Biến cố xảy ra quá đột ngột. Tại hiện trường, chẳng ai có thể ngờ được Lãng Cửu Xuyên lại đột nhiên ra tay làm khó dễ, mà lại vì bảo vệ một nữ quỷ. Tốc độ của nàng quá nhanh, nhanh đến mức đám người của Chấp Pháp Đường còn chưa kịp định thần thì sợi Tù Hồn Liên (xích trói hồn) trong tay gã đạo sĩ đã bị nàng đ.á.n.h gãy làm đôi, còn nữ quỷ kia thì bị nàng kéo giật lại, giấu nhẹm ra phía sau lưng.
Bọn họ đang ở đâu đây? Rốt cuộc là chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?
Người đâu rồi?
À không, quỷ đâu mất rồi?
Đến khi não bộ bắt kịp diễn biến, sự ngỡ ngàng nhường chỗ cho cơn giận dữ ngút trời. Hai gã đạo sĩ lạnh giọng quát lớn: “Làm càn!”
Ngay lập tức, chúng xông về phía Lãng Cửu Xuyên, đồng thời rút phắt hai thanh Thất Tinh Đồng Tiền Kiếm từ trong cái bọc vải đeo sau lưng ra, chĩa thẳng mũi kiếm về phía nàng: “Khôn hồn thì giao con ác quỷ đó ra đây, bổn tọa sẽ tha tội cản trở người thi hành công vụ cho ngươi.”
Quả thực là một nỗi nhục nhã ê chề! Một con quỷ đã nắm chắc trong tay, thế mà lại bị người ta c·ướp trắng trợn ngay trước mũi. Ngay cả pháp khí cũng bị đ.á.n.h gãy, mà khốn nỗi trong khoảnh khắc đó bọn họ còn chẳng kịp phản ứng xem đối phương đã giở trò gì.
Chỉ là đối phương có mục đích c·ướp quỷ thôi. Nếu như đối phương mang sát ý muốn lấy mạng bọn họ, chẳng phải chỉ cần một chiêu là bọn họ đã rơi đầu rồi sao?
Hai gã đạo sĩ tuy trong lòng phẫn nộ, nhưng cũng không phải loại hữu dũng vô mưu. Nhìn thân thủ của đối phương, lại thêm việc chỉ dùng một chiêu đã phá nát pháp khí khóa hồn của bọn họ, đủ thấy bản lĩnh của con nhóc này không phải dạng vừa. Bọn họ không nắm rõ thực lực thực sự của nàng, tự nhiên phải e dè vài phần. Chậm lại một nhịp cũng là một cách để bảo toàn tính mạng.
Nhưng dẫu thế nào cũng không thể làm mất đi uy phong lẫm liệt của Chấp Pháp Đường được!
Thế nên, cái câu "tha tội cho ngươi" kia, nghe lọt vào tai người khác chỉ mang đậm mùi vị cố ra vẻ thị uy, thùng rỗng kêu to mà thôi.
Cung Thập Lục vẫn đang mải mê cảm thán tốc độ ra đòn của Lãng Cửu Xuyên, thầm nghĩ quả nhiên nàng ta đã mạnh lên rất nhiều. Nhưng khi nghe thấy cái giọng điệu làm bộ làm tịch của tên chấp pháp giả kia, gã khẽ lắc đầu ngán ngẩm. Sao nghe cái mùi "ngoài mạnh trong yếu", cố đ.ấ.m ăn xôi thế nhỉ?
Chậc chậc, không ngờ cũng có ngày gã được chứng kiến cái đám chấp pháp giả vốn luôn vênh váo, cao ngạo lại có lúc khí thế xẹp lép như bong bóng xì hơi thế này!
Đi theo Thất ca lên kinh thành đúng là mở mang tầm mắt!
Lãng Cửu Xuyên vung mạnh ống tay áo, hất văng mũi kiếm bằng đồng tiền đang chĩa thẳng vào mặt mình sang một bên. Nàng lùi lại hai bước, vẫn che chắn cho nữ quỷ phía sau, ân cần hỏi: “Hồng Nương t.ử, ngươi không sao chứ?”
