Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 276: Ngươi không nói võ đức, thì ta cũng thế thôi



Tế Miếu của Trấn Bắc Hầu phủ được xây dựng ở vùng ngoại ô Ô Kinh, tựa lưng vào núi. Tính cả phần ruộng đất dùng để phục vụ việc cúng tế thì quy mô của nó không hề nhỏ.

Đúng vào lúc Lãng Cửu Xuyên bắt đầu tiến hành giải Cổ cho Tống Nguyệt Điệp, thì tại một căn phòng biệt lập nằm sâu trong khuôn viên Tế Miếu, một bé gái bỗng nổi cơn tam bành đập vỡ hai cái vại sành. Cô bé độ mười hai, mười ba tuổi, để kiểu tóc song nha b.úi hai sừng tết ruy băng đỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo xinh xắn, thoạt nhìn ngây thơ hồn nhiên, kiều diễm vô hại.

Sau khi thu dọn vội vài món đồ, ả tức tối xông ra khỏi phòng, sai người trong miếu chuẩn bị xe ngựa, rồi nhắm thẳng hướng vào thành mà đi thẳng.

Đó chính là Linh Vu - kẻ đang bị Tương Xế bám đuôi theo dõi, và cũng chính là tên Vu đạo đã hạ Hủ Thi Cổ lên người Tống Nguyệt Điệp.

Căn phòng ả vừa bước ra chứa lố nhố vài cái vại sành lớn. Từ bên trong những cái vại đó phát ra những tiếng sột soạt rào rạo, nghe y hệt như có thứ gì đó đang cào xé, gặm nhấm lẫn nhau, khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng phải nổi da gà, tê dại cả da đầu.

Ngay cả những đạo sĩ nam tu hành trong Tế Miếu cũng phải đi đường vòng mỗi khi đi ngang qua căn phòng này. Bọn họ sợ lỡ đâu không may bị thứ quái quỷ gì đó trong vại c.ắ.n phải một phát thì coi như chầu Diêm vương, đến lúc c·hết cũng chẳng biết kêu oan với ai.

Tương Xế nấp trên cao nhìn thấy Linh Vu hậm hực lên xe ngựa hướng về phía nội thành, liền vội vàng truyền âm thông báo cho Lãng Cửu Xuyên. Sau đó, nó đi vòng lại ngó nghiêng căn phòng biệt lập kia. Nhìn mấy cái vại sành chứa toàn đồ dơ bẩn, nó hừ lạnh một tiếng.

Thứ đồ g·iết người hại mạng này, giữ lại làm cái quái gì cơ chứ.

Nó đủng đỉnh ngồi đợi trong phòng, nhẩm tính thời gian. Đợi cho con nhóc ác đạo kia đi đủ xa, có muốn quay đầu về cứu viện cũng không kịp nữa, nó mới bắt đầu ra tay. Sức mạnh Sát phạt Chủ tể trong linh thức của Tương Xế bắt đầu tích tụ. Nó gầm lên một tiếng vang trời, khí thế của Thần thú Bạch Hổ hóa thành ngọn lửa hừng hực, phun thẳng về phía mấy cái vại sành đen ngòm kia.

BÙM!

Ngọn lửa l.i.ế.m láp như những chiếc lưỡi lửa khổng lồ, cuốn phăng những cái vại và thiêu rụi đống vật liệu gỗ chất ở góc tường. Chỉ trong chớp mắt, căn phòng đã chìm trong biển lửa, ánh lửa đỏ rực bốc cao tận trời.

Người trong Tế Miếu hoảng loạn, thi nhau hô hoán dập lửa. Bọn họ xách từng thùng nước chạy xộc tới. Thế nhưng, cứ mỗi khi định xông vào tạt nước, bọn họ lại có cảm giác như bị một bức tường vô hình cản lại, không tài nào tiến lên được nửa bước, cuối cùng thi nhau ngã lăn quay ra đất.

Kỳ lạ hơn nữa, ngọn lửa hừng hực đó tuyệt nhiên không hề lan sang các khu vực xung quanh, mà chỉ tập trung thiêu rụi duy nhất căn phòng của tiểu Khôn đạo kia.

Quán chủ của Tế Miếu hớt hải chạy tới. Nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị đó, lại tự mình thử xông vào nhưng cũng bị dội ngược trở ra, ông ta chắp tay, khẽ niệm một tiếng: “Vô Lượng Thiên Tôn.”

Đây chính là thiên phạt!

Ông ta đã từng hết lời khuyên can con ranh con đó bớt làm điều ác, nếu không sớm muộn gì cũng bị nhân quả c.ắ.n trả. Kết quả là nó cay cú, lén thả một con Mộng Yểm Cổ vào giấc mơ của ông ta. Thật là cái đồ nhỏ mọn thù dai, không biết phân biệt tốt xấu!

Bây giờ cái ổ chứa toàn độc vật của nó bị thiêu rụi thế này, không phải là thiên phạt thì là gì? Đây chính là quả báo nhãn tiền mà nó tự chuốc lấy!

