Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 235: Thẩm Bao Thanh Thiên, ta bảo kê!



 

Sau khi nghe xong thánh chỉ, Lãng Cửu Xuyên lập tức chuồn thẳng. Khác hẳn với niềm vui sướng tột độ của những người trong phủ, thái độ bình thản, dửng dưng của nàng có vẻ lạc lõng, cứ như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến mình.

Thôi thị thu hết mọi biểu cảm của nàng vào mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác đắng chát.

Thấy đại cháu gái đi thẳng về viện, Lãng Chính Bình giậm chân bồn chồn. Nhưng việc vào cung tạ ơn là hệ trọng, hắn đành vội vã rước thánh chỉ vào từ đường cúng bái tổ tiên trước, rồi tất tả lên kiệu tiến cung.

Tại viện của Lãng Cửu Xuyên, Tương Xế không ngừng càm ràm bên tai nàng: "Chỉ nể mặt cô mà không giáng tước vị, tức là lão hoàng đế kia đem cái công lao diệt trừ yêu tà của cô đắp vào cái tước vị Hầu tước này luôn hả? Lão ta cũng keo kiệt quá rồi đấy!"

Như thế này thì khác gì lấy công chuộc tội?

Công lao là của Lãng Cửu Xuyên, đáng lẽ bổng lộc, thưởng ban phải thuộc về nàng chứ. Cớ sao lại tính gộp vào cái tước vị của phủ Hầu gia?

"Làm người thì ai chẳng có lúc giận cá c.h.é.m thớt, nhất là những kẻ nắm quyền sinh sát trong tay, họ đâu cần phân định đúng sai rõ ràng. Trong thâm tâm Thích Quý phi, chắc hẳn bà ta vẫn cho rằng chính ta là nguyên nhân gây ra cái c·hết của Thích Tứ tiểu thư. Dù sao thì trước đó ta vừa xích mích với con nhóc Tề gia, nó lăn ra c·hết. Rồi gặp Thích Tứ, ả ta cũng c·hết nốt..."

"Ừ, đúng là người ta coi cô như sao chổi thật đấy!" Tương Xế gật gù phụ họa như thật.

"Chỉ cần thổi vài cơn gió bên gối, đối với một Hầu phủ đang trên đà sa sút, việc giáng tước chỉ là chuyện cái chép miệng của hoàng đế để dỗ dành mỹ nhân vui vẻ. Nhưng đúng lúc đó, hộ tộc môn nhân của Đạm Đài gia lại bẩm báo về vụ án Tòng gia, rồi có thêm cả lời khen ngợi của Thiếu chủ Cung gia. Hoàng đế lúc này không thể giả câm giả điếc được nữa. Vừa hay chuyện thừa kế tước vị đã dây dưa quá lâu, chẳng thà cứ mượn cớ đó mà ban thưởng. Vừa dỗ được mỹ nhân, lại vừa làm yên lòng quần thần, vẹn cả đôi đường."

Tương Xế vẫn chưa hết bực bội: "Vẹn toàn cái rắm! Rõ ràng là hành động quá mức rẻ rúng!"

"Kệ lão đi. Với ta, mấy cái danh vọng phù phiếm đó chẳng có ý nghĩa gì. Cái ta cần đã lấy được dễ như trở bàn tay rồi, coi như xong chuyện." Đối với Lãng Cửu Xuyên, công đức mới là thứ quan trọng nhất.

Tương Xế hừ mũi: "Đương nhiên là ta biết cô không bận tâm. Nhưng ta cứ thấy uất ức. Cái Lãng gia kia ngồi mát ăn bát vàng, hưởng sái lợi lộc từ cô, bọn họ có xứng không chứ?"

Một đứa trẻ đang yên đang lành bị ném ra trang viên sống leo lắt suốt mười mấy năm. Dù được Lão phu nhân che chở mười năm đầu, cơm no áo ấm, nhưng suy cho cùng vẫn phải sống cảnh xa nhà, thiếu thốn tình thương. Đã không được hưởng thụ đãi ngộ của một thiên kim Hầu phủ thì chớ, nay cái Hầu phủ này lại còn phải dựa hơi một đứa con gái xuất thân "hương dã" như nàng để giữ lại tước vị. Nếu đám chủ nhân của Hầu phủ có chút lòng tự trọng, chắc hẳn phải xấu hổ muốn độn thổ mới phải.

Thôi được rồi, mặc dù chút công lao này chẳng liên quan gì đến nguyên chủ, hoàn toàn do một tay Lãng Cửu Xuyên giành lấy, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không đáng.

