Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 192: Sở họa tức chứng kiến (Những gì vẽ ra chính là những gì nhìn thấy)



Vào đông, tuyết lớn bay lả tả.

Tộc địa Cung gia.

Cung Thất mang theo một thân âm khí chưa tan đứng trong đạo quán của thiếu chủ Cung gia, nhìn tuyết đọng trên cây kỳ nam trầm hương trăm tuổi trong viện mà xuất thần.

Ta có thể tin ngươi, tin thiếu chủ Cung gia được không?

Lời này được Lãng Cửu Xuyên nói khi nàng giao bức họa nhìn trộm tương lai cho hắn, ngữ khí mang theo sự thấp thỏm, lại cũng có cả sự chờ mong cùng chân thành, và cả một ván cược lớn.

Khi nàng giao bức họa ra, chính là đang chơi một ván cược lớn, đ.á.n.h cược vào nhân tâm của hắn và Cung gia, càng là đ.á.n.h cược vào nhân tính.

Hắn cúi đầu nhìn trang giấy trong tay, nhất thời cảm thấy bỏng tay đến cực điểm.

Thật lâu sau, Cung Thất cười tự giễu. Nguy cơ của huyền tộc không đủ để làm người ta tin tưởng đã đến nước này rồi, đến cả một tiểu cô nương cũng không tin tưởng cách làm của huyền tộc. Đáng giận là không ít kẻ trong mấy tộc vẫn còn không tự biết lấy mình.

Kẽo kẹt, một cánh cửa bị đẩy ra.

Kẽo kẹt kẽo kẹt.

Là tiếng giày đạp lên nền tuyết. Tiếng bước chân quen thuộc rất nhanh đã dừng lại bên cạnh hắn, cùng hắn đứng song song trước cây trầm hương.

Cung Thất chợt thấy trên người ấm lên, sự âm lãnh mang ra từ âm lộ nháy mắt hóa thành hư không. Hắn mới quay đầu nhìn lại, nói: “Đa tạ Cửu thúc.”

Nam t.ử trước mắt mặc một thân bạch y, tầm hai bảy hai tám tuổi, dùng trâm gỗ vấn tóc, khuôn mặt thanh tú, khí chất xuất trần không ai khác chính là đương nhiệm thiếu chủ Cung gia - Cung Thính Lan, đạo hào Định Thận.

Cung Thính Lan nhìn hắn, nhíu mày nói: “Là tin tức gì quan trọng, khiến ngươi phải hao tổn tinh khí thần mượn âm lộ trở về?”

Hiện giờ linh khí trong thiên hạ thiếu thốn, muốn tu được đạo hạnh lớn cũng không dễ. Ngoại trừ đạo căn và ngộ tính, còn cần tu công đức thêm thân, hấp thu ngũ hành chi khí của thiên địa cho thông hiểu đạo lý, mới có thể có được tu vi đạo hạnh.

Trong đời sau của Cung gia, chỉ có Cung Thất là đạo căn và ngộ tính thuần túy nhất. Khổ nỗi hắn lại lười biếng tu hành, nên mới đặt cho hắn đạo hào là Cần Khiêm (cần cù khiêm tốn), mong hắn có một ngày xứng với đạo hào này.

Mà lần này hắn rời tộc cũng là cơ hội của hắn, tự ắt có người có duyên dẫn đường, bước lên con đường chính đạo nhất.

Trước mắt, vì chuyện yêu tà kia, hắn không tiếc hao tổn tinh thần lực hướng âm binh mượn đường về tộc, ắt hẳn tin tức đó cực kỳ quan trọng.

Nghĩ đến chuyện hắn từng nói qua về ghi chép trên dã sử trước đây, Cung Thính Lan trong lòng hiểu rõ chuyện này sợ là có liên quan đến việc đó.

Cung Thất nhìn vành mắt thâm quầng cùng khuôn mặt hơi xanh xao của y, cười khổ nói: “Cửu thúc không phải cũng khổ nhọc duyệt điển sử và hỏi chiếm (chiêm tinh bói toán) mà đã lâu chưa nghỉ ngơi sao?”

