Bị Phục Kỳ bóp cổ, Cung Thất cảm giác như mình vừa đi dạo một vòng qua Quỷ Môn Quan. Tốc độ của đối phương quá nhanh, sát khí lại nồng đậm đến bức người, uy lực chẳng kém cạnh con thi cương kia là bao. Thứ quỷ khí âm trầm, lạnh lẽo ấy như kim châm xuyên thẳng vào tận tủy xương.
Lãng Cửu Xuyên vội vã lôi hắn ra khỏi bàn tay t.ử thần đang được ngưng tụ bởi quỷ sát khí của Phục Kỳ, phân bua: "Tướng quân bớt giận, người đời sau biết được lịch sử cũng chỉ thông qua sử sách mà thôi, 'người không biết không có tội' mà."
Lịch sử sở dĩ được người đời biết đến, hoàn toàn dựa vào những ghi chép trong các thư tịch, tài liệu cổ. Còn việc thực hư thế nào, muốn kiểm chứng thì phải tra cứu một lượng lớn văn hiến. Nếu không tìm thấy chứng cứ nào khác, thì sử sách viết thế nào, hậu thế sẽ tin thế ấy.
Điều này cũng trùng khớp với những gì Lãng Cửu Xuyên từng nói: được ca ngợi muôn đời hay mang tiếng nhơ vạn kiếp, được hậu thế đ.á.n.h giá ra sao, tất cả đều do sử sách quyết định.
Sát khí trên người Phục Kỳ lập tức tiêu tán.
Cung Thất phải dùng đến hai đạo bùa mới xua tan được luồng âm khí lạnh lẽo đang bám lấy cơ thể. Nhưng khuôn mặt vốn đã xanh xao vì chưa hồi phục sau đợt phát tác yêu độc, nay lại càng thêm trắng bệch, không còn giọt m.á.u.
Hắn nghiến răng nghiến lợi nói với Lãng Cửu Xuyên: "Huynh đâu có đắc tội gì với muội! Đan d.ư.ợ.c bảo mạng huynh còn hào phóng cho muội từng viên một. Không trông mong muội báo đáp thì thôi, nhưng cũng đừng lấy oán trả ơn chứ? Cái gì mà 'du ngoạn Đại Đan', rõ ràng là muội chê huynh sống quá thọ rồi..."
Giọng hắn nhỏ dần rồi im bặt khi bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của Phục Kỳ lướt qua. Hắn nhìn đối phương bằng ánh mắt đầy e dè và kiêng kỵ.
Đúng là một tên sát thần thứ thiệt!
Thấy Cung Thất xù lông, Lãng Cửu Xuyên bèn giải thích ngắn gọn vài câu về lai lịch và quá khứ của Phục Kỳ. Cuối cùng, nàng kết luận: "Nếu đổi lại là huynh, t.ử thủ một tòa thành đến hơi thở cuối cùng, thậm chí lấy cả mạng sống của mình ra để tuẫn thành, chỉ với mục đích duy nhất là cầm chân quân địch thêm một khắc nào hay khắc ấy, g·iết được tên giặc nào hay tên ấy, để đổi lấy thời gian sống sót cho bá tánh phía sau. Oanh liệt là thế, nhưng kết cục lại trở thành con dê tế thần, bị vu oan là tội đồ làm liên lụy đất nước, khiến cả gia tộc bị tru di. Huynh có hận không?"
Sắc mặt Cung Thất lập tức thay đổi, hắn mắng: "Tên Quốc chủ nước Lương đúng là thứ súc sinh không có tính người! Thảo nào mà mất nước."
Xuyên tạc sự thật, trắng đen lẫn lộn, thậm chí còn đưa vào sử sách để bôi nhọ những vong hồn trung liệt. Hành vi bỉ ổi này đúng là tội ác tày trời, mất nước cũng đáng đời!
"Không có triều đại nào là tồn tại mãi mãi, luôn có lúc vận số đến hồi kết, giống như..." Lãng Cửu Xuyên đưa mắt nhìn sâu vào mắt hắn.
Thư Sách
Cung Thất: "!"
Huynh biết muội đang ám chỉ điều gì rồi, nhưng cũng không cần phải nói thẳng toẹt ra thế đâu!
Lãng Cửu Xuyên thở dài: "Phục tướng quân vì thanh danh bị vấy bẩn nên mới phẫn nộ, huynh chịu đựng một chút đi."
