Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 213: Biển máu độ oan hồn



Tương Xế không phải chưa từng thấy người c·hết, nhưng cái ngục tối trước mắt này lại là thứ đáng sợ nhất nó từng chứng kiến trong đời. Huyết khí ngút trời, oán khí mịt mù của những kẻ c·hết oan không ngừng lảng vảng, và cả cái ao m.á.u kia nữa.

Phải dùng m.á.u của bao nhiêu người mới có thể lấp đầy cái ao đó, khiến m.á.u đặc quánh lại như tương?

Tương Xế cảm thấy linh thức trắng trong như ngọc của mình cũng bị phủ lên một lớp m.á.u tanh hôi, dơ bẩn vô cùng.

Lãng Cửu Xuyên bước vào ngục tối được đục đẽo từ hang đá này. Vừa bước vào, nàng đã bị luồng huyết khí tanh nồng xộc thẳng vào mũi làm cho phải lùi lại hai bước, nước mắt trào ra.

Bất đắc dĩ, nàng phải phong bế khứu giác, thầm niệm Thanh Tâm Quyết một lần rồi mới dám tiến vào.

Đám người Không Hư T.ử cũng biến sắc. Mùi m.á.u tanh này quá sức kinh khủng, rốt cuộc đã có bao nhiêu người c·hết ở đây mới tạo ra thứ mùi nồng nặc đến vậy?

Vừa vào ngục tối, đập vào mắt là một màu đỏ rực—màu của m.á.u. Khắp nơi đều là bùa chú vẽ bằng m.á.u, trên mặt đất còn trận đồ kỳ quái. Bên tai không ngừng vang lên tiếng quỷ khóc sói gào. Những tiếng gào thét oán độc, ch.ói tai ấy khiến khí huyết người ta sôi sục, tâm thần đại loạn.

Sắc mặt mọi người trắng bệch.

Lại nhìn sang cái ao m.á.u đặc quánh kia. Dưới đáy ao dường như ẩn giấu thứ gì đó, thỉnh thoảng lại sủi bọt sùng sục, cảm giác như có thứ gì đó chực chờ trồi lên bất cứ lúc nào.

Tiến lại gần, trong ao còn lềnh bềnh vài mảng da đầu trắng bệch dính những lọn tóc dài như thác.

"Ọe... ọe..."

Có người không nhịn được, vội vã chạy ra một góc nôn thốc nôn tháo.

Cung Thập Lục tuổi còn nhỏ, hiếm khi ra khỏi tộc, chưa từng chứng kiến cảnh tượng kinh hãi nào như vậy. Mặt hắn trắng bệch như tuyết, đôi tay hơi run rẩy, gắt gao bám sát Cung Thất, cố ra vẻ trấn định.

Không Hư T.ử theo bản năng nhìn về phía Lãng Cửu Xuyên. Cô nương dáng vẻ gầy yếu này lại tỏ ra bình tĩnh hơn bất kỳ ai có mặt ở đây. Ngài không tự chủ bước tới bên cạnh Lãng Cửu Xuyên, hỏi: "Không biết làm thế nào cô nương tìm được nơi này?"

Nàng chẳng hề do dự, cứ thế đi thẳng tới ngục tối chứa đầy m.á.u này, giống hệt như có người dẫn đường.

Lãng Cửu Xuyên khựng lại một chút, lấy từ trong tay áo ra một hình nhân gỗ được đẽo thô sơ, bên trên khắc sinh thần bát tự. Nàng đáp: "Vãn bối có sinh thần bát tự của con thi cương kia, dùng thuật nhân quả nên mới tìm được đến đây."

Lại còn có cách này sao?

"Cô nương tra được cả những thứ này ư?" Không Hư T.ử nhìn hình nhân gỗ. Rõ ràng là đồ mới đẽo, mặt gỗ còn sần sùi, nhưng sự thật là vậy sao?

Lãng Cửu Xuyên đương nhiên không thể để lộ Tương Xế. Lúc trước khi tìm được minh bài của Tòng Quy, nàng đã tiện tay đẽo hình nhân này, lưu lại sinh thần bát tự đề phòng khi cần.