Đúng vậy, con nữ quỷ này không ai khác chính là quỷ tân nương của Thông Thiên Các - Hồng Nương t.ử.
Lúc này, hồn phách của nàng ta vô cùng yếu ớt, thân ảnh mờ nhạt, chật vật vô cùng, dường như có dấu hiệu sắp tan biến đến nơi.
Mới mấy ngày trước, nàng ta còn tươi cười rạng rỡ gói ghém d.ư.ợ.c liệu cho nàng, vậy mà giờ đây lại sắp hồn phi phách tán. Lãng Cửu Xuyên đương nhiên nổi trận lôi đình. Nàng đâu phải loại người không phân biệt trắng đen, thích công kích vô cớ. Nhưng nàng thuộc tuýp người "bao che khuyết điểm". Đã là người quen thì cứ phải bảo vệ trước đã, cãi cọ lý lẽ, phân rõ trắng đen thì tính sau.
Hơn nữa, nàng tin tưởng Hồng Nương t.ử tuyệt đối không phải loại quỷ thích đi gây chuyện thị phi.
Đối với ma quỷ, việc có cơ hội được bước đi trên dương gian thực sự là một điều xa xỉ. Có được cơ hội hiếm hoi đó, bọn chúng càng biết quý trọng và tự ý thức phải tránh xa những thuật sư có bản lĩnh, để không bị nhìn thấu thân phận mà rước họa vào thân.
Chính vì vậy, đám quỷ trong Thông Thiên Các đều rất tự giác, tuyệt đối không bao giờ chủ động sinh sự.
Hiện giờ, Hồng Nương t.ử lại rơi vào tay người của Chấp Pháp Đường. Xâu chuỗi lại với việc Cung Thất vừa nói lúc nãy: nhóm người Chấp Pháp Đường đến trễ là do bận nán lại giúp một vị lão đạo sĩ đang thất thế khi bắt quỷ.
Rõ ràng, người đang đ.á.n.h nhau với tay lão đạo sĩ đó chính là Hồng Nương t.ử.
Thần hồn của Hồng Nương t.ử bị lửa của bùa chú thiêu đốt nghiêm trọng. Nàng ta run rẩy đáp: “Ta... ta bị bùa Lửa thiêu trúng.”
Sắc mặt Lãng Cửu Xuyên trầm xuống. Nàng ném cái nhìn lạnh như băng về phía Cung Thất. Cung Thất giật mình lạnh sống lưng, lập tức bước lên phía trước chắn giữa hai bên, cười giảng hòa với hai tên chấp pháp giả: “Hai vị đạo hữu sư huynh, hiểu lầm thôi, đều là người nhà cả, có chuyện gì từ từ nói.”
“Cung Tiểu Thất, người của Chấp Pháp Đường đang thi hành công vụ, ngươi dám cản trở sao?” Tên đạo sĩ có cặp lông mày dựng ngược, tướng mạo hung tợn trừng mắt nhìn gã, gằn giọng: “Với lại, nhiệm vụ của Chấp Pháp Đường là lùng bắt ác đạo tà quỷ, thanh tẩy chốn thanh tu. Ai là người nhà với các ngươi hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ban nãy Lãng Cửu Xuyên đã c·ướp trắng con quỷ từ tay hắn, chuyện này mà truyền ra ngoài, hắn còn mặt mũi nào mà lăn lộn trong Chấp Pháp Đường nữa?
“Sao lại gọi nàng là tà quỷ?” Lãng Cửu Xuyên nheo mắt lại, hỏi vặn: “Vị 'đại gia' này, người của Chấp Pháp Đường các ngươi làm việc không cần phân rõ trắng đen sao? Thấy đạo sĩ đ.á.n.h nhau với âm hồn, các ngươi liền hùa vào bắt quỷ, thế còn lão đạo sĩ kia thì sao? Các ngươi đã hỏi rõ nguồn cơn vì sao ông ta lại đấu pháp với Hồng Nương t.ử chưa?”
