Lãng Cửu Xuyên muốn câu hồn Tòng Biện, lại đến chùa Hộ Quốc tìm viện binh, tất nhiên là mang theo đủ vật dụng để lập đàn. Nếu có thiếu sót gì, chùa Hộ Quốc cũng có sẵn.
Nhưng quan trọng nhất vẫn là chiếc áo lót bách gia nàng đang nắm trong tay.
Trụ trì Huyền Năng tìm một thiền viện để nàng lập đàn, còn gọi tới mấy vị tăng nhân hỗ trợ. Cung Thất theo sự phân phó của Lãng Cửu Xuyên giúp bố trí pháp đàn. Còn bản thân Lãng Cửu Xuyên thì tự tay dùng rơm rạ tết một hình nhân, viết sinh thần bát tự của Tòng Biện lên đó, sau đó mới lấy chiếc áo lót bách gia ra để vẽ bùa.
Nàng đến vội vã, trước đó lại vừa tiêu hao tinh thần lực để bày trận vẽ bùa, hao tổn không nhỏ. Tuy đã uống đan d.ư.ợ.c A Phiêu đưa, nhưng rốt cuộc vẫn chưa kịp điều tức t.ử tế. Lúc này bàn tay cầm b.út phù của nàng vẫn còn hơi run rẩy.
“A di đà phật.” Trụ trì Huyền Năng không biết từ lúc nào đã bước đến bên cạnh nàng. Bằng ánh mắt hiền hòa, ông nhìn nàng nói: “Nữ thí chủ đại thiện, lại có duyên với Phật môn ta. Có thể để lão nạp tụng một hồi kinh cho nữ thí chủ chăng?”
Lãng Cửu Xuyên ngẩn ra, ngón tay khẽ cuộn lại. Nhìn ánh mắt chan chứa sự từ bi của ông, nàng rũ mắt, chắp tay trước n.g.ự.c: “Làm phiền trụ trì.”
Trụ trì Huyền Năng mỉm cười, lập tức ngồi xếp bằng trên mặt đất, một tay cầm tràng hạt, tay kia gõ nhẹ mộc ngư (mõ). Những dòng kinh văn bắt đầu ngân vang từ bờ môi ông.
Mấy ngày nay tĩnh dưỡng ngộ đạo bên trong Tiểu Cửu tháp, Lãng Cửu Xuyên cũng có tìm hiểu qua truyền thừa sở học của pháp sư La Lặc. Vậy nên khi trụ trì Huyền Năng vừa cất lời chú, nàng liền nhận ra đây là kinh văn gì.
Đại Bi Tâm Đà La Ni Kinh.
Cũng chính là Đại Bi Chú.
Bài chú này mang công đức và sức mạnh không thể nghĩ bàn. Người được tụng niệm sẽ được an định thần hồn, phúc tuệ lâu dài, tiêu tai giải nạn.
Lúc bấy giờ, tiếng tụng kinh du dương tựa âm thanh của tự nhiên, vang vọng khắp mười phương.
Các tăng nhân đang hỗ trợ không khỏi thả nhẹ động tác trên tay, sôi nổi nhìn sang, chắp tay trước n.g.ự.c, khẽ cúi người về phía bên này nhẩm niệm một câu Phật hiệu.
Cung Thất đã ngẩn người. Hắn nhìn trụ trì Huyền Năng ngồi đối diện Lãng Cửu Xuyên tụng niệm Đại Bi Chú, còn nàng thì an nhiên ngồi đó, đôi mắt khép hờ. Thân hình gầy yếu đơn bạc ngồi thẳng tắp, thần sắc tựa như một tín đồ thành kính, thản nhiên tiếp nhận.
Hắn chợt thấy hoa mắt, vội dụi dụi mắt, phảng phất như nhìn thấy những dòng kinh văn của Đại Bi Chú hóa thành kim quang bủa vây Lãng Cửu Xuyên, lượn lờ quanh nàng rồi chìm hẳn vào trong cơ thể.
Cung Thất bỗng nhiên cảm thấy cực kỳ ngưỡng mộ, lén lút bước ra phía sau, thả lỏng thân thể, nhắm mắt dừng chân lắng nghe.
Tiếng tụng kinh của trụ trì Huyền Năng không tính là cao v.út, nhưng nhả chữ rõ ràng, từng tiếng lọt vào tai êm ái như gió xuân phất qua cành liễu.
Thần sắc ông chuyên chú mà bình thản, khuôn mặt lộ vẻ từ bi, hòa quyện cả người vào trong những dòng kinh chú.