Lãng Cửu Xuyên im lặng một lát, rồi khẽ nói: "Coi như trả nốt ơn nuôi dưỡng của Lão phu nhân đối với nguyên chủ vậy."

Tương Xế im bặt. Lão phu nhân quả thực đã đối xử rất tốt với nguyên chủ. Cho dù hiện tại bà đã lú lẫn, nhưng trong tiềm thức vẫn luôn nhớ nhung đứa cháu gái bé bỏng ấy. Chỉ tiếc là, đứa cháu gái ngoan ngoãn trong lòng bà đã không còn trên cõi đời này nữa.

Lãng Chính Bình rất nhanh đã từ trong cung trở về. Hắn đi thẳng đến viện của Lãng Cửu Xuyên, theo sau là Cung Thất.

"Sao huynh lại tới đây?" Nhìn Cung Thất gầy đi hẳn một vòng, sắc mặt vàng vọt xanh xao, Lãng Cửu Xuyên không khỏi nhíu mày.

Cung Thất gượng cười đáp: "Trong tộc đang lúc nhàn rỗi. Vả lại chuyện diệt trừ yêu tà cũng cần phải bẩm báo chi tiết toàn bộ quá trình và hướng giải quyết tiếp theo lên thánh thượng, nên huynh mới được cử đến đây."

"Hèn chi danh tiếng của ta lại đến tai hoàng đế. Hóa ra là do các người loan tin. Thảo nào cái tước vị này không bị giáng xuống."

Lãng Chính Bình đứng bên cạnh dỏng tai lên nghe ngóng.

"Muội góp công lớn như vậy, trước mặt người ngoài tuy không tiện rêu rao, nhưng trước mặt thánh thượng thì không thể giấu giếm được. Dù sao hiện giờ muội cũng đang sống tại Hầu phủ. Cái danh 'Thiên kim Hầu phủ' nghe vẫn lọt tai hơn là 'Thiên kim Bá phủ'. Cứ để bề trên biết rằng thế gian này có một nhân vật xuất chúng như muội cũng tốt."

Lãng Cửu Xuyên tỏ vẻ không quan tâm. Đối với nàng, làm thiên kim nhà ai chẳng quan trọng. Chẳng lẽ bắt nàng ngồi tụ tập thêu hoa bắt bướm với đám tiểu thư khuê các Ô Kinh chắc?

Bắt bướm thì không có cửa rồi, hay là bắt vài con quỷ ra hù dọa cho bọn họ mở mang tầm mắt nhỉ?

Lãng Chính Bình rưng rưng cảm động, nói: "Cửu Nương à, ta không ngờ con lặng lẽ làm nên việc lớn như vậy. Cả nhà mang ơn con nhiều lắm..."

"Hầu gia bận việc gì thì cứ đi làm đi, đừng nói mấy lời xáo rỗng này với ta, nghe nhức tai lắm." Lãng Cửu Xuyên nhăn mặt ngắt lời. Ba cái thứ tình cảm sướt mướt, giả tạo này nàng không muốn dây dưa, mệt tim lắm.

Lãng Chính Bình: "!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mặt đỏ bừng bừng vì tẽn tò, hắn đành lủi thủi quay gót rời đi, bước chân nặng trĩu.

Ra khỏi viện, hắn buông một tiếng thở dài thườn thượt. Tước vị đã giữ được rồi, sao trong lòng lại trống rỗng thế này?

"Nghe nói huynh bị trúng yêu độc, đã khỏi chưa?" Lãng Cửu Xuyên bước đến kéo ghế ngồi xuống cạnh Cung Thất, ra lệnh: "Đưa tay đây."

Thư Sách

Cung Thất hơi ngỡ ngàng, ngoan ngoãn đưa tay ra. Cảm nhận hai ngón tay thon dài, mát lạnh như ngọc bích của nàng chạm vào cổ tay, hắn bất giác khẽ rùng mình.

"Mấy ngày nay tâm mạch của huynh bị tổn thương sao?" Hàng lông mày của Lãng Cửu Xuyên nhíu c.h.ặ.t thành hình chữ "Xuyên" (川). Mạch tượng này của hắn cũng chẳng khá khẩm hơn cơ thể hiện tại của nàng là bao, đặc biệt là tâm mạch dường như đã phải chịu một chấn thương rất nặng.

Cung Thất kể lại: "Mấy hôm trước trong lúc nhất thời không khống chế được, huynh suýt nữa thì tẩu hỏa nhập ma."

