Tiết gia có phái người tới hay không, Lãng Cửu Xuyên tạm thời không biết, nhưng vị Vương ma ma này có thể tìm đến tận đây, vẫn là nhờ có Đinh Mãn Cốc. Bà ta có chút thể diện, cho nên tuy mang phận hạ nhân nhưng trượng phu Vương Hỉ lại giúp chủ gia quản lý một cửa hàng buôn gạo. Vương Hỉ và thương nhân Đinh Mãn Cốc cũng có quen biết, ít nhiều biết được chút chuyện nhà ông ta. Lần này chủ t.ử gặp chuyện chẳng lành, muốn tìm người chỉ điểm đường đi nước bước, Vương Hỉ liền dò hỏi Đinh Mãn Cốc, ông ta bèn đề cử Vạn Sự Phô này.
Lại chẳng ngờ, người này thế mà Vương ma ma cũng từng gặp qua, chính là vị Lãng gia Cửu nương từng giúp cháu nội Tiết sư gia hóa giải một hồi đại tai nạn.
Thư Sách
"Tiết Đại nãi nãi sau khi biết Thiếu nãi nãi nhà ta xảy ra chuyện cũng đã tới thăm, nói là muốn thỉnh ngài qua phủ xem thử. Rồi lại nghe từ chỗ Đinh gia bên kia rằng Vạn Sự Phô ở ngõ Tầm Hương là nơi có thể giải ngàn nỗi sầu, nên ta mới đến đây thử mời một phen. Không ngờ lại chính là ngài, thật đúng là trùng hợp." Vương ma ma cười hàn huyên, nói tiếp: "Kết quả cô nương quả là thần toán, liếc mắt một cái liền nhìn ra ngay ta là vì Thiếu nãi nãi nhà ta mà tới?"
Bà ta tuy miệng nói vậy, nhưng trong ngữ khí lại mang theo ý tứ trêu chọc, xen lẫn chút thử dò xét và coi thường.
"Cung Nô Bộc ở góc vuông mép phải của bà ẩn hiện màu xanh đen, giống như mây mù u ám kéo tới, tối tăm mù mịt. Hơn nữa, da thịt chỗ đó của bà hơi lõm xuống ba phần, sinh ra một đường nếp nhăn hình kim treo (huyền châm văn), phá vỡ cung vị, chủ về điềm bất lợi cho chủ gia." Lãng Cửu Xuyên chỉ vào mặt bà ta, nhàn nhạt nói: "Nam tả nữ hữu (nam trái nữ phải), bà lại nói mình là nhũ mẫu của vị Thiếu nãi nãi Thành Nhạc bá phủ kia. Hiện giờ cung Nô Bộc của bà u ám, đương nhiên là vì nàng ta mà đến."
Vương ma ma giật thót mình, vội thu lại vẻ coi thường, theo bản năng lôi ra một tấm gương đồng nhỏ xíu soi lên mặt. Nhìn theo lời Lãng Cửu Xuyên nói, chỗ đó quả nhiên có một đường nếp nhăn dọc rất sâu, vậy mà trước nay bà ta chưa từng chú ý tới.
Bà ta lại nhìn về phía Lãng Cửu Xuyên. Cảm giác đầu tiên khi thấy Lãng Cửu Xuyên tuổi trẻ nhường này, dáng vẻ lại gầy yếu mỏng manh, trong lòng bà ít nhiều mang theo sự thấp thỏm và coi thường, nghĩ thầm dựa vào nàng ta thì có thể giải quyết chuyện của chủ t.ử sao? Nhưng nghe Lãng Cửu Xuyên vừa phán xong, bà ta liền cảm thấy e là mình đã nhìn lầm rồi.
Hơn nữa, lời nàng nói hình như còn có ẩn ý gì khác chăng?
Vương ma ma có chút căng thẳng, rụt rè hỏi: "Nghe lời này của cô nương, là nói ta đang khắc chủ t.ử nhà ta sao?"
Lãng Cửu Xuyên lắc đầu, đáp: "Cung Nô Bộc có biến đổi, chưa hẳn đã là tớ khắc chủ, mà cũng có thể là chủ khắc tớ. Bà là nhũ mẫu của nàng ta, nếu nàng ta dính phải chút âm tà, mà bà lại sớm tối kề cận chung đụng, tất cũng sẽ bị luồng khí ấy ảnh hưởng. Thực ra bà cũng đã bị lây nhiễm rồi. Ta xem trên người bà có vương chút âm sát khí, hẳn là dạo gần đây bà cũng hay bất an, thường xuyên gặp ác mộng, tỉnh lại mồ hôi lạnh toát, tim đập thình thịch phải không?"
