Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 199: Hận không thể diệt trừ cho sảng khoái



Lãng Cửu Xuyên liếc nhìn cái tên trên khối mộc bài đen tuyền, lật ra mặt sau. Mặt sau còn khắc những dòng miêu tả về Tòng Quy, chỉ đôi ba lời đã nói hết cả một đời hắn.

Tòng Quy, sinh vào năm âm, tháng âm, ngày âm, trời sinh tuệ căn, thiên tư thông tuệ, ngộ tính cực cao, được trời ưu ái, c.h.ế.t vào tuổi thanh tráng niên.

Một tiếng thở dài tràn ra từ khóe môi Lãng Cửu Xuyên.

“Nếu là ta, ta cũng sẽ cực oán cực hận.” Nàng đưa tấm mộc bài cho A Phiêu xem.

Vốn dĩ là người có tuệ căn trác tuyệt, tự nhiên học gì cũng nhanh, lại c.h.ế.t trong tay cha ruột vào đúng độ tuổi thanh niên, làm sao có thể không oán không hận cho được?

A Phiêu trầm giọng nói: “Cuốn dã sử kia cũng không nói sai, cực hung cực oán. Tên ma đạo Không Kim này thật sự phát rồ, nghiền ngẫm ra loại tà thuật thâm độc đến thế. Tên Tòng Biện kia cũng không biết lấy được từ đâu mà học theo, còn vọng tưởng tự mình cướp đoạt sinh cơ để đầu t.h.a.i chuyển thế, quả thật là ý nghĩ hão huyền, nhưng mà...”

“Cũng không thiếu phần to gan lớn mật, nói về điên cuồng thì cũng chỉ đến thế mà thôi.” Lãng Cửu Xuyên nối tiếp lời hắn.

A Phiêu vốn cũng chẳng muốn khen ngợi gì, ngặt nỗi có người cứ tự tiện tiếp lời, đành bực mình hừ nhẹ một tiếng.

Lãng Cửu Xuyên chằm chằm nhìn vào khối thần chủ, trong đầu chợt lóe lên một tia sáng, nói: “Trên dã sử có nhắc đến ma đạo Không Kim, cũng không biết là người phương nào, sống vào triều đại nào, và liệu có thu nhận đệ t.ử hay không?”

A Phiêu cũng không phải một con quỷ ngốc, lập tức hiểu ra hàm ý trong lời nói của nàng, hỏi: “Ý ngươi là tên Tòng Biện kia có phải đệ t.ử của ma đạo Không Kim hay không sao?”

“Động não suy nghĩ một chút cũng đâu có vi phạm vương pháp.” Lãng Cửu Xuyên gật gật đầu, nói: “Chẳng qua là chợt lóe lên ý nghĩ vậy thôi, dù sao cũng không biết Tòng Biện bái sư học nghệ từ kẻ nào.”

A Phiêu cạn lời.

Lãng Cửu Xuyên cầm c.h.ặ.t khối mộc bài, lại đi đến trước quyển gia phả đặt trên kệ án lật xem. Cuối cùng, tay nàng dừng lại ở cái tên Tòng Cẩm Linh. Nhìn sinh thần bát tự kia, nàng bấm ngón tay tính toán, nói: “Tên Tòng phò mã này, thực ra đã c.h.ế.t từ một năm trước rồi.”

A Phiêu bước tới, nói: “Đã mưu đồ từ lâu, xem ra cũng không oan uổng gì cho bọn chúng.”

“Vào cái thời điểm thế này, nói c.h.ế.t là c.h.ế.t, không chừng lại trở thành thức ăn cho chính vị lão tổ nhà hắn.” Trong mắt Lãng Cửu Xuyên xẹt qua một tia âm u. Sự chán ghét dâng lên đến tột độ trong lòng, lệ khí trên người tuôn trào.

Kẻ làm trái luân thường đạo lý, ác độc tư lợi như thế, quả thật khiến người ta căm hận. So với tên thi cương kia lại càng khiến người ta hận không thể lập tức diệt trừ cho sảng khoái.

Lãng Cửu Xuyên quay đầu lại, liếc thấy tấm đệm hương bồ màu đen kia. Nàng bước tới, nhìn quanh một vòng, tiện tay lấy một cây kéo cắt bấc đèn trên bàn án, cắt rách tấm đệm ra.

