Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 189: Chúng ta có thể tin ngươi sao?



Cung Thất cầm truyền âm phù, nhìn Lãng Cửu Xuyên, giải thích: “Ta đem toàn bộ tin tức chúng ta thu được ở Thông Thiên Các nói cho hắn, cũng nói luôn phỏng đoán của chúng ta, nghĩ rằng thiếu chủ sẽ có lời muốn truyền đến.”

Lãng Cửu Xuyên gật đầu.

Cung Thất cũng không che giấu, trực tiếp đốt truyền âm phù trước mặt bọn họ. Thanh âm của vị thiếu chủ Cung gia rất nhanh liền lọt vào tai mấy người.

Đợi bùa chú cháy rụi, lời nhắn cũng truyền xong.

Lãng Cửu Xuyên ấn nhẹ vào vị trí linh đài, muốn đè xuống cảm giác đau nhức ê ẩm của thần hồn, lại không cẩn thận ấn trúng nốt mụn đỏ, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, nói: “Nói cách khác, khi vị cao đạo nhà họ Tòng kia ngã xuống là đồng quy vu tận cùng yêu tà, cho nên không có t.h.i t.h.ể. Hiện tại trong phần mộ tổ tiên nhà họ Tòng, ngôi mộ của vị lão tổ kia chỉ là y quan trủng (mộ gió chôn di vật).”

A Phiêu cau mày: “Nghe ý của Cung thiếu chủ, hình như đang nghi ngờ thi cương này là do vị lão tổ nhà họ Tòng biến thành. Nhưng ta cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, căn cứ này có vẻ không đủ.”

Cung Thất nói: “Mấy đại huyền tộc đều sẽ ghi chép lại những sự kiện lớn để hậu nhân truyền đọc. Ta cũng từng xem qua một ít sử ký, vị lão tổ cao đạo kia của Tòng gia, thời thiếu niên khi đi du ngoạn từng theo một đạo sĩ lang thang học nghệ. Tuy có chút tự cao tự đại, nhưng thiên phú kinh người, chưa tới tuổi tri thiên mệnh đã Trúc Cơ. Nếu không phải thất bại trong lần đấu pháp với sơn yêu, hắn thật sự có thể đưa Tòng gia lọt vào hàng ngũ huyền tộc.”

A Phiêu hơi khinh thường, nhưng hiện tại không phải lúc trào phúng sự cao ngạo của huyền tộc, đành nghẹn lại.

“Theo lời thiếu chủ, chúng ta tạm thời đặt mình vào vị trí của Tòng gia để suy đoán. Vốn dĩ Tòng gia có thể thăng cấp thành huyền tộc, lại không ngờ thiếu đi một chút vận may. Người có khả năng dẫn dắt gia tộc vươn tới đỉnh vinh quang lại ngã xuống, đây há chẳng phải là một niềm nuối tiếc cực lớn sao? Lúc đó, nếu trong tay chúng ta có cấm thuật, một khi luyện thành sẽ có được thứ v.ũ k.h.í sắc bén cho gia tộc, từ đó có thể dựa vào nó để thu nạp nhân tài, mở rộng tài nguyên, một lần nữa tiến lên đỉnh cao. Sự cám dỗ này, chẳng lẽ chưa đủ để mạo hiểm?”

A Phiêu cười lạnh: “Người tu đạo từ hàng trăm năm trước, đa phần là tu tâm tu thân tu chính mình, cầu mong đắc đại đạo, hiếm khi dính líu đến chuyện thế tục, càng không tham luyến quyền vị. Mặc kệ là tu hành nơi thâm sơn hay giữa hồng trần, đều giữ vững một trái tim không bị thế sự nhiễu nhương làm lay động. Bọn họ đâu có giống huyền tộc các người, vì danh lợi mà không từ thủ đoạn, tự cao tự đại.”

Khuôn mặt Cung Thất lộ vẻ xấu hổ.