Ngọn lửa vừa bốc lên, Linh Vu lập tức cảm nhận được ngay. Trái tim ả nhói lên từng cơn đau đớn như bị xé toạc, tựa hồ như có hàng ngàn mũi d.a.o nhọn đang băm vằm trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Đau quá!

Khuôn mặt tinh xảo của Linh Vu nhăn nhúm lại vì đau đớn, đôi mắt to tròn linh động hằn lên những tia m.á.u đỏ sọc. Ả ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c, rít lên: “Điệu hổ ly sơn kế! Là kẻ nào... kẻ nào dám phá hỏng chuyện tốt của ta?!”

Ả vốn đã mơ hồ cảm nhận được Hủ Thi Cổ của mình đang bị kẻ khác đụng tay đụng chân. Cũng may là con Cổ Vương kia chưa được luyện thành hoàn toàn, vẫn đang trong giai đoạn ký sinh trong "vật chứa", nên ả chưa đóng ấn ký chủ quyền lên đó. Nếu không, Cổ Vương vừa ch·ết thì ả chắc chắn đã phải hứng chịu sự phản phệ kinh hoàng rồi.

Nhưng bầy Hủ Thi Cổ đó từ lâu ả đã coi là vật trong lòng bàn tay. Tính toán thời gian thì cũng sắp luyện thành rồi, ả đang định mai mốt đi thu hoạch, ai dè lại có kẻ dám hớt tay trên?

Linh Vu tức lộn ruột. Kẻ nào chán sống dám động vào bảo bối của ả? Ả thề sẽ cho kẻ đó nếm thử sự lợi hại của Cổ thuật do ả đích thân luyện ra.

Vậy mà giờ ả vừa mới vào thành, lại cảm nhận được kho báu trong Tế Miếu của mình đang bốc cháy? Rõ ràng đây là kế điệu hổ ly sơn! Ai? Là kẻ nào biết được sự tồn tại của những thứ đó?!

“Aaaa! Đáng ghét! Rốt cuộc là đứa nào dám chống đối lại ta?!” Linh Vu vò đầu bứt tai, điên cuồng gào thét trong xe ngựa. Tiếng thét the thé lọt ra ngoài khiến gã phu xe đang đ.á.n.h xe sợ đến mức run cầm cập.

Quay lại phía Lãng Cửu Xuyên. Vừa nhận được tin báo Linh Vu đang lao đến, nàng lập tức sắp xếp cho hai mẹ con Tống nương t.ử di tản sang Vạn Sự Phô lánh nạn. Còn bản thân nàng thì cố tình ở lại đây ôm cây đợi thỏ.

Nàng còn chưa rảnh đi tìm con nhãi ác đạo đó tính sổ, thì ả ta đã tự vác mặt đến nộp mạng. Đỡ mất công nàng phải cất bước đi tìm!

Lãng Cửu Xuyên nốc liền mấy viên đan d.ư.ợ.c hồi phục nguyên khí, rồi chui tọt vào Tiểu Cửu Tháp ngồi khoanh chân điều tức, thong thả chờ đợi con mồi sa lưới.

Chiếc xe ngựa của Linh Vu dừng lại ở đầu hẻm. Lúc này, bóng đêm đã trùm xuống, đa phần các nhà xung quanh đã tắt đèn đi ngủ. Không gian tĩnh lặng đến rợn người. Ả có thể thuận lợi vào thành giữa đêm hôm thế này, tất cả là nhờ vào tấm lệnh bài của Trấn Bắc Hầu phủ.

Linh Vu bước xuống xe. Đứng trước con hẻm dài hun hút, leo lét ánh đèn mờ ảo, ả hơi nhíu mày, trong lòng bất chợt dâng lên một dự cảm bất an.

Hình như... ả không nên đến đây thì phải.

Tss... Tss...

Như cảm nhận được sự bất an của chủ nhân, từ cổ tay áo Linh Vu bỗng phát ra những tiếng rít khe khẽ. Ả đưa tay vuốt ve mép áo áo, thì thầm: “Tiểu Hồng Hồng ngoan, có mi ở đây ta chẳng sợ gì cả.”

Ngay tại cổ tay ả, một con rắn nhỏ xíu bằng cái đũa, vảy đỏ rực như m.á.u đang quấn vòng quanh. Nó thè cái lưỡi chẻ đôi dài ngoằng ra, trên ch.óp lưỡi còn mọc những chiếc gai nhọn hoắt sắc lẹm, phát ra những tiếng rít "tss tss".

Linh Vu bật cười thích thú, sải bước tiến vào con hẻm.

Ả từng bám theo gã đàn ông mang bộ mặt đau khổ đi vào căn nhà treo đèn l.ồ.ng trắng đó một lần. Sau đó ả cũng từng lén tới quan sát thêm một lần nữa. Hình như... là chỗ này thì phải?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Linh Vu nhìn những vệt bẩn thỉu nhơ nhuốc dính đầy trên bức tường bao quanh tiểu viện, khẽ nhăn mũi, lấy tay che lại đầy ghét bỏ. Thối quá đi mất!

