Linh Lung Tháp được Lãng Cửu Xuyên tạm thời lưu lại Thông Thiên Các. Muốn biết ngọn nguồn nghiệt nợ giữa chủ nhân tòa tháp và Thịnh Hoài An ra sao, phải đợi tàn hồn kia dưỡng thương cho khỏe đã, Thông Thiên Các sẽ phụ trách trông coi nó.
Cùng ở lại còn có Phục Kỳ, người đang muốn bái sư học tu Quỷ đạo.
Lãng Cửu Xuyên vừa đi khuất, ngài liền cùng A Phiêu mắt to trừng mắt nhỏ. Một lúc sau, ngài mới chắp tay vái chào: "Xin Phiêu sư phụ truyền đạo." Ngừng một lát, ngài lại nói tiếp: "Còn nữa, làm chưởng quầy thì phải c.h.ử.i người thế nào mới đủ 'dơ', cũng xin sư phụ truyền thụ luôn cho."
Để sau này ngài còn biết đường chặn họng mấy kẻ vô lại tới ăn vạ.
A Phiêu: "!"
Nhìn đôi mắt chân thành của Phục Kỳ, sao gã cứ có cảm giác mình bị hố nặng thế nhỉ? Gã phải làm hết mọi việc, thế thì cái con nhóc oan gia kia làm gì? Chẳng phải là quá nhàn nhã sung sướng rồi sao?
Lãng Cửu Xuyên ôm khối gỗ long não trở về Hầu phủ. Vừa bước vào sân, Cổ ma ma và Kiến Lan đã xúm lại, vẻ mặt hai người đều có vẻ muốn nói lại thôi.
"Mang đặt vào thư phòng cho ta." Nàng đưa khối gỗ cho Kiến Ninh, rồi hỏi: "Có chuyện gì cứ nói thẳng, không cần ấp úng."
Kiến Lan nhìn sang Cổ ma ma, bà liền tiến lên một bước, nói: "Phu nhân ngất xỉu rồi ạ."
Lãng Cửu Xuyên khựng lại: "Chứng đau tim lại tái phát sao?"
Cổ ma ma lắc đầu: "Là người của Thôi gia tới báo tin. Thôi đại nhân - tức ông ngoại của người - vừa được thăng chức Hộ bộ Thị lang, đã được gọi về kinh nhậm chức. Người Thôi gia hiện đang trên đường đi rồi, ước chừng hai tháng nữa sẽ vào kinh."
Lãng Cửu Xuyên thản nhiên "ồ" một tiếng.
Nàng và mẹ con Thôi phu nhân vốn dĩ quan hệ chẳng ra gì, đối với Thôi gia lại càng không có nửa điểm cảm xúc.
"Đi gọi người chuẩn bị nước đi, ta rửa mặt chải đầu thay y phục xong sẽ qua viện của phu nhân thỉnh an."
Cổ ma ma mừng rỡ, gật đầu với Kiến Lan. Bà ngẫm nghĩ một chút rồi thăm dò: "Cô nương có muốn nghe một chút chuyện về Thôi gia không?"
Lãng Cửu Xuyên gật đầu, nghe cũng được mà không nghe cũng chẳng sao.
Thôi phu nhân xuất thân từ danh môn Thanh Hà Thôi thị. Phụ thân bà là Thôi Hồng Triết, thuộc dòng chính của Thôi gia. Tuy không phải con cả, nhưng ông là huynh đệ cùng mẹ sinh ra với đại lão gia, bản thân lại giữ chức vị cao, nên địa vị trong Thôi gia cực kỳ trọng vọng.
Thôi Hồng Triết làm người nghiêm túc, ít nói ít cười, luôn tuân thủ khuôn phép lễ nghi, coi trọng quy củ nhất. Cuộc hôn nhân giữa ông và nguyên phối Tần thị - tức mẫu thân của Thôi phu nhân - vốn là liên hôn gia tộc. Sau khi cưới, tuy không thể gọi là cầm sắt hòa minh, nhưng cũng coi như tương kính như tân. Rất nhanh, hai người đã có với nhau một mụn con trai.
Lãng Cửu Xuyên sửng sốt: "Phu nhân không phải đích trưởng nữ sao?"
Cổ ma ma mang vẻ bi thương, đáp: "Đúng là trưởng nữ, nhưng trước phu nhân thực ra còn có một vị huynh trưởng, nhũ danh là Nguyên ca nhi. Năm phu nhân chào đời cũng là năm cậu ấy c·hết yểu."
