đã tự khắc hiểu rõ lòng ta.

Không ngờ tới, cho đến tận khi yến tiệc đã hoàn toàn tàn, khách khứa ra về gần hết mà mẹ vẫn đứng chôn chân ở đó, chưa chịu rời đi.

Nhìn thấy tình cảnh này, Lục Vân Thâm khẽ buông bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y ta ra, ra hiệu để cho bản thân ta tự mình đứng ra giải quyết dứt điểm.

Dưới ánh sáng lờ mờ, nhập nhoạng của ánh đèn đêm, bóng dáng của mẹ trông vô cùng gầy guộc, đơn bạc. 

Lòng ta tuy có thoáng qua một tia xót xa, thế nhưng thứ cảm xúc ấy đã không còn là tình cảm của một đứa con gái dành cho mẹ ruột của mình nữa rồi.

Hồng trần cuồn cuộn, mỗi người đều có một lối đi và điểm đến riêng cho mình, duyên phận cốt nhục lục thân đã mỏng nát thì hà cớ gì phải cố chấp bấu víu làm chi, cứ giữ vững bản tâm, một lòng sống tốt cuộc đời của riêng mình là được rồi.

 

Người đời ai nấy đều mong mỏi ta phải sống theo thói tục, ngay cả đấng sinh thành cũng chẳng thể nào thoát khỏi cái vòng tục lụy tầm thường ấy.

Chính vì vậy, năm xưa khi một Mộ Tâm dịu dàng, chu đáo, hiểu chuyện được người đời hết lời ca tụng, tán dương, thì tình yêu thương của cha mẹ cũng theo đó mà dần dần lệch khỏi quỹ đạo, rời xa khỏi người ta.

Ta vẫn còn nhớ như in cái năm ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta và Mộ Tâm cùng lúc nhận được lời mời từ Trưởng công chúa đến tham dự một buổi yến tiệc. 

Những cô nương ở độ tuổi mười lăm, mười sáu là cái tuổi biết điệu đà, yêu thích cái đẹp nhất.

Mộ Tâm nói với ta rằng bên Cẩm Tú Phường vừa mới nhập về một đợt vải vóc thượng hạng mới tinh, ả ta muốn may một bộ y phục mới thật lộng lẫy để diện đi dự tiệc.

Thế nhưng trong tháng này, Mộ Tâm đã vung tiền mua sắm không biết bao nhiêu là trang sức, trâm cài rồi. 

Ta không khỏi lo lắng thay cho ả, liền mở miệng hỏi:

「Muội lấy đâu ra nhiều bạc như vậy để may đồ nữa?」

Ả ta chỉ cười bảo bản thân tự có cách của mình.

Mấy ngày sau ta mới vỡ lẽ ra, cái gọi là "tự có cách" của ả chính là ngửa tay chạy đến vòi vĩnh mẹ.

 Mẹ chưa từng một lần keo kiệt với ả, chỉ cần ả mở miệng hỏi một câu là bà liền dứt khoát đưa ngay không tiếc rẻ.

Thế nhưng đến lượt ta cần dùng đến bạc để hỏi xin, bà lại chẳng thèm do dự hay suy nghĩ lấy một giây nào, trực tiếp lạnh lùng buông câu từ chối.

Ngay vào cái khoảnh khắc ta mang theo nỗi thất vọng tràn trề quay lưng bước đi, bà đã lớn tiếng gọi giật ngược ta lại:

「Số bạc ta phát cho con mỗi tháng, con phải biết tính toán, chắt chiu mà chi tiêu cho hợp lý chứ.」

Ta uất ức quay đầu vặn hỏi lại: 「Vậy tại sao mẹ lại có thể cho tỷ tỷ thêm nhiều bạc đến như thế?」

「Tỷ tỷ của con tinh thông thi thư lễ nghĩa, đi đến đâu cũng làm vẻ vang, rạng danh cho phủ Thượng thư, còn con thì đã làm được cái trò trống gì cho cái nhà này chưa?」

Kể từ cái khoảnh khắc của năm ấy, ta đã hoàn toàn thấu hiểu được một điều, ta chưa từng là niềm tự hào của mẹ, chính vì vậy có rất nhiều thứ trên đời này, bản thân ta căn bản không có tư cách để mở miệng đòi hỏi hay nhắc đến.