Lãng Cửu Xuyên yếu ớt lên tiếng: “Phiêu chưởng quỹ, ta ráng gượng ở đây không phải để nghe ngươi mỉa mai cách làm của huyền tộc đâu. Đợi chuyện này ngã ngũ, ta nghe ngươi mắng bọn họ ba ngày ba đêm cũng được, nhưng giờ nói vào việc chính đi? Thời gian không còn nhiều nữa.”

A Phiêu lườm Cung Thất một cái.

Cung Thất vội nói: “Tạm thời coi như Tòng gia có động cơ này, vậy bọn họ sẽ chọn ai để luyện thành thi tà? Người này tốt nhất là phải dễ bề khống chế, cùng Tòng gia cùng chung nhịp thở, biết đâu còn có thể truyền thừa cho đời sau. Như vậy, ngoài người trong nhà ra thì còn ai vào đây? Vị lão tổ kia vốn đã là nhân vật có thiên phú kinh người, nếu luyện thành thi cương, cho dù không nuôi được thành thi tà, thì chỉ riêng thân xác thi cương của hắn cũng đã cực kỳ khó đối phó rồi.”

“Không đúng, đều nói để làm thi tà đủ oán và đủ hung, phải đem người hành hạ đến c.h.ế.t rồi mới phong ấn hồn phách, trong khi lão tổ Tòng gia là tự nhiên ngã xuống cơ mà.” A Phiêu ngắt lời hắn.

Lãng Cửu Xuyên lại nói: “Hành hạ đến c.h.ế.t chỉ là một loại phương pháp. Nhưng muốn có đủ oán và hung, cũng không nhất thiết phải bị hành hạ. Sự không cam lòng và oán khí sâu nặng cũng có thể tạo thành.”

A Phiêu vẫn lắc đầu: “Cũng không đúng, không khớp chỗ nào cả. Vị lão tổ kia là do đấu pháp với sơn yêu không lại, hao hết tu vi mà ngã xuống. Cho dù t.h.i t.h.ể còn nguyên vẹn, vậy hồn phách thì sao? Người nhà họ Tòng đâu thể giống ngươi, có khả năng nhìn trộm thiên cơ, biết trước hắn sẽ c.h.ế.t mà chực sẵn để cướp xác, thuận tiện phong ấn luôn hồn phách hắn để luyện thi tà? Nếu trong tộc có người mang năng lực cỡ đó, còn sầu gì không thể tự tu luyện tới đỉnh cao?”

Lãng Cửu Xuyên và Cung Thất đều trầm mặc. Nói như vậy, quả thật không khớp.

Nàng hơi nhắm mắt lại, hồi tưởng lại cảnh tượng nhìn thấy trong màn huyết vụ, dáng vẻ của tên thi cương canh giữ bên cạnh yêu anh...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Không phải cái vị lão tổ gì đó đâu.” Lãng Cửu Xuyên bật mở mắt, nói: “Tên thi cương kia, nhìn chỉ mới ngoài hai mươi tuổi. Vị lão tổ kia khi Trúc Cơ đã tới tuổi tri thiên mệnh. Trúc Cơ tuy có thể kéo dài tuổi thọ, nhưng không thể khiến người ta cải lão hoàn đồng, cho nên tuyệt đối không phải hắn.”

Cung Thất ngẩn người: “Ngươi từng gặp thi cương sao? Ở đâu?”

A Phiêu hừ lạnh: “Ngươi tưởng bộ dạng tơi tả này của nàng là do bị phản phệ vì cái gì? Đương nhiên là vì cưỡng ép chiêm tinh, nhìn trộm tương lai rồi.”

Cung Thất chấn động trong lòng, ánh mắt nhìn nàng trở nên phức tạp.

Hóa ra trước đó nàng mỉa mai huyền tộc bọn họ tiếc rẻ tu vi nên không dám bói toán, là bởi vì nàng thực sự dám vì thương sinh mà hao tổn tu vi để nhìn trộm tương lai.

Lãng Cửu Xuyên nói: “Trước tiên cứ lật đổ phỏng đoán ban nãy đã. Chúng ta không ngại thiết tưởng một chút, vị lão tổ kia cạn kiệt tu vi là thật, nhưng ngã xuống là giả. Vào thời điểm đó, kỳ thực hắn vẫn còn sống? Hắn sống, là để vì Tòng gia luyện chế ra một món đại sát khí, giúp Tòng gia có cơ hội quay trở lại hàng ngũ huyền tộc. Không phải sao?”

