Vũ khí sắc bén của ngươi, đến lúc khai phong rồi!
Người ta thường nói ngọc không mài không sáng, tiểu cửu tháp đã thành hình cũng cần phải phát huy diệu dụng của nó. Giống như một thanh lợi kiếm, hết lần này đến lần khác g.i.ế.c người uống m.á.u, mới có thể càng bộc lộ sự sắc bén, cũng càng hiển lộ sát khí.
Từ sau khi luyện thành tiểu cửu tháp, Lãng Cửu Xuyên vẫn luôn chỉ dùng nó để dưỡng hồn và tham ngộ đạo pháp, còn một diệu dụng khác là trấn hồn tru tà thì nàng vẫn chưa từng thử qua.
Trước mắt, tên Tòng Biện này đã trở thành tà ma đầu tiên bị tiểu cửu tháp của nàng tru diệt.
Mõ tự nhiên cũng hiểu rõ đạo lý trong đó. Nó là khí hồn, nếu muốn trở nên sắc bén lợi hại hơn, đương nhiên cũng phải đi theo chủ nhân chiến đấu. Vì vậy, không đợi Lãng Cửu Xuyên phân phó, nó đã tự động tản linh lực của một khí hồn ra, khiến cho tiểu cửu tháp càng thêm hung hãn.
Hạng yêu tà thế này, giữ lại cũng chỉ là mầm tai họa làm loạn thương sinh, chi bằng cứ lưu lại nơi này, biến thành chất phân bón cho tru tà trận của tiểu cửu tháp đi.
Ngày đó Lãng Cửu Xuyên điêu khắc đạo văn, sau khi tiểu cửu tháp trải qua thiên kiếp, xá lợi của La Lặc pháp sư cũng hóa thành Phật đạo chi ý lưu lại trong trận văn bên trong tháp. Tru tà trận vừa động, luồng sức mạnh cường hãn hòa quyện giữa hai môn Phật - Đạo nháy mắt đã giảo sát Tòng Biện.
Trận pháp này biến thành biển đao chốn địa ngục, lăng trì hồn phách của hắn, lột xuống từng lớp từng lớp một, từ trạng thái bán trong suốt dần chuyển thành hư vô.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tòng Biện từ thê lương dần trở nên yếu ớt. Hắn phát ra một tiếng than khóc, một tia ý thức cuối cùng xẹt qua t.h.a.i nhi trong bụng Triều An công chúa ở tận Đoạt Mệnh cương xa xôi. Trăm năm trù tính, thất bại trong gang tấc, hắn không cam lòng a!
Bùm.
Trong trận bỗng nhiên kim quang rực rỡ, chiếu rọi vào tàn hồn trong suốt đến mức sắp không nhìn thấy kia, hóa nó thành vô số điểm sáng vụn vỡ, lại rơi rụng vào trong trận văn.
Nhìn trận văn có phần gia tăng sát khí cương liệt so với trước, mõ thỏa mãn vô cùng, nở một nụ cười ưng ý.
Tà ma bị tru sát tại đây càng hung ác, thì sát khí của ác thần càng khiến tru tà trận trở nên cương chính mạnh mẽ.
Đây chính là gặp mạnh thì càng mạnh, tiểu cửu tháp mạnh lên cũng chính là bản thân nó mạnh lên.
Hồn phách Tòng Biện bị giảo sát đến không còn một mảnh. Lãng Cửu Xuyên thả lỏng tinh thần lực, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, hai tay nâng tiểu cửu tháp khẽ run rẩy.
Liên tiếp vận dụng tu vi đối phó với Tòng Biện, thể lực cùng tinh thần lực của nàng đã bị bòn rút sạch sẽ, rốt cuộc không đứng vững được nữa, ngồi phịch xuống đất.
Nhưng trong lòng nàng lại vui mừng khôn xiết, bởi vì kẻ khó đối phó nhất đã bị tru diệt. Điều duy nhất còn lại khiến người ta không yên tâm chính là thi cương. Nhưng thi cương mất đi sự dẫn dắt và chỉ điểm của Tòng Biện, liệu có thể thuận lợi đầu t.h.a.i hay không, vẫn còn là một ẩn số.
Mặc kệ thế nào, mất đi kẻ cầm lái, đám còn lại bên dưới cũng chỉ là một lũ ô hợp. Bọn họ vẫn còn rất nhiều người, kiểu gì chẳng tập kích tru diệt được con thi cương kia.