Có thứ gì đó rơi ra từ bên trong tấm đệm.

Hai người liếc nhìn nhau.

“Cẩn thận một chút, đừng để mắc mưu nữa đấy.” A Phiêu nhắc nhở.

Lãng Cửu Xuyên dùng chân khều nhẹ. Đó là một mảnh vải bách gia (áo chắp vá từ trăm mảnh vải) đã cũ rích. Loại áo bách gia khâu tay thế này thường không phải do người ngoài tặng, mà là do cha mẹ tự mình đi xin trăm mảnh vải vụn ghép lại, dùng từng đường kim mũi chỉ khâu nên, gửi gắm toàn bộ những lời cầu chúc tốt đẹp nhất vào trong đó.

Thấy không có thứ gì kỳ quái nhảy ra, nàng mới nhặt lên giũ giũ. Là một chiếc áo lót trẻ con, vô cùng cũ kỹ, thậm chí còn bốc lên mùi ẩm mốc.

Thư Sách

Nàng bước ra chỗ sáng nhìn kỹ, lật qua lật lại, liền nhìn thấy một hàng chữ nhỏ thêu cực kỳ tinh xảo ở cổ áo. Đó là một câu chú cầu phúc, còn có một cái nhũ danh cùng với tứ trụ bát tự, dù đã bị mài mòn đến mức mờ nhạt.

“Đây chẳng lẽ là bát tự của lão già bất t.ử kia sao?” A Phiêu híp mắt nhìn đi nhìn lại, nhưng nét thêu đã mờ đến mức không nhìn rõ.

Lãng Cửu Xuyên vươn tay sờ lên những đường nét hoa văn đó, hơi nhắm mắt lại, ghi tạc những nét thêu kia vào trong lòng. Một lúc sau nàng mới mở mắt ra, ánh mắt lấp lánh, nói: “Có khả năng lắm.”

“Tứ trụ bát tự không thể dễ dàng để lộ ra ngoài, vì sao lại còn thêu lên áo lót?” A Phiêu vô cùng khó hiểu.

Lãng Cửu Xuyên đáp: “Trùng hợp làm sao, đợt trước khi ở chùa Hộ Quốc ta có đọc được một cuốn ghi chép những câu chuyện dân gian. Trong đó có một truyện kể rằng: Con trai mắc bệnh nặng không qua khỏi, người mẹ liền quỳ gối xin trăm mảnh vải về may một chiếc áo phúc thọ, thêu lên tên và sinh thần bát tự của đứa bé. Sau đó, bà thành kính dập đầu chín chín tám mươi mốt cái, đem chiếc áo dâng lên trước tượng Dược Vương Bồ Tát, cầu xin cho con trai được phúc thọ an khang. Cuối cùng, lấy áo đó mặc vào người đứa bé, có thể xua đuổi vận rủi, bệnh tật tiêu tán.”

A Phiêu im lặng.

Nói cách khác, chiếc áo lót này là do một người mẹ tận tay thêu nên. Bằng tất cả sự thành kính và tình mẫu t.ử, bà đã quỳ gối trước Bồ Tát để cầu xin cho con trai mình được khỏe mạnh.

Hắn không nói nên lời cảm giác trong lòng mình lúc này là gì, bèn nói: “Nếu đây là Tòng Biện, hắn sao xứng đáng nhận được lời cầu phúc này? Hắn đặt mẫu thân mình vào đâu chứ? Nếu bà ấy biết hắn lớn lên sẽ trở thành một con quái vật điên rồ thế này, liệu có hối hận vì đã không dìm c.h.ế.t hắn trong thùng nước tiểu từ lúc mới sinh hay không?”

Lãng Cửu Xuyên cẩn thận gấp gọn chiếc áo lót đã không còn chịu nổi sự tàn phá của năm tháng, liếc nhìn hắn một cái, nói: “Lúc rảnh rỗi không có việc gì làm thì bớt nghe mấy mụ đàn bà ngoài chợ c.h.ử.i đổng đi.”

Bị nói móc một câu, A Phiêu trừng mắt lườm nàng, hỏi: “Ngươi nhặt thứ này lên để làm gì?”