Đúng như lời nàng nói, dù bão tố nổi lên, đời người quyết không từ bỏ. Biết đâu vị lão tổ tự cao tự đại kia cũng là một kẻ điên cuồng ôm trọn lý lẽ này thì sao?

Không phân tích thì thôi, cứ từng bước m.ổ x.ẻ thế này, lại càng cảm thấy Tòng gia đã bày ra một ván cờ lớn từ nhiều năm trước. Quân cờ sớm đã hạ, xe pháo mã ẩn nhẫn chờ chực bên ngoài, chỉ chực chờ thời cơ chín muồi là sẽ nhất cử đoạt thành, xưng vương xưng hầu, khôi phục sự vinh quang của tông tộc.

“Vậy thi cương này sẽ là ai?” Cung Thất lẩm bẩm.

“Hẳn là con cháu Tòng gia. Ta xem cốt tướng của hắn, có vài phần giống với Tòng phò mã.”

Lãng Cửu Xuyên nhớ lại dáng vẻ của tên thi cương kia, thần hồn vốn đang chịu phản phệ chưa kịp tịnh dưỡng lại bị chấn động. Khóe miệng thế nhưng rỉ ra một vệt m.á.u, khiến A Phiêu phải nhíu mày.

“Ngươi đừng cố nhớ lại hình ảnh đó nữa, cẩn thận thi cương còn chưa tìm ra thì ngươi đã bỏ mạng ở đây rồi. Nếu ngươi đã nhìn thấy tương lai, chi bằng để bọn họ đi bao vây tiễu trừ. Huyền tộc nhận hương hỏa cúng dường của vạn dân, hưởng thụ bao nhiêu tín ngưỡng, nay chính là lúc bọn họ phải xuất lực.” A Phiêu liếc Cung Thất với ánh mắt chẳng mấy thiện cảm.

Hắn sợ chủ t.ử vất vả lắm mới giúp tiểu oan gia này gom lại được thần hồn mà giờ lại vỡ vụn, đến lúc đó người chịu tội là hắn, nói không chừng ngay cả người giấy cũng chẳng có mà đổi!

Lãng Cửu Xuyên không chần chừ thêm, đưa bức họa trong tay ra, nói: “Thi tà một khi sinh ra sẽ cùng nhịp thở với thi cương. Nếu thi cương bị diệt, bất kể là Tòng gia hay kẻ nào đứng sau, âm mưu luyện thành đại sát khí đều sẽ thất bại. Cho nên, Tòng gia có phải là kẻ bày bố hay không, không quan trọng; tìm ra thi cương và tiêu diệt nó mới là việc cấp bách.”

Cung Thất nhận lấy, cúi đầu nhìn, đồng t.ử co rụt lại: “Đây là…”

“Đây là khung cảnh lúc yêu tà ra đời. Ngọn núi này ta không nhận ra, nhưng ta đoán Triều An công chúa đã bị đưa đến đây để chờ sinh.” Lãng Cửu Xuyên nói: “Bố cục suốt ngần ấy năm, nếu muốn chuyện này hạ màn một cách hoàn mỹ, vậy thì thi cương kia chắc chắn cũng đã túc trực ở đó rồi. Cứ trực tiếp tìm đến ngọn núi này mà lôi nó ra.”

Thư Sách

Cung Thất thở dồn dập: “Khoảng thời gian ngươi nói là không còn nhiều, rốt cuộc là khi nào?”

“Rằm tháng Giêng, đêm trăng tròn.”

Cung Thất cả người cứng đờ. Vậy chẳng phải chỉ còn vỏn vẹn mấy ngày nữa thôi sao?

Hắn quay người định đi, Lãng Cửu Xuyên từ phía sau gọi giật hắn lại: “Cung Thất, chúng ta có thể tin ngươi, tin thiếu chủ Cung gia được không?”