Năm đó, khi Tần thị đang m.a.n.g t.h.a.i Thôi phu nhân, bà dẫn theo cậu con trai mới ba tuổi về nhà mẹ đẻ ăn cưới. Dọc đường, Nguyên ca nhi nằng nặc đòi cưỡi ngựa. Bà mủi lòng đồng ý, giao cậu cho hộ vệ bế ngồi trên lưng ngựa đi song song. Ai ngờ đâu, bỗng nhiên có thích khách ập tới. Hộ vệ tuy liều c·hết bảo vệ, nhưng Nguyên ca nhi vẫn bị ngã khỏi lưng ngựa, xui xẻo bị vó ngựa đạp trúng n.g.ự.c.
Lãng Cửu Xuyên nghe mà lạnh sống lưng.
Cổ ma ma lau khóe mắt rơm rớm, nghẹn ngào: "Đám thích khách đó do đối thủ của lão thái gia phái tới. Ca nhi mất, Tần lão phu nhân đau đớn tột cùng đến mức sinh non. Phu nhân nhà chúng ta sinh ra khi mới được tám tháng. Sinh non cộng thêm nỗi đau mất con, Tần lão phu nhân tích tụ uất kết trong lòng, ốm đau bệnh tật triền miên trên giường. Đến năm phu nhân lên năm tuổi thì bà buông tay nhân hoàn."
Bà hít sâu một hơi, nói tiếp: "Từ sau khi ca nhi xảy ra chuyện, Tần lão phu nhân vẫn luôn oán hận lão thái gia, hận ông ấy, lại càng hận chính bản thân mình vì đã cho phép con đi cưỡi ngựa. Hai người bề ngoài không cãi vã, nhưng thực chất đã thành một đôi oán lữ. Một năm sau ngày Tần lão phu nhân qua đời, lão thái gia liền cưới kế thất là Ôn lão phu nhân bây giờ, sau đó sinh thêm hai trai một gái."
"Trong nhà có th·iếp thất nào khác không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cổ ma ma lắc đầu: "Dạ không có. Trước đây có một vị lão thông phòng, sau khi Tần lão phu nhân mất thì bà ấy cũng phụ giúp hầu hạ phu nhân khôn lớn. Chờ phu nhân xuất giá xong, bà ấy cũng vì bệnh mà qua đời."
"Vậy tính tình vị Kế phu nhân kia thế nào?"
"Thôi gia rất coi trọng thanh danh, nên Kế phu nhân cũng không đến mức khắt khe với phu nhân nhà ta. Nhưng mà, dù sao cũng khác m.á.u tanh lòng, làm sao so bì được với con ruột." Trên mặt Cổ ma ma lộ ra nét mỉa mai: "Mỗi dịp lễ Tết, phu nhân - một đứa trẻ mất mẹ - cứ phải giương mắt nhìn cả nhà người ta đoàn viên êm ấm, còn bản thân mình thì lạc lõng như một kẻ ngoài cuộc."
Nói tới đây, bà lén nhìn sắc mặt Lãng Cửu Xuyên, thấy nàng không có lấy nửa điểm động lòng, đành khẽ thở dài.
"Danh môn như Thôi gia, hẳn là sẽ không dễ dàng liên hôn với tầng lớp huân quý. Cớ sao phu nhân lại gả vào Lãng gia?" Lãng Cửu Xuyên có chút khó hiểu. Một thế gia trọng quy củ như thế, muốn giữ gìn sự thanh quý thì đa phần sẽ chọn kết thân với các gia đình thư hương thế gia, rất hiếm khi dính dáng tới các tước vị võ tướng huân quý.
Cổ ma ma cười lạnh: "Thực ra trước khi gả cho cô gia, phu nhân từng đính hôn với trưởng t.ử của một gia đình thư hương - chính là Tiết gia. Vâng, chính là vị Thuận Thiên Phủ Thừa Tiết Văn Thụy bây giờ đấy. Chỉ là sau đó bị từ hôn, lý do là vì vị Tiết đại nhân kia có một cô thanh mai trúc mã, hai người lén lút tư tình dưới trăng bị người ta bắt quả tang."
Bà không kể quá chi tiết, nhưng Lãng Cửu Xuyên cũng thừa sức tự bổ sung được kịch bản phía sau, chẳng qua lại là một mớ tình tiết m.á.u ch.ó cũ rích.
"Cơ duyên quen biết cô gia là vào một lần phu nhân đi thắp hương cầu tự cho Tần lão phu nhân. Giữa đường gặp mưa to gió lớn, xe ngựa bị lật, nhờ thế mà nên duyên. Thực ra lão thái gia cũng không hề ưng ý cô gia, là phu nhân một mực khăng khăng đòi gả. Lúc đó ai cũng tưởng phu nhân đang giận dỗi vì chuyện từ hôn, nhưng thực chất không phải vậy."