Cho nên vừa rồi khi hắn đi vào, nghe nói y đang vận hành đại chu thiên nhập định liền không dám quấy rầy.

Cung Thính Lan xoay người, nói: “Vào trong nói chuyện đi. Âm khí trên người ngươi tuy đã trừ, nhưng rốt cuộc vẫn thương tổn đến căn cơ bổn nguyên, cần phải uống một chén d.ư.ợ.c phù trà.”

Cung Thất vô cùng thuận theo đi theo phía sau y.

Vừa vào trong phòng, hơi ấm liền ập tới.

Phòng của Cung Thính Lan không bày biện gì nhiều, là một đạo thất đơn giản thanh tao. Đồ vật đa phần đều liên quan đến Đạo gia. Nơi này chỉ là chỗ sinh hoạt thường ngày, nếu để tham ngộ đạo pháp thì lại có một đạo thất ẩn chứa huyền cơ khác.

Một chén phù trà mang theo hương t.h.u.ố.c được đưa tới trước mặt Cung Thất.

Cung Thất cầm lấy, thổi thổi qua loa rồi ngửa đầu uống cạn.

Cung Thính Lan lại cầm lấy cổ tay hắn, đặt hai ngón tay lên bắt mạch, nhíu mày hỏi: “Sắp đến giữa tháng rồi, t.h.u.ố.c của ngươi còn đủ không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thư Sách

Cung Thất vỗ vỗ n.g.ự.c: “Đủ rồi.”

Cung Thính Lan rụt tay về, nói: “Ngươi tổn hại tinh thần lực, đến lúc đó phải chú ý một chút, tránh cho phải chịu tội.”

Cung Thất nghe vậy liền nở nụ cười khổ, nói: “Chỉ sợ đến lúc đó thật sự phải chịu tội, mà không chỉ riêng ta, là không ít người trong huyền tộc.”

Tay hắn giật giật, cuối cùng vẫn đưa bức họa đang nắm c.h.ặ.t trong tay sang: “Cửu thúc, ngài xem.”

“Đây là?” Cung Thính Lan có chút khó hiểu nhận lấy mở ra. Đợi khi thấy rõ bức họa trên giấy, sắc mặt y đùng một cái biến đổi, hô hấp cũng trở nên ngưng trệ.

Một tờ giấy nhỏ bé, nhưng những gì vẽ trên giấy lại như cuốn người ta vào trong cảnh tượng của bức họa.

Mặt trăng đỏ như m.á.u, âm sát khí tối tăm đặc sệt, một đứa yêu anh hai mắt đỏ ngầu vẫn còn dính cuống rốn bò ra từ bụng mẹ, ngẩng đầu nhìn về phía mọi người, khóe miệng nhếch lên, âm trầm quỷ dị.

Hai mắt Cung Thính Lan nhìn chòng chọc, như đang đặt mình vào trong đó. Âm sát khí lạnh lẽo thấu xương vây c.h.ặ.t lấy y, chui thẳng vào phế phủ, bên tai phảng phất có vô số oan hồn đang thê lương gào thét.

Y hít sâu một hơi, hai mắt thâm trầm như nước, hỏi: “Đây là do vị đạo hữu nào tận mắt nhìn thấy?”

Sở họa tức chứng kiến. (Những gì vẽ ra chính là những gì nhìn thấy).

Nét vẽ của bức họa này có thể nói là thô ráp, nhưng ý cảnh lại sống động trên mặt giấy, khiến người ta như lạc vào trong cảnh, thậm chí còn sinh ra ảo giác. Có thể thấy được đối phương đã dồn cả đạo ý vào trong đó.

Có được tu vi đạo hạnh nhường này, chỉ có thể là người trong đồng đạo.

Mà tình cảnh này, ắt hẳn đối phương phải tận mắt nhìn thấy thì mới có thể vẽ ra được. Ngoài ra, dùng tranh để miêu tả sự tình, những gì nó thể hiện bên trên, chẳng lẽ là chuyện yêu tà đang làm bọn họ sứt đầu mẻ trán dạo gần đây?

“Là vị Cửu cô nương Lãng gia kia.” Cung Thất nhìn bức họa, nói: “Nàng dùng Đại Diễn thệ chiếm thuật để nhìn trộm tương lai và có được kết quả này.”