Cung Thất ấm ức như đứa trẻ bị mắng oan: "Tuy biết là thế, nhưng chúng ta đâu có biết sự thật. Hậu nhân đâu được tận mắt chứng kiến, làm sao biết được trận chiến năm xưa diễn ra như thế nào? Chưa kể đó là chuyện của Lương quốc tiền triều, đã qua đi hai trăm năm rồi. Người xưa đã khuất núi từ lâu, nói không chừng tên Quốc chủ Lương quốc kia cũng đã đầu t.h.a.i mấy kiếp rồi. Giờ lấy ai ra làm chứng để rửa oan cho ngài ấy đây? Hậu nhân chỉ có thể hiểu về quá khứ qua sử sách mà thôi."
Hai trăm năm chứ đâu phải hai năm. Dù muốn chứng minh ngài ấy bị oan cũng vô vàn khó khăn, bởi vì rất nhiều thứ đã bị thời gian vùi lấp, không còn dấu vết để khảo chứng.
Lãng Cửu Xuyên và Phục Kỳ đâu phải không hiểu đạo lý này. Chính vì hiểu quá rõ nên mới càng thấy nghẹn khuất, uất hận. Giờ có muốn tìm tên Quốc chủ Lương quốc kia để báo thù thì hắn ta cũng đã c·hết và đi đầu t.h.a.i từ đời tám hoảnh nào rồi.
Phục Kỳ lên tiếng, giọng nói mang vẻ nặng nề và chán nản: "Thanh danh đã khó lòng lấy lại, trước mắt cứ giải quyết chuyện quan trọng nhất đã, còn lại... đều đành phó mặc cho số mệnh vậy."
Nghe câu này, Cung Thất quay sang nhìn Lãng Cửu Xuyên. Chuyện này còn uẩn khúc gì nữa sao?
Còn liên quan gì đến Bát Quái Thành này nữa?
Cung Thất mang một bụng đầy nghi vấn, ngước nhìn ba chữ "Bát Quái Thành" to đùng trên cổng thành. Bỗng nhiên hắn nhớ ra, hình như Lãng Cửu Xuyên chưa hề hé lộ việc Phục Kỳ tướng quân ủy thác nàng chuyện hệ trọng gì. Cái con nhóc c·hết tiệt này, đúng là không có tính người, nàng đang đề phòng hắn!
Cung Thất quay mặt đi, liếc xéo Lãng Cửu Xuyên, khóe mép nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt.
Đối mặt với sự nghi ngờ và nụ cười lạnh lẽo của Cung Thất, Lãng Cửu Xuyên không hề tỏ ra chột dạ, nàng hỏi ngược lại: "Sau khi thành Nguyên của tiền triều bị quân Khang Cư chiếm đóng, lại trải qua hỏa hoạn và được tái thiết, vì sao nó lại được đổi tên từ thành Nguyên thành Bát Quái Thành, huynh biết không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cung Thất khoanh tay trước n.g.ự.c, tỏ vẻ lạnh lùng: "Không biết."
Muội giấu ta thì ta cũng giấu muội.
Đừng hòng moi được thông tin gì từ miệng ta nhé.
Lãng Cửu Xuyên sầm mặt, nhìn về phía Phục Kỳ. Dù sao đây cũng là chốn cũ, nàng dứt khoát lập pháp trận ngay tại chỗ. Nàng dùng thần hồn của Phục Kỳ làm vật dẫn, lấy mặt đất làm trận bàn, lôi thẳng Cung Thất vào Hồn Cảnh, ép hắn phải tự mình nếm trải những nỗi thống khổ mà Phục Kỳ và 3.000 quân Phục gia đã phải gánh chịu.
Cho hắn tận mắt chứng kiến là xong, đỡ mất công nàng phải dùng lời lẽ để giải thích lằng nhằng.
Đợi Cung Thất vật vã trong Hồn Cảnh của Phục Kỳ, Lãng Cửu Xuyên mới thong thả ngước nhìn ba chữ "Bát Quái Thành". Những chữ này được viết bằng kiểu chữ Triện, nét b.út mạnh mẽ, dứt khoát, tựa như rồng bay phượng múa, khắc sâu vào đá. Mà loại mực được dùng để đổ vào những đường khắc đó...
Là chu sa pha với dung dịch vàng?
Dưới ánh mặt trời, ba chữ ấy tỏa ra một vầng hào quang lấp lánh. Chỉ có mực chu sa pha với nước vàng mới có thể tạo ra hiệu ứng kỳ diệu như vậy.
Hơn nữa, ba chữ này trông như mới được tô lại, hoàn toàn không có dấu vết bị bào mòn bởi gió sương, cát bụi, tương phản hoàn toàn với bức tường thành loang lổ, cũ kỹ xung quanh.