Ánh mắt Cổ ma ma mang theo nét hồi tưởng: "Lão nô hầu hạ phu nhân hơn ba mươi năm, nói ra có thể cô nương không tin, khoảng thời gian phu nhân cười tươi vui nhất, thoải mái nhất chính là những ngày tháng sau khi gả cho cô gia và m.a.n.g t.h.a.i người. Quãng thời gian đó còn tự tại hơn cả lúc ở nhà mẹ đẻ. Chỉ tiếc là..."
Lãng Cửu Xuyên vẫn không hiểu: "Theo lời ma ma nói, phu nhân và Thôi gia cho dù không thân thiết thì cũng đâu đến mức có thâm thù đại hận gì? Nghe nói các dịp lễ Tết hai bên vẫn gửi quà cáp qua lại, coi như vẫn giữ được chút thể diện bề ngoài. Người Thôi gia hồi kinh, cũng đâu đến mức kích động tới ngất xỉu chứ?"
"Chính là vì cuộc tranh đoạt danh phận đích trưởng t.ử." Cổ ma ma giải thích: "Quy củ của Thôi gia, để tránh trường hợp con cái c·hết yểu quá nhiều, phải nuôi đến tròn ba tuổi mới được chính thức ghi tên vào gia phả. Nguyên ca nhi lúc đó vừa tròn ba tuổi, gia đình vốn định dịp Tết năm đó sẽ làm lễ nhập gia phả, ngờ đâu lại xảy ra chuyện bất hạnh, thế là cái tên ấy vĩnh viễn không được ghi vào. Sau này, lão thái gia quyết định ghi tên đứa con trai lớn do Kế phu nhân sinh ra vào vị trí đích trưởng t.ử."
"Khi ấy, phu nhân dù còn nhỏ nhưng đã mang lý lẽ ra tranh cãi kịch liệt, nhưng không đem lại kết quả gì. Nàng còn cự cãi lão thái gia, mắng ông không xứng làm cha, kết quả bị lão thái gia tát cho một cái rồi phạt quỳ trong từ đường. Phu nhân đáng thương lúc đó mới mười tuổi, quỳ ròng rã một đêm trong từ đường lạnh lẽo âm u. Sáng hôm sau khi mở cửa ra, người đã lên cơn sốt cao hầm hập. Cũng từ dạo đó, phu nhân hoàn toàn sinh ra hiềm khích với cha ruột, đối với kế mẫu cùng các đệ đệ muội muội lại càng trở nên lạnh nhạt."
"Từ sau khi xuất giá, phu nhân lấy cớ đường xá xa xôi, không bao giờ bước chân về nhà mẹ đẻ nữa. Sau khi cô gia qua đời, nàng lại càng lấy cớ thân phận quả phụ mang điềm xui xẻo, hạn chế ra khỏi cửa, dứt khoát cắt đứt qua lại. Trong lòng phu nhân thực ra vẫn luôn mang một bụng oán hận, việc đưa quà cáp lễ Tết cũng chỉ coi như làm tròn bổn phận giữ lễ nghĩa. Giờ nghe tin người Thôi gia chuyển về kinh, sau này kiểu gì cũng khó tránh khỏi việc chạm mặt giao thiệp, trong lòng nàng làm sao có thể thoải mái cho được. Nhớ lại những chuyện xưa cũ, kích động quá nên mới ngất lịm đi."
Cổ ma ma lén nhìn sắc mặt Lãng Cửu Xuyên, ngậm ngùi nói: "Không phải lão nô cố ý nói đỡ để bao biện cho phu nhân. Nhưng cô nương à, phu nhân gả cho cô gia là thực tâm vui mừng. Nàng từng coi cái gia đình nhỏ này mới là mái ấm thực sự của mình. Sau khi có cô nương, nàng lại càng hạnh phúc hơn, chỉ mong từ nay về sau một đời bình an tốt đẹp. Nào ngờ ông trời bất công, cướp đi cô gia... Phu nhân, nàng sống cũng không dễ dàng gì."
Thư Sách
Lãng Cửu Xuyên ngẩng đầu lên, nét mặt vẫn lạnh nhạt hờ hững: "Ma ma à, bà ấy sống không dễ dàng, vậy đứa con gái của bà ấy thì không vô tội chắc? Có thể phu nhân cho rằng ta không phải cốt nhục do bà ấy sinh ra, là ta đã chiếm đoạt vị trí của vị Cửu cô nương thực sự. Nhưng ta khi ấy cũng chỉ là một đứa trẻ sơ sinh vừa lọt lòng, ta thì biết cái gì chứ? Dù bà ấy có hoài nghi, có oán hận đến đâu, cũng không nên trút sự thù hận đó lên đầu ta, nhất là khi chân tướng sự việc còn chưa rõ ràng. Ngay từ lúc bắt đầu, bà ấy đã hận sai người, và cũng làm sai rồi."
Sắc mặt Cổ ma ma lập tức trắng bệch.