Sống lưng Vương ma ma ớn lạnh, vội vàng gật đầu: "Ngài nói rất đúng. Mấy ngày nay ta luôn cảm thấy bực dọc lo âu, thường xuyên giật mình tỉnh giấc vì ác mộng. Hơn nữa trên người cứ thấy lành lạnh. Ý ngài là ta đã nhiễm âm sát khí sao?"
Ánh mắt bà ta lộ vẻ hoảng sợ. Chẳng lẽ chủ t.ử thực sự bị quỷ ám? Nhưng sao có thể chứ? Nàng ấy cả ngày thắp hương bái Phật, vô cùng thành tâm, sao còn có thể bị quỷ ám được?
"Đúng là có chút âm sát khí. Nếu không trừ bỏ, ngày tháng lâu dần sẽ sinh ra ác tật quấn thân." Lãng Cửu Xuyên nói: "Tuy nhiên cũng không quá nghiêm trọng, đến chùa cầu một tấm bùa bình an, xin chút tro lư hương trước tượng Phật mang theo người là được. Lại nói về cung Nô Bộc của bà."
Nàng nhìn nếp nhăn hình kim kia, tiếp tục: "Nếp nhăn này tuy sâu nhưng là mới sinh ra dạo gần đây, có thể thấy chủ nhà đang gặp bất lợi. Nhưng ta khuyên bà dạo này cũng đừng nên ở gần hầu hạ nàng ta làm gì."
"Xin cô nương chỉ giáo?"
Lãng Cửu Xuyên nhẩn nha đáp: "Cung Nô Bộc của bà sinh nếp nhăn hình kim, lại lõm xuống như chiếc thuyền úp. Thêm vào đó, hai bên khóe miệng lại có gân xanh vắt ngang. Nếu để một thuật sư xem tướng khác nhìn thấy, họ sẽ chủ quan phán rằng mệnh môn của bà ẩn chứa tướng hình khắc, chính là cục diện 'nô bộc phạm chủ'. Bà nói xem, một nhũ mẫu như bà, liệu còn có thể ở lại làm việc bên cạnh nàng ta nữa không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sắc mặt Vương ma ma trắng bệch: "Chẳng phải ngài vừa nói, không phải ta khắc chủ, mà là chủ..."
"Kẻ khác chưa chắc đã nói vậy. Có khi để lấy lòng chủ t.ử của bà, họ sẽ đổ lỗi cho bà trước. Chủ nhân nghe xong lời ấy, liệu bà còn có kết cục tốt đẹp không?" Lãng Cửu Xuyên nhạt giọng phân tích: "Thấy ngày thường bà cũng là người lương thiện, nể tình điểm đó ta mới nhắc nhở thêm cho bà vài câu."
Trên người vị v.ú già này có tỏa ra chút ánh sáng công đức, là người có thiện tâm, cho nên nàng mới chịu nói lời khuyên can. Còn bà ta có nghe hay không, đó là chuyện của bà ta.
Vương ma ma vội vàng đứng dậy, trịnh trọng cúi lạy nàng: "Đa tạ cô nương đã nhắc nhở."
Lãng Cửu Xuyên nói không sai. Nếu đổi lại là một vị đạo trưởng khác, chưa chắc họ đã nói thật như nàng, mà sẽ đổ rịt là bà ta khắc chủ. Đến lúc đó, chẳng những bản thân bà ta mà cả gia đình e rằng đều bị hắt hủi. Kẻ mang danh "tớ khắc chủ", đi đến đâu cũng chẳng ai dám thu nhận.
Lúc này Vương ma ma đã tâm phục khẩu phục Lãng Cửu Xuyên, khẩn khoản nói: "Cô nương quả là người đại thiện, ta biết phải làm thế nào rồi. Chỉ là chuyện của chủ t.ử nhà ta, vẫn thỉnh cầu ngài bớt chút thời gian đích thân đến xem một chuyến."
Lãng Cửu Xuyên hỏi thẳng: "Bệnh trầm kha lâu ngày quấn thân sao?"
