Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 218: Mọi chuyện ngã ngũ



 

Lãng Cửu Xuyên nhìn bầu trời phương Đông đang dần hửng sáng màu bụng cá, vẫn không nhúc nhích. Nàng dùng đầu ngón tay lau đi vệt m.á.u đen trên khóe miệng, rồi khẽ nhếch môi.

Cuối cùng cũng có thể an tâm ngất đi được rồi!

Nàng vừa nhắm mắt lại, còn chưa kịp buông thả bản thân thì Tương Xế đã xù lông chạy như bay tới. Dưới ánh mắt khiếp sợ của Cung Thính Lan, nó sán đến bên người Lãng Cửu Xuyên, truyền âm: "Khoan hẵng ngất, ta bị Thiếu chủ Cung gia nhắm trúng rồi."

Lãng Cửu Xuyên đành mở choàng mắt, quả nhiên thấy Cung Thính Lan đang nhìn về phía này, tầm mắt không hề rời khỏi Tương Xế. Nàng đành chống tay xuống đất, chậm rãi ngồi dậy. Cung Thính Lan hướng nàng chắp tay thi lễ, ánh mắt lộ rõ vẻ tán thưởng cùng khâm phục.

Nhưng hiện tại chưa phải lúc thong dong chào hỏi hàn huyên. Tòng Quy đã bị tiêu diệt, song cái hố t.h.i t.h.ể này cũng cần phải xử lý. Nếu không, âm sát nơi đây không tan, sớm muộn gì cũng trở thành mầm tai vạ. Dù sao đây cũng là nơi cực sát, lại chất chứa vô số th·i th·ể, rất dễ dưỡng ra thi sát làm hại nhân gian.

Nhìn những đạo nhân đằng xa đang vất vả đối phó với đám thi sát được chống đỡ bởi oán khí là đủ hiểu.

Lãng Cửu Xuyên cũng nhìn thấy rõ, thi sơn mới chỉ bị phá hủy một nửa, nếu giữ lại chắc chắn là một mối họa ngầm. Nàng ngồi xếp bằng, kết ấn điều tức. Lúc này đang ở ngay trong hố xác, xung quanh lại có không ít kẻ thông minh, nàng không thể trốn vào Tiểu Cửu Tháp, để tránh bị kẻ khác hoặc sát khí mượn cơ hội chui vào sơ hở.

Tương Xế thầm nghĩ, có lẽ nàng sợ bị nhiều người nhìn thấy Tiểu Cửu Tháp. Lại nhớ tới cái Kim Cương tháp của Phong gia... Đúng rồi, người Phong gia đã ch·ết sạch chưa nhỉ? Nó phóng tầm mắt nhìn ra xa, thấy được một bóng dáng chật vật, hình như là vị Triệu đạo trưởng của Phong gia kia. Xem ra bề ngoài khó coi nhưng cũng khá dẻo dai đấy chứ.

"Thất ca! Thiếu chủ, mau đến xem Thất ca!" Giọng nói hoảng sợ của Cung Thập Lục xuyên thấu màn đêm chưa tỏ.

Lãng Cửu Xuyên mở mắt ra, quay đầu nhìn lại. Tương Xế lẩm bẩm: "Tên nhóc này vừa rồi lại phát tác."

Cung Thất lúc này hai mắt đỏ ngầu, cả người toát ra t.ử khí hung lệ, thần sắc mơ hồ có chút điên cuồng. Hắn tay cầm kiếm gỗ đào, hung hăng bổ xuống đám thi sát trước mặt. Mỗi lần g·iết một con, lệ khí trên người lại càng hung bạo hơn, giống như có một con ác quỷ tàn nhẫn khát m.á.u đang dần thức tỉnh trong cơ thể hắn.

Cung Thính Lan thả người nhảy vọt tới, vung roi cuốn c.h.ặ.t lấy vòng eo Cung Thất, dùng sức kéo hắn ném lên trên tế đàn.

"Bịch" một tiếng vang lớn.

Lãng Cửu Xuyên khóe mắt giật giật, hít hà một hơi, nhìn thôi cũng thấy đau thay cho hắn.

Nàng vô tình chạm phải ánh mắt đỏ ngầu của Cung Thất, bỗng dưng sững sờ. Trong đôi mắt ấy dường như có một bóng cây, những nhánh cây phân nhánh tạo thành vô số vằn đỏ bủa giăng khắp tròng mắt, nhưng chớp mắt một cái lại biến mất không thấy tăm hơi.

