A Phiêu hầm hầm mặt mũi bước xuống lầu. Nhìn ra trước cửa, gã thấy cái vị đại hiền nhân mà nửa canh giờ trước còn đoan chính thanh nhã, tuổi tác tuy đã cao nhưng vẫn giữ được phong thái văn sĩ nho nhã, quần áo trên người phẳng phiu không một nếp nhăn... giờ đây trông chẳng khác nào vừa bị tráo đổi linh hồn.
Mái tóc vốn dĩ đen nhánh, được b.úi gọn gàng không xê dịch bằng cây trâm bạch ngọc thượng hạng giờ đã xõa xượi, vài lọn rủ xuống lòa xòa, lại còn lốm đốm những sợi bạc trắng. Ồ, mới nãy rõ ràng tóc hắn ta còn đen nhánh cơ mà, thế quái nào mới chớp mắt đã bạc đi mấy phần thế này?
Quần áo trên người hắn thì nhăn nhúm, tơi tả như bị ai cào xé, có viên cúc áo còn bị giật đứt tung chẳng biết văng đi đâu. Ống tay áo bên phải cháy xém, rách bươm như vừa bị lửa thui, còn bàn tay giấu dưới lớp tay áo đó thì...
Úi chà, được quấn tạm bợ bằng một chiếc khăn tay, trông hệt như một cái bánh chưng gói hỏng. Máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả chiếc khăn lụa. Đúng là một cái bánh chưng gói đã xấu còn rỉ nhân, A Phiêu thầm mỉa mai trong lòng.
Nếu Thịnh Hoài An mà có thể đọc được suy nghĩ của gã lúc này, chắc chắn sẽ uất ức đến mức hộc m.á.u, cảm giác bị g·iết người diệt khẩu cũng chỉ đến thế mà thôi.
Thư Sách
Nhưng hắn không có thuật đọc tâm. Hắn chỉ biết trừng trừng đôi mắt đỏ ngầu vằn vện tơ m.á.u, khóe mắt nứt toác, sát khí đằng đằng chằm chằm nhìn A Phiêu. Cái dáng vẻ nho nhã, đoan chính bay sạch sành sanh, giờ trông hắn chẳng khác nào một gã đồ tể đang giở thói lưu manh, mặt mũi vô cùng khả ố.
A Phiêu nheo mắt lại. Chỉ mới mất đi tòa Linh Lung Tháp thôi mà khí chất con người ta có thể trở nên tàn độc và đáng ghê tởm đến mức này sao?
Vậy hóa ra cái vỏ bọc đại hiền nhân nho nhã, hòa ái dễ gần, văn chương xuất chúng trước nay của hắn, tất thảy đều là nhờ b.ú mút sức mạnh từ tòa Linh Lung Tháp ấy?
Thảo nào hắn lại cuống cuồng đi tìm vị "Tiểu Văn Khúc Tinh" kia đến vậy. Hóa ra là do đ.á.n.h mất chủ hồn, Linh Lung Tháp bắt đầu mất linh, hắn chột dạ hoảng loạn, thế nên mới cố tình bẻ cong sự thật, một mực khẳng định rằng người kia chưa xuống Địa phủ.
Hắn nói người nọ rất quan trọng đối với hắn, quả thực là vô cùng quan trọng. Toàn bộ linh khí trên người hắn đều phụ thuộc vào đó, một khi mất đi, hắn lập tức hiện nguyên hình là một kẻ chẳng ra gì.
A!
Ánh mắt A Phiêu trở nên lạnh lẽo. Gã bẻ rắc rắc các khớp ngón tay, ngứa ngáy tay chân chỉ muốn lao vào tẩn cho hắn một trận. Nhìn cái bản mặt khả ố kia gai mắt thực sự!
Thịnh Hoài An vừa thấy A Phiêu liền muốn nhào tới ăn tươi nuốt sống, nhưng hắn cố nghiến răng kìm nén. Ánh mắt hắn u ám, giọng nói lạnh lẽo như băng: “Nếu Phiêu chưởng quầy đã mượn pháp khí của ta để thưởng lãm, xem xong rồi thì xin hãy trả lại. Đó là vật ngự ban, nếu chưởng quầy không muốn quý các rước lấy rắc rối tày đình, ta khuyên chưởng quầy nên ngoan ngoãn hoàn trả đi.”
Ây da, mất đi lớp vỏ ngụy trang mà cái uy phong hống hách vẫn chẳng vơi đi chút nào nhỉ. Nghe cái khẩu khí ngông cuồng này xem, tưởng mình là ông trời con chắc? Không chịu nghe ngóng xem Thông Thiên Các này là chốn nào mà dám đến đây lên mặt dạy đời?
A Phiêu còn lạnh lùng hơn cả hắn: “Nếu Liễu Phong tiên sinh tâm trí đã hỗn loạn thì e là đi nhầm chỗ rồi. Phía cuối phố có y quán Thiên Kim Đường đại môn đang rộng mở, nơi đó khám bệnh bốc t.h.u.ố.c không lừa gạt trẻ già, tiên sinh nên ghé qua đó mà xem bệnh đi.”