Đại... đại gia?!
Thư Sách
Gã đạo sĩ tên Dương Mộc Du sầm mặt. Cái con ranh con này dám gọi hắn là "đại gia" (ông bác)?
Hồng Nương t.ử toàn thân bừng bừng oán khí, uất hận kể lại: “Là tại tên cẩu đạo sĩ đó! Năm xưa chính hắn là kẻ đã bày mưu chôn sống ta trong quan tài để làm minh hôn (đám cưới ma) cho người c·hết. Giữa ta và hắn vốn đã có nợ nhân quả từ kiếp trước. Lần này cũng là hắn chủ động trêu chọc, sinh sự với ta trước. Ta chỉ vì tự vệ nên mới phản kháng lại, vậy ta có tội gì chứ?”
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Ngay cả Lãng Cửu Xuyên cũng không ngờ lại có ẩn tình sâu xa đến thế. Nàng cười khẩy: “Nghe rõ chưa? Chẳng qua là nhân quả tuần hoàn, báo ứng xác đáng. Các ngươi là cái thá gì mà không biết xấu hổ lại đi tiếp tay cho giặc, trợ Trụ vi ngược thế hả?”
“Nàng ta là một vong hồn vất vưởng.” Dương Mộc Du vẫn giữ thái độ lạnh lùng, lý sự: “Cái gọi là 'âm dương hữu tự', đã trở thành người cõi âm thì bổn phận là phải đi đầu t.h.a.i chuyển kiếp. Cứ bám víu ở lại dương gian, làm nhiễu loạn trật tự âm dương, là đã làm trái với cương thường của Thiên đạo rồi.”
Lãng Cửu Xuyên bẻ lại ngay: “Sống c·hết có số. Có cuốn sổ sinh t.ử nào quy định con người sau khi c·hết bắt buộc phải xuống ngay Âm phủ báo danh không? Đầy rẫy cô hồn dã quỷ lang thang ngoài đường phố kia chưa đi đầu t.h.a.i đấy, sao 'đại gia' ngài không đi tóm cổ hết bọn chúng rồi nhét vào cửa luân hồi đi? Chắc bọn chúng sẽ đội ơn ngài lắm đấy!”
“Ngươi!” Dương Mộc Du tức giận đến mức hai hàng lông mày chữ bát dựng ngược cả lên: “Mồm mép sắc xảo lắm! Sư phụ ngươi là ai mà lại dạy ra cái loại đồ đệ xấc xược như thế này?”
“Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, gia sư chính là La Lặc pháp sư!” Lãng Cửu Xuyên dõng dạc tuyên bố: “Nhưng mà nếu ngài có ý định bái kiến lão nhân gia ông ấy, thì e là ngài phải chăm chỉ hành thiện tích đức, rồi chui qua cửa luân hồi đầu t.h.a.i mấy vòng nữa mới mong có cơ hội gặp mặt đấy.”
Dương Mộc Du: "?"
Khoan đã, nó vừa xưng pháp hiệu của sư phụ nó là gì cơ? La Lặc? Cái pháp hiệu này nghe quen quen, hình như từng nghe thấy ở đâu rồi thì phải?
Mà không đúng, có phải ý cái con ranh này vừa nguyền rủa hắn đi c·hết không?
Bên trong Tiểu Cửu Tháp, Mõ chán nản gõ hai tiếng lốc cốc. Cái đồ không biết ngượng! Mới hưởng sái được chút truyền thừa của người ta mà đã tự ý nhận vơ làm đệ t.ử rồi. Nếu La Lặc pháp sư còn sống, chắc chắn ngài sẽ hiện hồn ra mà mắng vốn: "Đi ra ngoài hành tẩu giang hồ tuyệt đối cấm nhắc đến tên ta, kẻo ta bị ngươi làm cho mất hết thể diện!"
Dương Mộc Du nheo mắt nhìn chằm chằm Lãng Cửu Xuyên bằng ánh mắt hình viên đạn: “Ngươi thực sự quyết tâm muốn bao che cho con nữ quỷ này sao?”