Lão đạo này hỏi, nàng đành phải dùng lý do này để qua loa cho xong, giấu đi sự tồn tại của Tương Xế.

Lãng Cửu Xuyên quay sang Cung Thất, nói: "Là Cung Thất tra được."

Đến nước này, tấm bình phong mang tên Cung Thất lại phải ra sân rồi.

Cung Thất bước tới, vắn tắt kể lại chuyện từ đường nhà họ Tòng, rồi tiện thể nhắc đến Tòng Biện. Hiện giờ, Tòng Biện đã bị hắn, trụ trì chùa Hộ Quốc, vài vị cao tăng và Lãng Cửu Xuyên hợp lực tiêu diệt.

Mặc dù hắn cố tình làm giảm vai trò của Lãng Cửu Xuyên, nhưng Không Hư T.ử vẫn nghe ra được sự tình. Nàng không những có liên quan mật thiết mà còn góp công lớn.

Tuy vậy, Không Hư T.ử không vạch trần nàng, chỉ thở dài: "Ác giả ác báo. Một khi đã lầm đường lạc lối vào tà đạo thì không thể quay đầu, cuối cùng sẽ bị nhân quả báo ứng. Nguyện cùng chư vị đạo hữu dốc sức."

Mọi người chắp tay thi lễ.

Lãng Cửu Xuyên và Không Hư T.ử chạm mắt nhau. Ngài nở nụ cười hiền hậu với nàng. Ánh mắt nàng khẽ lóe lên; xem ra không phải người nào trong Huyền Tộc cũng là kẻ bỏ đi.

Nàng tiếp tục quan sát ao m.á.u và ngục tối, thầm nghĩ đây chắc hẳn là "kho lương" của con thi cương kia.

Đã có biển m.á.u, ắt sẽ có núi xác (thi sơn).

Nếu Triều An công chúa không ở đây sinh nở, chẳng lẽ tên Tòng Cẩm Niên đã đưa ả đến chỗ thi sơn kia rồi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Yêu tà sinh ra ở nơi cực sát. Biển m.á.u ở đây, chỉ có thi sơn mới đủ điều kiện tạo nên nơi cực sát đó. Tiền bối nghĩ sao?" Lãng Cửu Xuyên hỏi Không Hư Tử.

Hai mắt Không Hư T.ử sáng lên: "Cô nương nói rất đúng. Nơi này là biển m.á.u, để tiện cho việc vứt xác, thi sơn chắc chắn nằm không xa đây."

Thư Sách

"Mời tiền bối đi tìm nơi cực sát trước." Lãng Cửu Xuyên nhẹ giọng: "Biển m.á.u này giữ lại cũng chỉ làm tăng thêm sát khí, vãn bối sẽ theo sau."

Không Hư T.ử nhướng mày. Lãng Cửu Xuyên nhìn thẳng vào mắt ngài, không hề né tránh. Ngài bèn xoay người rời đi, dẫn theo tất cả mọi người, chỉ trừ Cung Thất và Cung Thập Lục – kẻ nhất quyết sống c.h.ế.t không chịu rời xa Cung Thất.

Lãng Cửu Xuyên cũng chẳng để tâm. Có người chạy việc vặt, nàng cũng đỡ tốn sức.

Nàng lấy bùa chú ra, xoay lưng lại phía Cung Thất rồi triệu hoán phù b.út, thoăn thoắt vẽ Ngũ Lôi Phù. Vẽ xong lá nào, nàng đưa cho Cung Thất mang đi chôn.

Cung Thập Lục đứng đực mặt ra.

Chỉ bằng một chút linh quang mà đã vẽ xong một lá bùa!

Vị tỷ tỷ này đạo cốt ngút trời thế kia, hèn chi phải giấu giếm. Đám người Huyền Tộc mà thấy bản lĩnh này của nàng, khéo lại ghen ghét muốn ăn tươi nuốt sống nàng mất.

Nghĩ đến bản thân hì hục cả tháng trời mới vẽ được hai đạo bùa hộ mệnh mà đã vểnh mặt tự đắc, Cung Thập Lục thấy hổ thẹn vô cùng.