“Tự có diệu dụng.” Lãng Cửu Xuyên đi ra khỏi từ đường: “Đi thôi, chuyến này cũng không tính là về tay không. Cũng không biết bên phía huyền tộc đã tìm được tung tích của thi cương kia chưa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lời nàng vừa dứt, linh thức của Tương Xế liền khẽ động: “Lãng Cửu, ngươi xem ta phát hiện ra cái gì này.”

Sau khi nàng vào mật thất trong từ đường, liền sai Tương Xế men theo mật đạo đi ra ngoài, xem thử mật đạo này thông ra nơi nào ngoài thành. Ai ngờ nó lại mò đến một ngôi miếu Thổ Địa ngoài thành.

“Ngươi không phát hiện ra ngôi miếu Thổ Địa ở đầu ra ngoài thành của mật đạo này có điểm bất thường sao?” Lãng Cửu Xuyên hỏi A Phiêu.

A Phiêu: “?”

Một ngôi miếu Thổ Địa nhỏ bé, hương hỏa cho dù có vượng, thì cũng chỉ là do bá tánh qua lại và người dân thôn nhỏ gần đó tới cúng bái mà thôi. Ai thèm để ý tới cái chỗ đó chứ?

Cơ mà, ánh mắt khinh thường của nàng là có ý gì?

Lãng Cửu Xuyên quay lại mật đạo trong từ đường, bước chân thoăn thoắt tiến về phía ngôi miếu Thổ Địa mà Tương Xế vừa báo.

Chui ra khỏi mật đạo là một vùng núi rừng. Lãng Cửu Xuyên nhảy từ trên lưng A Phiêu xuống, đi theo định vị của Tương Xế.

Người làm phu cõng A Phiêu: “……”

Ngay cả một tiếng đa tạ cũng không có. Quả nhiên là nhang của nhà nàng đốt lúc nãy đâu có dễ xơi như vậy.

“Quyết không thể mềm lòng thêm nữa.” A Phiêu thầm phỉ nhổ bản thân. Nếu không phải thấy nàng mới đi được một lát đã sắc mặt nhợt nhạt, khí huyết suy nhược, hắn tuyệt đối sẽ không chủ động đề nghị cõng nàng.

Kết quả nhìn xem, người ta ngay cả một tiếng cảm ơn cũng chẳng thèm nói.

Lãng Cửu Xuyên ra khỏi núi rừng thì tới một con đường cái quan. Cách đó không xa là một ngôi miếu Thổ Địa cao cỡ nửa người. Tương Xế đang ngồi chồm hổm trên nóc miếu, thấy nàng tới liền vẫy vẫy móng vuốt.

Nàng không vội vàng đi tới, mà đứng yên tại chỗ nhìn quanh một vòng, lại xem xét phương vị của miếu Thổ Địa, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.

“Sao lại không đi nữa?” A Phiêu bước tới, nói: “Ta đã bảo chỗ này chẳng có gì đáng chú ý mà.”

Lãng Cửu Xuyên lắc đầu không đồng tình: “Người ngoài nghề xem náo nhiệt, người trong nghề xem môn đạo.”

A Phiêu sững sờ. Ý gì đây? Chửi hắn không có kiến thức chắc?

Lãng Cửu Xuyên đi đến trước miếu Thổ Địa. Tương Xế liền nhảy phốc lên vai nàng ngồi xổm, tranh công nói: “Ta vừa phát hiện ra thứ hay ho lắm, ngươi mau xem bức tượng Thổ Địa công kia đi.”

A Phiêu lúc này mới cảm nhận được hơi thở của Tương Xế. Nghĩ đến lời Lãng Cửu Xuyên nói trước đây, đây chính là cái linh thức phế vật kia sao?

“Phế vật huynh?” Hắn thăm dò gọi một tiếng.

Tương Xế: “?”

Lãng Cửu Xuyên loạng choạng một cái, suýt nữa thì quỳ rạp xuống hành đại lễ với miếu Thổ Địa. Nàng nén cười, ném Tương Xế qua: “Gọi ngươi đấy.”

Tương Xế giận dữ, húc thẳng về phía A Phiêu.

Nét mặt Lãng Cửu Xuyên giãn ra. Nàng ngồi xổm xuống, nhưng khi nhìn thấy bức tượng Thổ Địa công bằng đất nung kia, nụ cười liền vụt tắt, thay vào đó là cái bật cười vì tức giận.