Nếu không làm được, thì bọn họ đúng là một đám phế vật!
"Còn ngồi đó mà đắc ý, Cung Thất sắp nhìn chằm chằm tiểu cửu tháp đến lủng một lỗ rồi kìa." Tương Xế ở trong linh đài của nàng kêu to.
Lãng Cửu Xuyên hoàn hồn, quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Cung Thất đang nhìn chằm chằm vào tiểu cửu tháp không chớp mắt, trong ánh mắt mang theo vài phần nghi hoặc và khó hiểu.
"Cái tháp này..." Cung Thất đi tới, ngồi xổm xuống muốn cầm lấy, nói: "Trông quen mắt thật đấy, hình như ta đã từng thấy ở đâu rồi."
Thất Tinh Kim Cương tháp bị mất trộm của Phong gia, hình như cũng trông giống hệt thế này.
Lãng Cửu Xuyên né tránh tay hắn, nói: "Chắc là ngươi gặp trong mơ rồi. Tháp này là do sư phụ ta đích thân luyện chế, ta lại tự mình dẫn thiên lôi tới rèn giũa, sao ngươi có thể gặp qua được?"
"Thật không?" Cung Thất liếc xéo nàng: "Huyền Tộc Phong gia cũng có một cái tháp gần như giống hệt cái này, gọi là Thất Tinh Kim Cương tháp, còn của ngươi gọi là gì?"
"Cửu Tầng Cương tháp, lấy một chữ trong tên của ta mà thành, lại có tên khác là tiểu cửu tháp." Lãng Cửu Xuyên giơ tiểu cửu tháp lên: "Thấy ánh tím trên thân tháp không? Đó chính là lực lượng của lôi điện đấy. Cái Thất Tinh Kim Cương tháp gì đó kia có lợi hại bằng cái này của ta không? Thử sờ xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cung Thất đưa tay sờ thử, lập tức cảm thấy một trận tê rần đau nhói xẹt qua đầu ngón tay, quả nhiên là uy lực của sấm sét.
Nỗi nghi ngờ vơi đi vài phần, nhưng chưa tan biến hẳn, bởi vì nó thực sự quá giống với Thất Tinh Kim Cương tháp của Phong gia.
"Hồn phách của Tòng Biện đâu?" Cung Thất nhớ tới khoảnh khắc tiểu cửu tháp này vừa hiện ra, Tòng Biện đã biến mất không tăm tích, không khỏi liên tưởng liệu có phải liên quan đến nó hay không.
Lãng Cửu Xuyên đắc ý dạt dào nói: "Tiểu cửu tháp này của ta chính là Bảo Khí. Nó mà đã xuất hiện, Tòng Biện còn có thể trốn đi đằng nào? Tất nhiên là đã bị nó tru sát rồi!"
Cung Thất nhướng mày, nói: "Cửu cô nương luôn miệng nói mình chỉ biết chút ít nền tảng da lông, hiện giờ xem ra, là cô nương quá khiêm tốn rồi."
"A di đà phật, nữ thí chủ đại thiện, công đức vô lượng." Huyền Năng trụ trì không biết đã đi tới từ lúc nào, khóe miệng nở nụ cười hiền từ, gật đầu với nàng.
Lãng Cửu Xuyên thu hồi tiểu cửu tháp, đứng dậy đáp lễ, khiêm tốn nói: "Trụ trì đại từ bi, việc tru tà vệ đạo lần này đâu phải công lao của một mình ta. Nếu không có trụ trì cùng các vị đồng môn sư huynh đệ tương trợ, sao có thể tru sát được tên nghiệt chướng Tòng Biện này."
Tu hành vốn đã không dễ, tích lũy được một thân công đức lại càng khó hơn. Huyền Năng trụ trì và các vị tăng lữ cũng đã dốc hết sức lực, dù tu vi của họ không bằng những bậc cao tăng đại đức pháp lực vô biên, nhưng tấm lòng từ bi thương xót chúng sinh của họ lại vô cùng đáng kính, dẫu thần hồn bị tổn thương cũng chẳng hề nề hà.
Lãng Cửu Xuyên nhìn mấy vị tăng lữ bị ma khí ảnh hưởng vẫn còn chút mơ màng hồ đồ, lại nhìn trụ trì sắc mặt tái nhợt, khóe miệng còn vương vệt m.á.u đỏ tươi, nàng lại nghiêm túc thi lễ một lần nữa: "Công đức vô lượng."