Nơi Lãng Cửu Xuyên đang đứng là một vùng đất bằng phẳng. Do đặc điểm địa hình và khí hậu, khu vực này trông rất cằn cỗi, chẳng có lấy một bóng cây. Mỗi khi có cơn gió thổi qua, cát vàng và sỏi đá lại quất vào mặt đau rát.
Nàng lấy bản đồ Bát Quái Thành ra, trải phẳng và bắt đầu đối chiếu phương hướng. Từ cổng thành, nàng từ từ xoay người. Về phía Tây, cách đó khoảng mười trượng, có một cây cột bia đá được dựng lên.
Cây cột bia đó cao khoảng hai trượng, làm từ đá hoa cương, có hình trụ tròn. Trên thân cột được chạm khắc một số hoa văn. Đỉnh cột là một ngôi tháp nhỏ, ch.óp tháp có treo một chiếc chuông gió (Chiếm phong đạc). Mỗi khi gió thổi qua, chiếc chuông lại rung lên những tiếng "leng keng", nghe như tiếng chuông pháp khí đập vào nhau.
Sắc mặt Lãng Cửu Xuyên có chút kỳ quái. Cây cột bia như thế này trông giống như được dựng lên để tế điện vong linh, nhưng liệu có thực sự là vậy không?
Đúng lúc đó, có một người dân xách giỏ đi ngang qua, thắp hương và bái lạy trước cột bia đá. Lãng Cửu Xuyên nheo mắt quan sát.
Nàng vừa định bước tới để xem cho rõ ngọn ngành thì một tiếng gầm rú ch.ói tai bất thần vang lên ngay bên cạnh, khiến nàng giật thót tim.
Quay đầu lại, hóa ra Cung Thất đã thoát khỏi Hồn Cảnh của Phục Kỳ. Hắn quỳ rạp trên mặt đất, hai tay đ.ấ.m liên hồi xuống đất mà gào thét, đôi mắt đỏ ngầu, lệ khí bốc lên ngùn ngụt.
Không xong rồi! Nàng quên béng mất là tên này đang mang yêu độc trong người. Nhìn thấy những cảnh tượng tàn khốc, đẫm m.á.u như vậy, chắc chắn đã kích thích bản tính hung tợn, bạo lực ẩn sâu trong tiềm thức của hắn.
Lãng Cửu Xuyên vội vã chạy đến bên cạnh hắn. Một tay nàng ấn c.h.ặ.t lên linh đài (huyệt ấn đường) của hắn, tay kia gỡ chiếc Đế chung xuống, nhẹ nhàng lắc từng nhịp. Một luồng sức mạnh nhu hòa, mang tác dụng an thần từ Đế chung tỏa ra, bao bọc lấy hắn, giúp cho khí huyết đang sục sôi, bứt rứt không còn dồn lên não nữa, cảm xúc cũng dần dần ổn định lại.
Cung Thất ngẩng đầu lên. Trong đôi mắt hắn dường như có hình ảnh một con rết vàng ròng đang nhe nanh múa vuốt, từ từ lặn khuất đi.
Lãng Cửu Xuyên nhìn thấy rất rõ. Lông mày nàng lại nhíu c.h.ặ.t. Yêu độc đã ăn quá sâu vào cơ thể hắn. Nếu có một ngày hắn mất kiểm soát, sẽ bị chính loại yêu độc này khống chế, sai khiến làm chuyện ác. Đến lúc đó, chẳng những hắn tự hại mình mà còn liên lụy đến bao người vô tội khác.
Cái thứ yêu độc này quả là một mối họa khôn lường, không thể không trừ khử!
Cung Thất cuối cùng cũng lấy lại được sự bình tĩnh. Nước mắt hắn lăn dài trên má. Hắn nhìn Phục Kỳ với ánh mắt đầy bi thương, yết hầu nghẹn đắng: "Sao... sao có thể như vậy được..."
Hắn cứ tưởng đây chỉ là chuyện về một lão quỷ vì mang oan khuất và chấp niệm mà không chịu đi đầu thai. Nào ngờ, đằng sau đó lại là bi kịch của cả một đội quân trung liệt, 3.000 linh hồn đã phải vật vã, giằng xé tại nơi này suốt hai trăm năm qua.
Phục Kỳ vẻ mặt bình thản, không vui cũng chẳng buồn.
Lãng Cửu Xuyên lên tiếng: "Đây chính là tâm nguyện mà Phục tướng quân đã ủy thác cho ta: siêu độ vong hồn vãng sinh.