Cung Thính Lan đã nhảy lên tế đàn, phóng một cây ngân châm điểm trúng ma huyệt của hắn, lại điểm thêm vài huyệt vị nữa. Cung Thất nhất thời không thể động đậy. Nhưng càng như vậy, đôi mắt hắn càng đỏ quạch, lệ khí càng nặng nề, những đường gân xanh trên cổ nổi bần bật.

Ngay sau đó, Cung Thính Lan thò tay vào n.g.ự.c hắn sờ soạng, lấy ra một cái bình sứ. Lắc lắc thử, bên trong thế mà chẳng còn lấy một viên đan d.ư.ợ.c nào.

Không xong rồi!

Cung Thính Lan nhíu mày, hai tay bấm quyết vứt ra một tấm truyền âm phù, trong miệng lẩm nhẩm gọi tên Cung Tứ.

Lãng Cửu Xuyên bước tới, chìa ra một viên đan d.ư.ợ.c. Chính là viên đan d.ư.ợ.c Cung Thất đã đưa cho nàng lúc trước.

Cung Thính Lan có chút kinh ngạc.

"Hắn cho ta đấy." Nàng giải thích.

Cung Thính Lan đưa lên mũi ngửi thử, xác nhận đúng là đan d.ư.ợ.c Cung Thất thường dùng, vội vàng nhét vào miệng hắn.

"Hắn bị sao vậy?" Lãng Cửu Xuyên khàn giọng hỏi.

Cung Thính Lan đáp: "Là yêu độc phát tác, hẳn là bị thi độc ở đây kích thích nên mới bộc phát mạnh như vậy."

Lại là yêu độc sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc này, Cung Tứ mang theo dáng vẻ chật vật băng qua thi sơn chạy tới. Thấy tình trạng của Cung Thất, hắn vội tháo túi gấm bên hông, lấy ra một bộ kim châm.

Thư Sách

Lãng Cửu Xuyên giơ tay cản hắn lại, nói: "Chỗ thi sơn này oán khí và âm sát cực nặng. Nếu dùng châm đ.â.m vào huyệt, âm khí rất dễ mượn đường kim châm xâm nhập vào huyệt vị, lợi bất cập hại. Trước mắt cứ dùng t.h.u.ố.c hoặc bùa chú áp chế đã, rời khỏi nơi này rồi tính sau."

"Cô nương nói rất phải. Chỉ là đan d.ư.ợ.c của Tiểu Thất đã dùng hết rồi, ngươi còn không?" Cung Thính Lan quay sang hỏi Cung Tứ.

Cung Tứ sờ vào trong n.g.ự.c, sắc mặt biến đổi, áy náy lắc đầu. Thuốc thì hắn có mang, nhưng mấy ngày nay đã sớm chia hết cho các đạo hữu cùng đi truy tìm tung tích thi cương rồi.

"Để ta." Lãng Cửu Xuyên lấy phù b.út ra, nặn một giọt m.á.u từ đầu ngón tay vẫn chưa khép miệng lúc nãy. Nàng dùng b.út thấm m.á.u, bắt đầu vẽ một đạo An Hồn Trấn Túy Phù ngay trên trán Cung Thất.

Xem như là trả lại cái tình hắn tặng t.h.u.ố.c và chắn âm khí thay nàng ban nãy.

Cung Thính Lan nhìn chằm chằm cây phù b.út sáng bóng như ngọc của nàng, ánh mắt lóe sáng. Pháp bảo này... chẳng lẽ là cây thần b.út trong truyền thuyết?

Tương Xế trừng mắt lườm hắn.

Cung Thính Lan dường như nhận ra sự phòng bị, ngẩng đầu cười thân thiện với nó. Hắn lại nhìn Lãng Cửu Xuyên đang vẽ bùa. Sắc mặt nàng nhợt nhạt, hắn vốn tưởng nàng đối phó với thi cương xong đã sức cùng lực kiệt, việc vẽ bùa e là rất miễn cưỡng. Không ngờ tay cầm b.út của nàng vẫn vô cùng vững chãi, nét b.út tuôn chảy không một chút trở ngại.

Trong khoảnh khắc, phù văn kim quang lóe lên rồi hoàn toàn chìm vào linh đài của Cung Thất. Cơ thể Cung Thất hơi cứng lại, cỗ hung lệ t.ử khí trên người cuối cùng cũng dần dần lắng xuống.

Cung Thính Lan thấy vậy liền chắp tay thi lễ với Lãng Cửu Xuyên: "Làm phiền cô nương, tạm thời giúp chúng ta chiếu cố nó ấy ở đây. Đợi chúng ta phá hủy xong nơi cực sát này rồi sẽ cùng rời đi."