“Ngươi... c·àn r·ỡ!” Mặt mũi Thịnh Hoài An đỏ gay, lao sầm sập tới.
A Phiêu chỉ phẩy mạnh ống tay áo, một đạo âm phong cuồn cuộn nổi lên quạt bay hắn ra xa, khiến hắn ngã "phịch" một tiếng, tứ chi dang rộng nằm sấp bẹp dúm trước cửa, phát ra một tiếng kêu đau đớn t.h.ả.m thiết.
“Ta nể mặt ngươi nên mới nói t.ử tế, ngươi lại không biết điều phải không?” A Phiêu từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống: “Đến cả vương tôn quý tộc cũng chưa có kẻ nào dám đến Thông Thiên Các của ta làm loạn, ngươi dựa vào cái thá gì mà dám đến đây ngậm m.á.u phun người? Thế nào, ngày thường ngươi nhai phân ch.ó thay cho đọc sách à? Vừa đọc vừa ăn, lại còn bôi trát đầy lên trán thế kia?”
Lãng Cửu Xuyên đang núp trong góc tối xem kịch vui, tặc lưỡi cảm thán: “Phiêu chưởng quầy c.h.ử.i người thâm thúy ác!”
Phục Kỳ đứng cạnh nàng, nín nhịn nửa ngày mới buông được một câu: “Cái này... ta có cần phải học không?”
Ngài vốn xuất thân võ tướng, trước nay ăn nói cục mịch, đâu thể múa mép khua môi như đám văn nhân. Chẳng lẽ làm chưởng quầy thì nhất định phải đối phó với mấy loại khách lưu manh vô lại thế này? Vậy ngài đã lỡ bái sư rồi, có nên học hỏi vài chiêu c.h.ử.i người cho thật "dơ" không nhỉ?
Lãng Cửu Xuyên: “...”
Tướng quân à, ngài thật sự không cần phải tự hủy hoại hình tượng thế đâu!
Bên ngoài, Thịnh Hoài An đang xấu hổ và phẫn nộ đến mức muốn đ·ào l·ỗ chui xuống đất. Cú ngã sấp mặt vừa rồi khiến bàn tay phải đang bị bỏng nặng của hắn va đập mạnh vào bậc thềm đá. Cơn đau thấu tim xông lên tận óc khiến sắc mặt hắn trắng bệch, m.á.u tươi từ vết thương trào ra ồ ạt.
Hắn ngẩng đầu lên, gằn từng chữ nhìn chằm chằm A Phiêu: “Trả lại cho ta...”
“Ngươi muốn ta trả lại cái gì?” A Phiêu sa sầm mặt mày: “Tiên sinh rời khỏi Thông Thiên Các của ta không được một canh giờ thì cũng phải nửa canh giờ rồi. Ngươi tự làm mất đồ ở bên ngoài, giờ lại vác mặt về đây đòi ta? Đầu óc ngươi úng nước rồi hả?”
“Là ngươi... Rõ ràng là ngươi...”
“Ta thì làm sao? Ngươi cứ nói cho rõ ràng xem nào. Ta đã làm gì, và ta đã lấy cái gì của ngươi? Ta chỉ vừa mới bước chân ra đến cửa, ngay cả một cọng tóc của ngươi ta còn chưa chạm vào, dựa vào đâu mà ngươi dám vu vạ ta là kẻ cắp? Tiên sinh, đọc sách bao năm nay, lẽ nào ngươi chưa từng nghe câu 'Bắt kẻ gian phải có tang chứng, vật chứng' sao?” A Phiêu cười mỉa mai: “Ta hiểu rồi, mấy kẻ lúc nào cũng tự cho mình là thanh cao, đứng trên đầu trên cổ thiên hạ như các ngươi, muốn đổ oan cho người khác thì chỉ cần lật lọng bằng vài ba câu nói là xong chứ gì.”
Thịnh Hoài An tức đến hộc m.á.u: “Ngươi bớt đấu võ mồm với ta đi! Ta là Trạng nguyên do chính tay tiên đế khâm điểm, là bậc đại hiền được văn nhân trong thiên hạ ngưỡng mộ...”
Phụt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
A Phiêu bật cười hắc hắc, chỉ thẳng mặt hắn: “Ngươi á? Đại hiền nhân á?” Gã phẩy tay ra hiệu: “Người đâu, mang cho ta cái gương đồng ra đây.”
Mấy tên tiểu nhị nghe lệnh, lập tức khênh một tấm gương đồng lớn chạy ra.
