Nơi cung điện T.ử Thần, khói hương từ lư vàng nghi ngút.
Ta quỳ trên nền gạch vàng lạnh lẽo, hai gối đã sớm tê dại chẳng còn cảm giác.
Giọng nói của mẫu hậu từ trên phượng tọa vọng xuống, hờ hững như tơ liễu tháng Ba, nhẹ bẫng mà lại đ.â.m vào lòng người nhức nhối:
“Nhu Nhi, ai gia khuyên con một câu, thế t.ử Trấn Nam Vương đã có người trong lòng, hai bên sớm đã lưỡng tình tương duyệt.
Con cứ ép uổng như vậy, ngày sau người chịu thiệt thòi chỉ có bản thân con mà thôi."