Sau khi vẽ xong vài đạo Ngũ Lôi Phù, Lãng Cửu Xuyên vẽ tiếp một đạo Thái Thượng Cứu Khổ Thăng Thiên Bảo Lục vào hư không. Đợi đến khi ánh kim quang hoàn toàn tan vào không trung, nàng mới ngồi xuống đất, tháo Đế chung bên hông, cổ tay khẽ lắc.

Đoong...

Tiếng chuông vang lên buồn bã, an ủi những linh hồn bơ vơ.

Một đoạn kinh văn Thái Thượng Cứu Khổ từ miệng nàng tuôn ra, giọng tụng kinh trong trẻo như suối chảy, siêu độ cho những oán niệm và tàn hồn còn vương vấn nơi này.

Cung Thất và Cung Thập Lục bất giác dừng bước, lặng ngắm nàng. Thấy nàng không màng đến sàn nhà nhớp nháp m.á.u me dơ bẩn, chỉ nhất tâm tụng kinh siêu độ, trong lòng cả hai đều dâng lên một nỗi xúc động.

Người tu đạo chân chính là như vậy. Sống giữa hồng trần nhưng vẫn giữ được tâm sơ thuần khiết, mang lòng từ bi đi độ người, độ hồn, và độ chính mình.

Tiếng chuông lảnh lót.

Tiếng khóc thê lương của những oan hồn không thể siêu thoát dần dần tan biến theo gió, trả lại sự trống trải cho ngục tối hôi tanh.

Lãng Cửu Xuyên tụng xong vãng sinh kinh mới đứng dậy, thu Đế chung lại, nói với Cung Thất: "Xong rồi, chúng ta đi thôi."

"Thế còn mấy lá bùa này..." Cung Thập Lục ngập ngừng.

"Không vội, ra ngoài trước đã."

Cung Thất kéo hắn theo Lãng Cửu Xuyên ra ngoài. Ra đến ngoài, Lãng Cửu Xuyên mới dừng lại, lấy người giấy ra, niệm quyết, người giấy liền nhảy vọt vào trong.

Chẳng bao lâu sau, những tiếng nổ "đùng đùng" vang lên chát chúa.

Như thể địa long trở mình.

Ngục tối đã bị Ngũ Lôi Phù đ.á.n.h sập. Huyết sát khí ngút trời ồ ạt xông ra, nhưng ngay lập tức bị cương khí của Ngũ Lôi Phù đ.á.n.h tan. Cung Thất phải xách cổ thằng nhóc ngốc nghếch kia nhảy lùi lại mấy trượng mới tránh được luồng huyết sát khí xộc thẳng vào thần hồn.

Tiếng nổ lớn khiến đám người đang tìm kiếm thi sơn đều phải ngoái đầu nhìn lại.

Thấy ngục tối trong hang đã sập, Không Hư T.ử thầm niệm một câu vãng sinh kinh rồi tiếp tục bước đi.

Nhưng tiếng nổ này cũng kinh động đến Tòng Cẩm Niên đang ẩn nấp tại thi sơn. Nhìn về hướng phát ra tiếng nổ, sắc mặt hắn trở nên ngưng trọng. Hắn liếc nhìn Triều An công chúa đang rên rỉ đau đớn, hơi thở thoi thóp, ánh mắt dừng lại ở cái bụng đang khẽ động đậy của ả, vẻ mặt lộ ra sự do dự.

Hắn nắm c.h.ặ.t thanh trường kiếm bên hông, lại nhìn lên con thi cương đang đứng sừng sững trên ngôi cổ mộ, cảm nhận luồng âm sát khí cuồn cuộn đổ về từ bốn phương tám hướng, sự chần chừ trong hắn càng lớn thêm.

Đêm trăng tròn là thời điểm tốt nhất để thi biến, nhưng so với canh giờ hoàn hảo nhất mà lão tổ đã tính toán thì vẫn còn sớm. Hắn nên làm gì đây?

"Chần chừ không quyết, ắt sẽ chuốc họa vào thân." Câu nói của lão tổ bỗng vang vọng trong đầu. Ánh mắt Tòng Cẩm Niên trở nên sắc lạnh. Hắn bước về phía Triều An công chúa, từ từ ngồi xổm xuống.