“Lại đây, lại đây. Để tránh cho ngươi cứ đứng trước cửa Thông Thiên Các của ta mà tiểu bậy vu khống, tự lấy gương mà soi lại bản mặt mình đi cho rõ ràng. Mở to mắt ra mà nhìn xem cái bộ dạng quỷ quái hiện tại của ngươi có chỗ nào giống đại hiền nhân không?” Gã dựng tấm gương đồng ngay trước mặt Thịnh Hoài An: “Tự xưng là đại hiền nhân, hay chỉ là đồ giả mạo đây?”
Thịnh Hoài An vô thức liếc nhìn vào gương, đồng t.ử lập tức co rụt lại. Kẻ trong gương kia... là hắn sao? Sao lại nhếch nhác, t.h.ả.m hại đến mức này? Còn mái tóc đen nhánh mà hắn luôn tự hào, sao lại lốm đốm bạc trắng thế kia?
Đây không phải là hắn!
Linh Lung Tháp! Linh Lung Tháp của hắn!
“Trả pháp khí lại cho ta!” Thịnh Hoài An lảo đảo đứng dậy với sự dìu đỡ của tên gã sai vặt, ánh mắt vẫn ghim c.h.ặ.t vào A Phiêu: “Thông Thiên Các các ngươi thủ đoạn thông thiên, dùng tà thuật cách không lấy vật thì có gì là không thể?”
Nụ cười trên mặt A Phiêu tắt ngấm: “Ngươi đang cố tình gây sự đấy à?”
Gã gỡ chuỗi chuông nhỏ cổ kính đeo bên hông xuống. Một luồng âm khí buốt giá lập tức trào ra từ người gã, lao thẳng về phía Thịnh Hoài An: “Chưa từng có kẻ nào dám đến Thông Thiên Các của ta làm càn. Ngươi nghĩ mình là cái thá gì? Hửm?”
Âm khí ngưng tụ thành sát khí, hóa thành một con mãng xà đen ngòm dữ tợn, há cái miệng rộng ngoác lao tới c.ắ.n phập một nhát.
Thịnh Hoài An rú lên một tiếng thê t.h.ả.m. Cơn đau nhức nhối cùng cái lạnh thấu xương lan tràn khắp cơ thể khiến mặt mũi hắn trắng bệch không còn hột m.á.u. Hắn kinh hãi nhìn A Phiêu, lảo đảo lùi lại hai bước, cả thân hình run rẩy không ngừng.
“CÚT!”
Thịnh Hoài An nào dám bước lên thêm bước nữa. Nhất là khi người đi đường xúm lại xem náo nhiệt ngày một đông, chỉ trỏ bàn tán xôn xao. Còn A Phiêu thì sát khí đằng đằng, chẳng khác nào một hung thần tái thế. Tay phải của hắn lúc này, chẳng biết là do quá đau đớn hay vì bị âm khí xâm nhập mà đã hoàn toàn tê dại, mất đi cảm giác.
Không thể chần chừ thêm được nữa.
Hắn oán hận trừng mắt nhìn A Phiêu một cái, ánh mắt hằn học như nhìn kẻ thù không đội trời chung, nhưng rốt cuộc vẫn không dám ho he nửa lời, đành quay người trèo lên xe ngựa.
“Họ Thịnh kia, người làm ăn vốn dĩ luôn lấy hòa khí làm đầu. Ngươi cứ một mực ép một người hiền lành như ta phải nổi điên lên, chuyện này thật sự không hay chút nào đâu.” Giọng nói lạnh lẽo của A Phiêu vọng theo bóng lưng hắn: “Người ta thường nói, mua bán không thành thì nhân nghĩa vẫn còn. Dù ngươi và ta không chốt được mối làm ăn này, nhưng tại hạ vẫn muốn miễn phí tặng ngươi một câu: Ác giả ác báo, tiên sinh nhớ bảo trọng đấy!”
Thịnh Hoài An tức hộc m.á.u nhưng chỉ đành nuốt cục tức nghẹn đắng nơi cổ họng. Hắn quay đầu nhìn lại, ánh mắt u ám, hung tợn tựa như một con ác thú đang há cái miệng khổng lồ chực chờ nuốt chửng con mồi.
A Phiêu cười khẩy. Ngươi tưởng ta sợ một lão già l.ừ.a đ.ả.o dối trá sắp xuống lỗ như ngươi chắc?
Đợi xe ngựa của Thịnh Hoài An khuất bóng, A Phiêu quay sang phân phó tiểu nhị: “Đi xách mấy thùng nước ra dội rửa sạch sẽ chỗ cửa ra vào đi, xui xẻo quá.”
Xoay người lại, gã bắt gặp Lãng Cửu Xuyên đang giơ ngón tay cái về phía mình: “Chiến lực bất phàm nha!”
Gã bất giác có chút đắc ý. Nhưng rồi sực nhớ ra ai là đầu têu gây ra mớ hỗn độn này, gã hằm hằm đi tới, nghiến răng kẽo kẹt: “Ta phải nai lưng ra đổ vỏ thay cho ngươi, ngươi mà không có chút biểu lộ thành ý nào, ta sẽ cho ngươi biết tay.”