「Thanh Diên, những năm qua... cha mẹ thực sự đều rất nhớ con.」

Nếu là ta của quá khứ ngày xưa khi nghe được câu nói này, định bụng là sẽ cảm động đến mức rơi nước mắt lã chã. 

Nhưng giờ đây khi tai nghe thấy những lời này, trong lòng ta ngoài một nỗi bi thương, đau xót tột cùng ra thì chẳng còn lại gì khác nữa.

Trên đời này không phải thứ gì sau khi đ.á.n.h mất đi rồi cũng đều có thể cứu vãn hay tìm lại được. Đã bỏ lỡ rồi, chính là vĩnh viễn bỏ lỡ.

Ta chỉ nhạt nhẽo đáp lại một câu: 「Con biết rồi.」

Mẹ vẫn chưa cam lòng, liền vội vã truy hỏi thêm: 「Dạo gần đây nếu con có thời gian rảnh rỗi, có thể dọn về nhà một chuyến được không?」

「Nơi đó không phải là nhà của con.」 

Ta dốc hết chút sức lực cuối cùng để giữ cho giọng điệu của mình được bình thản nhất, 

「Kể từ cái ngày mẹ sợ con sẽ làm bôi tro trát trấu vào thanh danh của phủ Thượng thư, sợ con sẽ tự tay hủy hoại đi mối nhân duyên tốt đẹp của Mộ Tâm, thì phủ Thượng thư đã sớm không còn là nhà của Mộ Thanh Diên này nữa rồi.」

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Thực ra trong suốt những năm tháng sống cô độc, rảnh rỗi một mình vừa qua, không chỉ dưới một lần ta từng tự hỏi bản thân mình rằng: Ta có muốn trở về nhà hay không?

Thế nhưng chỉ cần trong đầu vừa mới thoáng tái hiện lại sự thiên vị, bất công trắng trợn năm xưa của bọn họ, thì cái ý định muốn quay trở về nhà ấy trong lòng ta lập tức tan biến sạch sành sanh không còn một mảnh vụn.

Về sau, ta bắt đầu học cách dần dần làm quen.

Làm quen với việc bản thân không có một mái nhà để về.

Làm quen với việc không có song thân cận kề bên cạnh bảo ban, chăm sóc.

Làm quen với việc chỉ có một mình độc hành, đối diện với cô đơn.

Ta xoay người bước nhanh về phía sau cánh cửa phủ, cất giọng dặn dò phu xe đang đứng chờ sẵn bên ngoài:

「Phu nhân nhà các người thân thể không được tốt, lúc đ.á.n.h xe nhớ đi đứng cho cẩn thận, nhìn ngó kỹ càng, đừng để xe bị xóc nảy gập ghềnh.」

Mẹ ta bấy giờ mới lừng lững nhấc từng bước chân đi ra ngoài, mỗi một bước đi của bà đều có vẻ vô cùng nặng nề và gian nan.

Cảnh tượng ấy hệt như cái dáng vẻ năm xưa của ta khi ra sức khẩn cầu bà đứng ra định đoạt cho mình vậy.

Rõ ràng trong thâm tâm biết thừa bà sẽ tuyệt đối không bao giờ vì đứa con gái này mà đứng ra hòa giải hay che chở, thế nhưng bản thân ta của năm đó vẫn cứ cố chấp, ngu ngốc mà ôm hy vọng rằng sẽ có một phép màu hay một bước ngoặt nào đó xuất hiện.