Giữa từng tiếng kinh chú ấy, Lãng Cửu Xuyên cảm thấy mình như được ánh nắng ấm áp bao bọc, cả người thư thái. Nghe những âm tiết đó, hai tay nàng nhịn không được bắt đầu kết ấn, ấn quyết biến hóa theo từng đoạn kinh văn.
Một sức mạnh vô hình vây bọc lấy nàng. Trụ trì Huyền Năng dường như cũng nhận ra, khẽ hé mắt, thấy giữa trán nàng lấp lánh ánh sáng. Trong mắt hiện lên tia kinh ngạc, ánh mắt lại càng thêm phần từ bi tường hòa.
A di đà phật.
Một chặng Đại Bi Chú niệm xong, dư âm kinh chú vẫn thật lâu không tan. Lãng Cửu Xuyên chậm rãi mở mắt, nhìn vị trụ trì đối diện, hai tay chắp lại làm một cái Phật lễ, cúi lạy ông: “Tín nữ đa tạ sự chúc phúc của trụ trì.”
Thư Sách
Trụ trì Huyền Năng mỉm cười, chắp tay trước n.g.ự.c đáp lễ.
Lãng Cửu Xuyên một lần nữa nhặt ngọc cốt phù b.út lên, trải phẳng chiếc áo lót, chấm chu sa đã pha trộn với bột thiên thạch dính cương sát, bắt đầu vẽ linh phù lên áo.
Nàng hạ b.út cực kỳ vững vàng, tâm vô tạp niệm, rất nhanh đã vẽ xong một đạo linh phù "Ngàn Dặm Câu Hồn" lên đó. Vào khoảnh khắc nét b.út cuối cùng hạ xuống, kim quang bùng lên, ánh mắt trụ trì Huyền Năng nhìn nàng bỗng trở nên nóng bỏng.
Lãng Cửu Xuyên thu b.út phù lại, chạm phải ánh mắt của trụ trì, tay khẽ khựng lại: “Trụ trì?”
Trụ trì Huyền Năng chắp tay nói: “A di đà phật, nữ thí chủ có duyên với Phật môn ta. Ngày sau nếu đã buông bỏ hết bụi trần, không ngại quy y ngã Phật...”
Khụ khụ khụ.
Cung Thất đột nhiên ho sặc sụa ngay trên đỉnh đầu ông. Tiếng ho ầm ĩ như chuông đồng báo thức, hắn làm như sợ trụ trì không nghe thấy, còn cố ý khom người xuống, ho ngay sát bên tai ông một trận.
Tụng kinh thì cứ tụng kinh đi, sao tự dưng lại khuyên người ta quy y cửa Phật, bầu bạn với thanh y cổ phật cơ chứ? Dù ngài có là trụ trì Phật môn thì cũng không thể làm vậy được a!
Trụ trì Huyền Năng bị tiếng ho làm cho đầu óc ong ong, quay đầu lại, bất đắc dĩ nhìn Cung Thất: “Cung tiểu đạo hữu, đừng ho nữa, lão nạp sắp bị ngươi làm cho điếc tai rồi.”
Lãng Cửu Xuyên mạc danh muốn cười, nhưng nàng nhịn xuống, ho nhẹ một tiếng. Nàng cầm hình nhân rơm lên, bọc chiếc áo lót bách gia đã vẽ bùa vào, sau đó dùng b.út phù điểm mắt cho hình nhân.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi.
Pháp đàn đã bày bố xong, Lãng Cửu Xuyên nói với trụ trì Huyền Năng: “Phiền ngài niệm kinh Dẫn Hồn giúp ta. Kẻ này mang một thân nghiệp chướng, e rằng đã trở thành ác hồn. Một khi bị triệu đến, nếu sức ta không đủ, xin ngài hãy hỗ trợ một tay, áp chế hắn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“A di đà phật.”
Lãng Cửu Xuyên lại nói với Cung Thất: “Tùy cơ ứng biến, đến lúc đó cũng thỉnh huynh động dụng Xích Diễm Khóa Hồn liên.”
Cung Thất gật đầu, tháo sợi xích Khóa Hồn bên hông xuống cầm sẵn trong tay.
Lúc này Lãng Cửu Xuyên mới rửa tay, dâng hương, đốt phù báo danh xưng cáo với thiên địa. Đợi một loạt các bước rườm rà hoàn tất, nàng mới dùng hai tay bưng hình nhân ghi sinh thần của Tòng Biện lên, đứng trước pháp đàn đi những bước cương bộ chiêu hồn đặc trưng của Đạo gia.
Úm.
