Cô c.ắ.n môi, chưa chịu bỏ cuộc, lại gọi một tiếng nữa: "Vương t.ử Á Tư?"
Ban đầu Chu Hạo Úc tưởng mình nghe nhầm, nhưng khi Cố Thanh gọi lại lần nữa, anh nhận ra cô đang gọi tên một ai đó. Tuy nhiên, anh chưa từng quen biết vị vương t.ử nào, càng không biết cái tên Á Tư. Rốt cuộc Cố Thanh nhắc đến cái tên này là có ý gì?
Kẻ nào dám "hớt tay trên" của anh? Hay là, trong lòng cô cải trắng nhỏ bé này đã có người khác rồi?
Đối phương hoàn toàn không có phản ứng, đôi mắt thâm sâu tĩnh lặng như nước, vốn rất đỗi quen thuộc với Cố Thanh, giờ lại trở nên lạnh lẽo.
Chu Hạo Úc không phải Vương t.ử Á Tư. Chu Hạo Úc chỉ là một người có diện mạo giống hệt Vương t.ử mà thôi. Cố Thanh nhanh ch.óng đưa ra kết luận.
Thất vọng, đau khổ, tủi thân... Bao nhiêu cảm xúc ngổn ngang dâng lên trong lòng cô.
Cô nhìn Chu Hạo Úc, như thể xuyên qua gương mặt quen thuộc ấy để hướng về hành tinh xa xôi, nơi cô chẳng bao giờ có thể quay về được nữa.
Bầu không khí giữa hai người trong căn phòng trở nên ngột ngạt, kỳ quái.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Vương t.ử Á Tư" - cái tên thốt ra từ miệng Cố Thanh mà trong suốt 29 năm cuộc đời Chu Hạo Úc chưa bao giờ nghe thấy. Chỉ trong chớp mắt, anh đã hạ quyết tâm phải điều tra cặn kẽ về kẻ này. Anh tuyệt đối không thừa nhận mình đang ghen, lại càng không thừa nhận mình đang ghen đến phát điên!
Kẻ đó và Cố Thanh có mối quan hệ gì? Ánh mắt đầy nhung nhớ và thân thiết của cô rốt cuộc là sao?
"Cô thấy trong người không khỏe à? Để tôi bảo thư ký pha cho cô tách trà nhé."
Đôi mắt nhòe lệ của Cố Thanh bừng tỉnh, bắt gặp một đôi mắt đầy quan tâm, lo lắng. Cô giật mình lùi lại. Hơi thở của anh gần trong gang tấc. Chu Hạo Úc đã ngồi cạnh cô từ lúc nào vậy?
"Cô muốn uống trà, nước trái cây hay là một ly sữa nóng?" Chu Hạo Úc làm như không nhận ra mình đã sát rạt người ta, khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại một gang tay.
"Sữa ạ." Cố Thanh trả lời theo bản năng.
Nhìn Chu Hạo Úc lập tức nhấc điện thoại bảo thư ký mang sữa vào, đặc biệt là khi anh nghiêng mặt về phía cô, góc nghiêng hoàn mỹ, góc cạnh sắc nét, đẹp trai đến rụng rời... Cố Thanh lại không nhịn được mà mê mẩn. Gương mặt này đúng là quá sức quyến rũ.
Thế nên, khi Chu Hạo Úc quay đầu lại, anh lại bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của Cố Thanh đang dán c.h.ặ.t vào mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khuôn mặt Tổng tài Chu khẽ đanh lại, sau đó anh mím môi, làm như không có chuyện gì, tiếp tục ngồi cạnh Cố Thanh. Hai người ngồi sát nhau đến vậy, nhưng cả hai đều vờ như không để ý. Ánh mắt Cố Thanh thì cứ trắng trợn như thế, cũng may mà Tổng tài Chu mặt dày, nếu không chắc mặt anh đã đỏ lựng như quả cà chua rồi.
Nhưng mà Cố Thanh cũng đâu dám nhìn chằm chằm mãi. Dù sao cô cũng biết giữ chút sĩ diện. Nhìn một lúc rồi cúi xuống, rồi lại không nhịn được mà liếc trộm, rồi lại cúi xuống. Cứ thế lặp đi lặp lại.
Tổng tài Chu thì có vẻ điềm tĩnh hơn, ít nhất là vẻ bề ngoài. Mặc cho Cố Thanh dùng ánh mắt thèm thuồng, không chút kiêng dè dán c.h.ặ.t lấy mình, anh vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, phong thái ung dung... Ờ thì, nếu đôi tai của anh không đỏ bừng lên thì có lẽ sự điềm tĩnh đó sẽ thuyết phục hơn.
Nhưng anh khẽ xoay người, nên Cố Thanh không nhìn thấy.
Cô thư ký gõ cửa bước vào, bưng ly sữa. Cảm nhận bầu không khí ám muội, quấn quýt giữa hai người, ánh mắt ngạc nhiên pha chút sợ sệt của cô liếc nhanh qua mặt Cố Thanh. Tuy nhiên, sát khí lạnh lùng từ Tổng tài Chu tỏa ra khiến cô vội vàng đặt ly sữa xuống rồi tẩu thoát.
Chu Hạo Úc đưa ly sữa ấm cho Cố Thanh: "Sữa còn ấm đấy, cô uống đi."
Vừa định với tay lấy thì Cố Thanh đã vui vẻ nhận lấy, nhấp một ngụm nhỏ, rồi ngước lên nhìn Chu Hạo Úc. Vô tình, một lớp sữa trắng muốt dính quanh mép cô tạo thành bộ "ria mép" ngộ nghĩnh.
Chu Hạo Úc suýt nữa thì phì cười. Anh nhìn Cố Thanh, cô nàng dường như chẳng hề hay biết về bộ dạng khác thường của mình, lại nhấp thêm một ngụm nữa, rồi ngẩng lên nhìn anh. Cứ như thể cô đang nhắm nháp ly sữa cùng với nhan sắc của Tổng tài Chu vậy.
Lặng lẽ với lấy hộp khăn giấy bên cạnh, rút ra một tờ, Tổng tài Chu nghiêm túc nói: "Ngẩng đầu lên, nhìn tôi này."
Cố Thanh nghiêng đầu: "?"
Không hiểu ý anh là gì, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn làm theo. Hơi rướn người về phía Chu Hạo Úc, đôi mắt tròn xoe đảo quanh.
Chu Hạo Úc khẽ mỉm cười, dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau đi "ria mép" bằng sữa cho cô. Động tác của anh thật tỉ mỉ, ôn nhu: "Xong rồi."
Hơi thở của đối phương có lúc như lướt qua gò má cô, khiến tâm trí "háo sắc" của Cố Thanh xốn xang. Cô chưa từng yêu đương, nhưng ý muốn được xích lại gần anh thì đã rõ mồn một.
Và thế là cô lại nhấp thêm một ngụm sữa, rồi quay sang nhìn Chu Hạo Úc. Quả nhiên, anh lại ân cần lau mép cho cô.