Cung Thính Lan chợt cả kinh, có chút không dám tin nói: “Nàng lại có đại năng này sao?”

Một nhân vật như thế, cớ sao thanh danh lại không hiển hách, giấu tài sâu đến vậy.

“Cửu thúc, trước mắt không phải lúc thảo luận xem nàng có tài năng lớn hay không, mà là những gì được thể hiện trên bức họa này.”

“Là ta mến tài như khát. Nếu nàng thật sự nhìn thấy được tương lai...” Cung Thính Lan cúi đầu nhìn lại, chạm phải con yêu anh tà ác kia, trong lòng trầm xuống: “Cảnh tượng này đủ để chứng minh cấm thuật ghi chép trên dã sử không hề giả, hơn nữa đại sự sắp thành. Yêu tà này xuất thế vào ngày nào, nàng có nói không?”

“Ngày trăng tròn.”

Sắc mặt Cung Thính Lan lại biến đổi. Thời gian không còn nhiều, y hỏi: “Nàng có chỉ thị gì?”

Cung Thất nói: “Mọi chuyện đều do thi cương mà ra. Ngày thi cương viên mãn, âm nguyên nhập thai, yêu tà sinh ra, thi cương sẽ thành con rối. Cho nên muốn ngăn cản yêu tà này xuất thế, trước tiên phải g.i.ế.c thi cương.”

“Chính là đạo lý này.” Cung Thính Lan vuốt phẳng trang giấy, chỉ vào tên thi cương trên bức họa, nói: “Thi cương vốn biến đổi từ t.h.i t.h.ể, năm này tháng nọ hút chí âm chi khí dưới lòng đất. C.h.ế.t oan như thế, sát khí càng hung. Dựa theo ghi chép của dã sử, hắn giao cấu cùng nữ t.ử kết thai, nói vậy thì thời gian hắn thoát ra khỏi quan tài ít nhất đã hơn một năm. Trong khoảng thời gian này, cũng không biết hắn đã hút bao nhiêu tinh huyết hồn nguyên rồi. Pháp lực tăng nhiều, muốn đối phó hắn lại càng khó khăn.”

Y chau mày lạnh lẽo thâm trầm, nói: “Cái nàng nhìn thấy là cảnh tượng yêu tà sinh ra, như vậy nơi này ắt hẳn là chỗ ẩn thân của bọn chúng. Ngọn núi này có hình dạng kỳ lạ, bắt buộc phải mau ch.óng tìm ra thì mới có thể bao vây tiễu trừ thi cương được. Ta sẽ lập tức truyền Hắc Huyền lệnh đến các tộc, việc này không thể chần chừ thêm.”

Cung Thất đưa tay kéo ống tay áo của y lại, muốn nói lại thôi.

“Làm sao vậy?”

Cung Thất mím môi một chút, nói: “Lúc Lãng Cửu giao cho ta bức họa này, nàng từng hỏi ta một câu: Có thể tin ta, tin thiếu chủ Cung gia được không?”

Cung Thính Lan ngẩn ra. Y vốn dĩ sinh ra đã có đạo căn, là người cực kỳ thông tuệ và có ngộ tính cao, nháy mắt liền minh bạch dụng ý của câu này, ánh mắt kiên định gật đầu: “Có thể tin!”

Cung Thất cười. Hắn nhìn vị tiểu thúc không lớn hơn mình bao nhiêu tuổi này, nói: “Ta cũng nói như vậy. Nhưng mà Cửu thúc, chúng ta có thể tin, vậy mấy lão già trong tộc có đáng tin không? Ba tộc còn lại, có thể tin được không? Yêu tà này vừa ra đời chính là một món đại sát khí trường sinh bất t.ử, không vướng luân hồi, huyền tộc thật sự không tham lam một chút nào sao? Nếu bọn họ cứ khăng khăng muốn giữ lại, thì chỉ bằng ngài và ta, bằng số lượng hậu sinh ít ỏi, liệu có thể đối kháng với những lão già sớm đã đắm chìm trong quyền vị tới mức không thể tự thoát ra nổi kia hay không?”