Huyền Năng trụ trì chắp tay trước n.g.ự.c đáp lễ, nhíu mày nói: "Lão nạp thấy Tòng Biện kia dường như có dấu hiệu muốn nhập ma. Chẳng ngờ thế gian này vẫn còn lưu truyền ma đạo pháp điển, cũng không rõ hiện tại đang trôi dạt phương nào. Nếu để kẻ có dã tâm biết được, chỉ e sẽ có thêm nhiều kẻ vì khao khát thứ tu vi chí cao vô thượng mà cam nguyện đi vào nẻo cụt, đọa vào ma đạo. Một khi ma đầu xuất thế, ắt sẽ là hạo kiếp của nhân gian. Nếu thực sự tồn tại ma đạo pháp điển, lý ra nên tiêu hủy cho xong."
Lãng Cửu Xuyên nhìn về phía Cung Thất: "Quả thực là như vậy. Chuyện này e rằng phải trông cậy vào Huyền Tộc đi tra xét rõ ràng rồi, rốt cuộc Huyền Tộc có địa vị vô cùng cao cả mà. Cung đạo trưởng thấy sao?"
Cung Thất vẫn đang mải tò mò về cái tiểu cửu tháp trong tay nàng, thình lình bị nàng nhấc bổng lên đặt ngồi trên đống lửa, không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Vừa rồi còn sóng vai cùng nhau tru tà, sao chớp mắt một cái đã châm lửa đốt đến người hắn rồi?
Não bộ Cung Thất xoay chuyển với tốc độ cực nhanh, đáp: "Có ma vật xuất thế, tất sẽ gây loạn thế gian. Không chỉ Huyền Tộc phải cảnh giác tra xét gắt gao, mà cả hai giới Phật - Đạo cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, trụ trì thấy có đúng không?"
"Lão nạp rất tán đồng." Huyền Năng trụ trì gật đầu, thân thể hơi lảo đảo một chút.
Lãng Cửu Xuyên thấy thế, vừa định lên tiếng khuyên ngài đi nghỉ ngơi, bỗng cảm thấy linh đài ấm áp. Thần hồn dường như được vỗ về trấn an, phần tinh thần lực vừa bị tiêu hao thế nhưng lại có dấu hiệu phục hồi.
Đây là... công đức?
Nàng nhìn về phía Cung Thất, người sau cũng tỏ ra hết sức kinh ngạc và vui mừng, nói: "Thế này có phải là công đức hội tụ nhập vào linh đài không?"
Gương mặt Huyền Năng trụ trì toát lên vẻ hiền hòa, ngài chắp tay trước n.g.ự.c, như đang cảm thán: "A di đà phật, ngã phật từ bi." Ngài nhìn Lãng Cửu Xuyên và Cung Thất, nói tiếp: "Có được những đạo hữu ngộ đạo như các vị, thực là may mắn của thương sinh."
Cung Thất luống cuống đáp lễ lại, cười trông y như một tên ngốc.
Lãng Cửu Xuyên lắc đầu, ngẩng lên nhìn sắc trời, trầm giọng nói: "Chúng ta nên đi đến Đoạt Mệnh cương thôi."
Thư Sách
"Đoạt Mệnh cương?" Cung Thất kinh ngạc hỏi: "Đó là nơi nào?"
Trong không gian tiểu cửu tháp, Lãng Cửu Xuyên đã nhìn thấu được chấp niệm cuối cùng của Tòng Biện. Đoạt Mệnh cương, t.h.a.i nhi của Triều An công chúa. Nghĩ đến kế hoạch trăm năm này, cuối cùng lại trở thành tiếc nuối và chấp niệm đến c·hết không nhắm mắt của hắn.
Cung Thất nhìn màn đêm đen kịt, nói: "Chỉ còn lại một ngày."
"A di đà phật, Cung thí chủ, tại thiền viện nơi Triều An công chúa thường ở vừa lục soát ra được một vài vật dụng, kính thưa các vị qua xem thử." Có một hòa thượng hớt hải chạy tới bẩm báo.
Cung Thất rùng mình, liếc nhìn Lãng Cửu Xuyên, tìm được rồi sao?
Hôm nay đúng là phải lật tung ngọn núi này lên mất!