Lãng Cửu Xuyên trực tiếp dùng hành động để trả lời. Nàng thu thẳng Hồng Nương t.ử vào trong Tiểu Cửu Tháp để tịnh dưỡng thần hồn. Nàng gằn giọng: “Đại gia ngài có thời gian rảnh rỗi thế này thì sao không đi bắt cái tên ác đạo kia đi? Không nghe Hồng Nương t.ử vừa nói sao, chính hắn là kẻ đã chủ mưu chôn sống nàng ta để làm minh hôn. Hành động nhẫn tâm, thương thiên hại lý như vậy, cái loại đạo sĩ cặn bã đó mới là kẻ đáng bị Chấp Pháp Đường các ngươi tóm cổ. Sao các ngươi lại đảo ngược trắng đen thế hả?”
Thấy nàng vừa chớp mắt đã thu con quỷ vào một không gian bí ẩn nào đó mà không để lại chút dấu vết, hai gã đạo sĩ khẽ giật mình. Con ranh này lại có cả pháp khí thu quỷ sao? Rốt cuộc là thứ bảo bối gì thế? Chẳng lẽ là cái chuông đồng cũ rích treo bên hông kia?
Chỉ có Cung Thất là lờ mờ nhớ tới tòa Kim Cương Tháp. Có lẽ là cái bảo tháp nhỏ xíu kia rồi. Hình như nó là phiên bản thu nhỏ của Kim Cương Tháp mà nhà họ Phong đang sở hữu. Gã liếc nhìn gã đạo sĩ đứng cạnh Dương Mộc Du, vội vàng truyền âm nhắc nhở Lãng Cửu Xuyên: “Tuyệt đối đừng để lộ cái tiểu tháp đó ra. Dương Mộc Du là người của Vinh gia, còn tên Cầu Chân đi cùng hắn là người của Phong gia đấy.”
Nhận được lời nhắn của Cung Thất, ánh mắt Lãng Cửu Xuyên khẽ lóe lên, nàng liếc nhìn gã với một nụ cười đầy ẩn ý.
“Chỉ vài ba lời nói phiến diện của một con vong hồn mà ngươi cũng tin sái cổ sao? Ngươi không biết bọn vong hồn rất giỏi cái trò mê hoặc tâm trí con người à? Hay là ngươi biết rõ mà vẫn cố tình làm ngơ?” Dương Mộc Du cười khẩy, lườm nàng bằng nửa con mắt: “Xem ra, ngươi và nó cũng chỉ là cá mè một lứa, ngưu tầm ngưu mã tầm mã mà thôi.”
Lãng Cửu Xuyên giận quá hóa cười: “Nếu ta thừa nhận thì sao? Ngươi định còng tay ta lôi về cái Chấp Pháp Đường của các ngươi à?”
Thật là trùng hợp. Mấy ngày nay nàng đang ôm một bụng lửa giận mà chưa có chỗ nào để trút. Đã có kẻ chán sống muốn chui đầu vào rọ, lại còn là người của cái gia tộc đối thủ không đội trời chung - Vinh gia, vậy thì nàng mượn tạm cái mạng của hắn để mài d.a.o vậy!
Nàng không thèm kìm nén lệ khí nữa. Sát khí bạo ngược, khát m.á.u từ trong cơ thể nàng tuôn ra cuồn cuộn, đen ngòm đặc quánh, bao trùm lấy toàn bộ khoảng sân.
Dương Mộc Du kinh hãi tột độ.
Lúc này, Cung Thập Lục mới lên tiếng xen vào: “Dương Mộc Du tiền bối, vị tiểu sư huynh này là bạn cũ của Thiếu chủ Cung gia chúng ta đấy. Tiền bối định đối đầu với Cung gia chúng ta sao? Hay là vì Thiếu chủ nhà ta từ chối hôn sự với Vinh gia các người, nên các người mượn cớ này để nh.ụ.c m.ạ Cung gia?”