Lãng Cửu Xuyên chần chừ một chút rồi gật đầu. Đã có người làm thay, vậy nàng cứ ngồi xem là được, nhân tiện quan sát xem cách hành sự của người Huyền Tộc ra sao.

Nơi này chôn vùi vô số hài cốt, không thể thiêu rụi toàn bộ thành tro tàn được. Hơn nữa, những người này vốn ch·ết oan, oán khí đã tụ tập quá nhiều, nếu dùng sấm sét oanh tạc thành tro thì rất tổn hại âm đức. Cho nên ý định của Cung Thính Lan là bày Ngũ Lôi Trận, dẫn thiên lôi oanh tạc sườn núi xung quanh để phá vỡ địa thế của nơi cực sát này. Sau đó lại tại khu vực này bày thêm Ngũ Hành Trận, nhờ sự tương sinh của ngũ hành và sự luân chuyển của nhật nguyệt mà triệt tiêu hoàn toàn sự tồn tại của vùng cực sát.

Lãng Cửu Xuyên vô cùng tán đồng với cách xử lý này.

"Ngươi thấy đó, Huyền Tộc cũng đâu phải ai cũng là phế vật." Lãng Cửu Xuyên nhìn về phía Cung Thính Lan cùng những vị trưởng lão đang tụ tập quanh hắn, ánh mắt thâm trầm.

Tương Xế cũng nương theo ánh nhìn của nàng, đ.á.n.h giá những kẻ đang chật vật nhếch nhác vì trận chiến vừa qua, cảm thán: "Nếu có thêm nhiều người chính phái làm việc cẩn trọng như Thiếu chủ Cung gia, thì Huyền Tộc đâu đến nỗi mang dáng vẻ mục nát, sắp lụi tàn thế này."

Lãng Cửu Xuyên rũ mắt: "Tất cả đều là do nhân quả luân hồi mà thôi."

Không cần nhúng tay vào việc của Cung Thính Lan, Lãng Cửu Xuyên vừa âm thầm điều tức, vừa quan sát họ bày trận. Nàng đưa mắt nhìn ngọn thi sơn, lặng lẽ rút từ trong túi gấm bên hông ra một cây Hồn Hương, châm lửa đốt. Sau đó tháo Đế chung xuống, dùng sức lắc mạnh, tiếng chuông trầm bổng ngân vang khắp đáy vực.

Gió âm ty thổi luồn qua khe vực, tiếng chuông trầm hùng lan tỏa. Bất chợt, một đoạn Thái Ất Cứu Khổ Vãng Sinh Chú vang lên nương theo chiều gió, hòa quyện cùng một mùi hương thanh tịnh thoắt ẩn thoắt hiện. Tất cả mọi người đều ngoái lại nhìn, ngắm nhìn những luồng âm khí đang cuộn xoáy vươn lên không trung. Bọn họ đồng loạt dừng tay, cùng nhắm mắt lẩm nhẩm niệm chú theo nàng.

Lấy hương tế hồn, lấy chú độ hồn.

Những oan hồn từng gào thét khóc than cuối cùng cũng được giải thoát khỏi chốn khổ ải oán hận này.

Một khúc chú dứt, hồn quy thiên phủ.

Cung Thập Lục chạy tới cõng Cung Thất vẫn đang mơ màng trên lưng, gọi Lãng Cửu Xuyên cùng rời khỏi tế đàn.

Đứng trên sườn đồi đủ an toàn, Lãng Cửu Xuyên đứng nhìn Cung Thính Lan dẫn thiên lôi oanh tạc sườn núi. Những tiếng nổ ầm ầm vang dội, đất đá sạt lở lấp kín vùng cực sát, vùi lấp những đống xương trắng xuống tận sâu trong lòng đất. Âm sát khí bị đ.á.n.h tan tác ra bốn phương tám hướng, dần dần hóa thành hư vô.

Ngay sau đó, Cung Thính Lan lại dẫn người đo đạc phương vị, chia nhau chôn bùa chú và vật dẫn ngũ hành, thiết lập một cái Ngũ Hành Trận tinh giản.

Trận pháp vừa thành, lớp tuyết trắng đọng trên cành cây hiu quạnh khẽ rơi xuống. Đột nhiên, một tia nắng ban mai mang theo sắc màu ấm áp rọi thẳng vào vùng cực sát vốn chẳng bao giờ thấy ánh mặt trời này, phá tan mọi sương mù tăm tối. Âm sát hoàn toàn không còn chỗ dung thân.

Trời đã sáng.

Tiết Thượng Nguyên, trời quang mây tạnh, đại cát!