Hắn nói bâng quơ như thể chuyện chẳng có gì to tát. Nhưng Lãng Cửu Xuyên nhìn bờ môi nhợt nhạt không chút m.á.u của hắn thì đủ hiểu tình hình lúc đó hung hiểm nhường nào. Yêu độc đã ngấm sâu vào xương tủy, lục phủ ngũ tạng, nếu không thể loại bỏ tận gốc, nó sẽ dần dần gặm nhấm, phá hủy thần hồn và bổn nguyên của hắn.

"Là loại yêu độc gì? Bị nhiễm từ bao giờ?"

"Năm mười tuổi, tuổi trẻ bồng bột, không biết trời cao đất dày là gì, cậy mình học được chút pháp thuật liền lén lút bám theo sư huynh trong tộc đi bắt yêu. Không ngờ con yêu quái đó quá gian xảo, nó lợi dụng sơ hở lúc huynh không phòng bị mà hạ độc ngấm sâu vào tủy. À, đó là một con rết tinh nghìn chân sinh ra từ trong một ngôi mộ cổ. Nó hút tim và tủy não của chủ mộ, tu luyện hàng trăm năm mới sinh ra linh trí. Món khoái khẩu của nó chuyên là tim và não tủy của trẻ sơ sinh để bồi bổ sức mạnh."

"Nội tình của Cung gia thâm hậu như vậy mà không có cách nào giúp huynh giải độc sao?"

"Thiếu chủ và Tứ ca đã nhiều lần thi châm, nhưng cũng không thể nhổ tận gốc rễ được. Chỉ có thể dùng đan d.ư.ợ.c để áp chế mỗi khi độc phát tác."

Lãng Cửu Xuyên nhớ lại lọ t.h.u.ố.c mà hắn luôn mang theo bên mình, liền nói: "Chuyện đó chẳng làm huynh rút ra được bài học gì sao? Vẫn ngông cuồng như ngày nào."

Cung Thất cười khẩy một tiếng: "Biết đâu đến một ngày nào đó không áp chế nổi, yêu độc bộc phát khiến huynh hóa điên thì sao? Chắc chắn lúc đó huynh sẽ c·hết. Nếu đã vậy, sống uất ức để làm gì? Sống được ngày nào thì cứ sống cho trọn vẹn ngày đó."

Lãng Cửu Xuyên cười nhạt không đáp.

"Thôi không nhắc chuyện này nữa. Về vụ án thi tà, mấy đại gia tộc đã họp bàn, quyết định sẽ âm thầm điều tra xem liệu có quyển ma đạo bảo điển nào bị tuồn ra ngoài hay không. Nếu muội có bắt gặp thì cũng nên cảnh giác." Cung Thất chuyển chủ đề: "Ngoài ra, việc Thẩm đại nhân đề xuất thành lập Giám Sát Tư Huyền Môn trên triều đã khiến một số kẻ vô cùng bất mãn. Muội có chút giao tình với ông ấy, nhớ nhắc nhở ông ấy cẩn thận."

Mặt Lãng Cửu Xuyên lạnh tanh: "Sao, đám Huyền Tộc kia định giở trò với ông ấy à?"

Sát khí từ người nàng bỗng nhiên bùng phát, dữ dội đến mức khiến sắc mặt Cung Thất đang nhợt nhạt lại càng thêm phần trắng bệch.

"Thẩm đại nhân đã nói toạc móng heo ra rồi: nếu ông ấy xảy ra chuyện gì, thì chắc chắn là do Huyền Môn giở trò. Bọn chúng đương nhiên không dám quang minh chính đại ra tay. Nhưng muội cũng biết đấy, đạo thuật biến hóa khôn lường. Bọn chúng chỉ cần giở chút tiểu xảo, khiến ông ấy gặp xui xẻo hay mắc bạo bệnh cũng đâu phải chuyện khó. Cung gia chúng ta đương nhiên không làm những trò hèn hạ đó, nhưng các gia tộc khác thì khó nói lắm. Trong Huyền Môn, thiếu gì những kẻ ngông cuồng, ngạo mạn hơn cả huynh."

Sắc mặt Lãng Cửu Xuyên càng lúc càng lạnh lẽo, nàng gằn từng chữ: "Vậy huynh mang lời của ta đi truyền ra ngoài: Kẻ nào dám đụng đến ông ấy, cứ thử xem bản thân có gánh nổi hậu quả không? Thẩm Bao Thanh Thiên, ta bảo kê!"

Cung Thất: "..."

Cái điệu bộ hống hách, lưu manh mà đầy khí phách này rốt cuộc là học từ ai vậy trời?