Ả đẩy cánh cửa gỗ bước vào, có chút ngạc nhiên khi thấy cửa không hề khóa. Mày liễu khẽ nhíu lại, ả hếch mũi ngửi ngửi. Trong không khí phảng phất một mùi hương rất kỳ quái, hơn nữa bên trong nhà lại tối om không một ánh đèn.

Chẳng lẽ bọn họ chạy trốn rồi?

Linh Vu vội vàng chạy thẳng vào gian nhà chính. Vừa mới đặt chân bước qua bậu cửa, Rầm một tiếng, cánh cửa gỗ phía sau lưng ả bỗng nhiên bị gió sập đóng sầm lại. Ả giật thót mình, không gian xung quanh càng trở nên tĩnh mịch đáng sợ.

Thịch! Thịch! Thịch!

Linh Vu có thể nghe rõ tiếng tim mình đang đập thình thịch.

Thậm chí còn đập mạnh hơn cả cái lúc ả tự tay moi t.i.m cái xác thối kia để lấy trứng Cổ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Linh Vu sầm xuống. Ả bước vào giữa nhà chính. Dưới ánh sáng mờ ảo của bóng đêm, ả nhìn thấy trên chiếc giường đất có một bóng người thon gầy đang ngồi bó gối. Là con ranh con đó sao?

Không phải!

Hủ Thi Cổ Vương sắp đến ngày thu hoạch, dù con nhóc đó có bị vắt kiệt đến mức gầy gò ốm yếu thế nào đi nữa, thì chiều cao cũng không thể lớn bằng cái bóng đen đang ngồi lù lù kia được. Chắc chắn không phải là nó!

“Đến rồi à.”

Một giọng nói lạnh ngắt như sương tuyết bất chợt vang lên bên tai Linh Vu, khiến ả rùng mình nổi gai ốc. Là giọng phụ nữ.

Linh Vu trợn tròn mắt. Kẻ này rốt cuộc là thần thánh phương nào, lại có đủ bản lĩnh phá hỏng Cổ độc của ả?

Trứng của Hủ Thi Cổ đã được ả đích thân dùng tà thuật âm độc để bào chế. Sau đó đem cấy vào trái tim của một cái xác đang phân hủy suốt một thời gian dài. Một khi trứng Cổ nứt vỏ, chui vào cơ thể người sống, hút m.á.u ăn thịt để sinh trưởng, vật chủ sẽ bắt đầu tỏa ra mùi hôi thối đặc trưng của xác c·hết.

Tuy nhiên, nếu Cổ không c.ắ.n nuốt được linh hồn vật chủ thì uy lực sát thương sẽ kém đi rất nhiều. Nếu để nó phát triển đến giai đoạn đại thành, bất kỳ kẻ nào bị Hủ Thi Cổ bám vào người cũng sẽ bị ám mùi xác c·hết không tài nào rửa sạch được.

Và để Cổ Vương thực sự đại thành, bắt buộc nó phải c.ắ.n nuốt linh hồn của vật chủ, phá xác thoát ra ngoài, khi đó nó mới trở thành một con Hủ Thi Cổ Vương vô song.

Thế nên, Cổ Vương chưa kịp thành hình đã bị kẻ khác tiêu diệt, thật sự là quá uổng phí công sức của ả!

Linh Vu nổi điên thực sự.

Ả thở phì phò, quát lớn: “Ngươi là kẻ nào? Là ngươi đã g·iết c·hết Hủ Thi Cổ của ta đúng không? Cáo đồ khốn nạn đáng ghét, ta phải liều mạng với ngươi... Á á á á!”

Lời Linh Vu còn chưa dứt đã bị nghẹn lại thành một tiếng hét ch.ói tai. Một đạo pháp quyết vô hình b.ắ.n thẳng vào miệng khiến ả méo cả mồm. Tức điên người, ả định lao về phía Lãng Cửu Xuyên để liều c·hết. Nhưng chân ả vừa mới nhấc lên thì Bịch một cái, ả vấp ngã sấp mặt xuống sàn nhà. Ả kinh hãi nhìn xuống chân mình. Cái quái gì thế này?!

Hai con tiểu nhân giấy trắng toát đang ôm c.h.ặ.t lấy hai cổ chân ả, bám cứng ngắc khiến ả không thể nhúc nhích dù chỉ nửa bước.

Linh Vu: "!"

Đáng ghét! Cái con tiện nhân này không thèm nói võ đức!

Giọng Lãng Cửu Xuyên lạnh lẽo vang lên: “Không nói võ đức à? Đâu phải chỉ mình ta, ngươi đi hãm hại một đứa trẻ vô tội thì có nói võ đức không?”

Lãng Cửu Xuyên thong thả bước tới. Tay nàng đang siết c.h.ặ.t lấy điểm yếu ngay yết hầu của con rắn vảy đỏ, dốc ngược nó lên rồi lắc qua lắc lại.

Linh Vu hét lên hoảng loạn: “Mau buông Tiểu Hồng Hồng của ta ra!!!”

 

 

 

 

 

 

 

 

Thư Sách