Chú Dẫn Hồn của Phật gia cũng vang lên. Vài tên tăng nhân ngồi phía sau trụ trì Huyền Năng, cùng ông đồng thanh tụng niệm.
Cuồng phong bắt đầu gào thét.
Cung Thất nhìn Lãng Cửu Xuyên đang nâng hình nhân rơm, khuôn mặt lộ vẻ túc sát.
Đoạt Mệnh cương, Tòng Biện đang mải miết hấp thu âm sát khí bỗng dưng toàn thân cứng đờ. Hắn mở choàng hai mắt, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi tột độ.
Không ổn rồi!
Có kẻ đang chiêu hồn hắn.
Là kẻ đã ra tay với hắn lúc trước. Quả nhiên là từng bước ép sát không tha!
Phát hiện hồn phách có dấu hiệu không chịu sự khống chế của mình nữa, Tòng Biện vội vàng vận khởi pháp lực chống cự, bay lên khỏi Đoạt Mệnh cương, hướng thẳng về phía căn phòng đang an trí công chúa Triều An mà lao tới.
Lãng Cửu Xuyên cảm thấy nghi thức hơi đình trệ, gió nổi lên dữ dội hơn, thổi ánh nến trên pháp đàn lay lắt không ngừng, giấy vàng bay lả tả.
Thế mà vẫn còn sức để phản kháng cơ đấy.
Chân mày trụ trì Huyền Năng khẽ động. Ông cầm tràng hạt đ.á.n.h một cái vào hư không, một luồng sức mạnh vô hình tản ra khắp sân viện, khiến ánh nến không còn chao đảo nữa, tiếng tụng kinh lại càng trở nên trầm hùng và mang đậm uy áp.
“Lấy phù làm bằng, lấy hương dẫn đường, mượn ý mẫu thân, triệu hồn Tòng Biện, mau đến trước đàn. Sắc lệnh!” Lãng Cửu Xuyên đ.á.n.h một đạo linh phù lên thân hình nhân rơm.
Kim quang chìm vào trong, xuyên thủng dòng sông dài ngàn dặm, giáng thẳng xuống người du hồn Tòng Biện.
Tòng Biện phát ra tiếng thét ch.ói tai. Phảng phất như hắn vừa nghe thấy tiếng gọi đong đầy thương xót của mẫu thân, hồn phách thế nhưng lại muốn xuôi theo đường kim quang mà bay đi.
“Không!” Tòng Biện hoảng loạn cùng cực, huy động toàn bộ sát khí chống cự, gian nan tiến về phía căn phòng chỉ còn cách trong gang tấc. Không kịp đợi thời cơ chín muồi nữa, hắn bắt buộc phải nhập thai!
Vừa mới bay được vài bước, lại có tiếng tụng kinh Dẫn Hồn tràn đầy uy áp như vọng xuống từ tận cửu thiên, từng tiếng từng tiếng khuấy đảo khiến hồn phách đại loạn, sinh ra hỗn độn.
Tòng Biện kinh hãi vạn phần, ngẩng đầu nhìn thấy tên thi cương đang đứng yên trên nóc căn phòng, hai mắt trầm xuống, vươn tay về phía nó: “Nghiệp chướng, mau tới đây.”
Tên thi cương kia cả người tỏa ra sát khí âm hàn, vẫn đứng im không nhúc nhích.
Tòng Biện tức giận tột độ. Vừa định vận khởi toàn bộ sức mạnh ẩn chứa trong hồn phách, đột nhiên toàn thân tê rần. Hắn cúi đầu nhìn, đùng một cái, trên người bốc lên ngọn lửa cương hỏa, tựa như có một sợi dây dẫn lửa xuyên qua thời không trói c.h.ặ.t lấy hắn.
Không!
Thân ảnh của hắn bị một sức mạnh thô bạo lôi tuột vào trong một cột sáng màu vàng kim.
Keng keng keng, chuông gió treo góc mái hiên đột nhiên rung lên bần bật.
Cung Thất nhìn về phía thiền viện đang bị cuồng phong gào thét dữ dội, ánh mắt trở nên sắc lẹm. Tới rồi!
(Lời tác giả: Chắc chắn mọi người muốn mắng ta là đồ quái vật cắt chương! Hi hi, ta không nghe đâu, vì hoạt động "Tảo mộ tìm Thái công" hằng năm của "F3 Hoa Nam" đang tốn quá nhiều thời gian để tham gia đó!) (Chú thích: F3 Hoa Nam là tên cư dân mạng thường gọi đùa 3 tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây, Hải Nam của Trung Quốc - nơi có văn hóa cúng tế tổ tiên dịp Tết Thanh Minh cực kỳ hoành tráng)