Đoạn giữa Sơn Căn (sống mũi giữa hai mắt) và cung Nô Bộc của Vương ma ma có sợi tơ đỏ (xích ti) xuyên qua. Đây còn gọi là văn Âm Chất, chủ về điềm báo gia chủ bệnh nặng lâu ngày, tai họa ập vào cửa. Nhẹ thì bệnh tình dai dẳng không dứt, nặng thì nguy hiểm đến tính mạng.
Hơn nữa, trên người bà ta lại vương âm sát khí. Nghĩ đến vị Thiếu nãi nãi kia chắc chắn đã trêu chọc phải đồ vật âm tà, lại còn bị âm tà phản phệ. Rốt cuộc nó có thể lây sang cả người hầu thân cận, đủ thấy tình cảnh của nàng ta lúc này phiền toái đến mức nào.
Vành mắt Vương ma ma đỏ hoe, nghẹn ngào gật đầu: "Tiểu thư nhà ta đã ốm liệt giường không dậy nổi nữa rồi. Nàng là một người cực kỳ tốt, đối xử với mọi người luôn khoan dung độ lượng. Thật ra nếu ta thực sự khắc nàng, ta có bị đuổi đi cũng cam lòng, chỉ cầu mong cho tiểu thư có thể mau ch.óng khỏe lại."
Lãng Cửu Xuyên hồi tưởng lại một chút. Gia tộc bên mẹ đẻ của Tiết Đại nãi nãi hình như mang họ Trịnh, cũng là dòng dõi thư hương. Vị Tiểu Trịnh thị này lại được gả vào nhà huân quý.
Vương ma ma bắt đầu kể lại chuyện kỳ lạ xảy ra trên người Tiểu Trịnh thị. Nàng ấy gả vào Thành Nhạc bá phủ đã ba năm, nhưng vẫn chưa sinh được mụn con nào. Ban đầu mọi người còn cho rằng tuổi tác còn nhỏ nên chưa vội, nhưng một hai năm thì không sao, đến ba năm ròng rã vẫn chưa có tin vui, phía nhà chồng là Bá phủ dĩ nhiên bắt đầu sinh lời ra tiếng vào.
Vì vậy Tiểu Trịnh thị cũng tích cực tìm thầy bốc t.h.u.ố.c điều trị. Ngày thường nàng cũng năng làm việc thiện, thắp hương bái Phật cầu tự, nhưng đứa trẻ vẫn bặt vô âm tín. Trong khi đó, bản thân nàng lại đ.â.m ra u uất, buồn bực khó giải tỏa, người cũng vì thế mà tiều tụy gầy mòn đi.
Nửa cuối năm ngoái, nàng mắc phải chứng phong hàn, cứ ốm đau dặt dẹo mãi. Thái y trong cung, danh y ngoài nhân gian đều đã mời đến xem mạch, đổi không biết bao nhiêu đơn t.h.u.ố.c nhưng bệnh tình vẫn chẳng thấy thuyên giảm. Suốt những ngày Tết đều phải nằm liệt giường dưỡng bệnh, ra giêng lại càng nặng thêm, đến mức không thể tự đứng dậy được.
Vương ma ma căm phẫn nói tiếp: "Tiểu thư nhà ta đã bệnh đến mức không gượng dậy nổi, vậy mà vẫn có những kẻ ăn nói âm dương quái khí. Bọn họ xỉa xói nàng cầu tự cầu đến sinh bệnh, còn mắng nàng là gà mái không biết đẻ trứng, đáng lẽ nên sớm nhường lại vị trí cho người khác. Phi, toàn là cái lũ lòng lang dạ sói!"
Bà ta nhìn Lãng Cửu Xuyên, khẩn thiết: "Ban đầu tiểu thư cũng chỉ tưởng mình bị phong hàn bình thường. Nhưng khoảng nửa tháng trở lại đây, nàng liên tục nói rằng có kẻ muốn lấy mạng nàng, mắng nàng đã cướp đoạt đồ vật của hắn, vẻ mặt kẻ đó vô cùng dữ tợn. Sau đó lại còn mơ thấy Bồ Tát hiện ra quở trách nàng bất kính, tóm lại là đủ chuyện lộn xộn rối rắm. Bọn ta lúc này mới cảm thấy có gì đó bất ổn, nghi ngờ nàng bị tà ma quỷ quái ám. Vừa khéo dịp Tiết Đại nãi nãi đến thăm bệnh, nghe kể chuyện liền nhắc đến ngài. Vợ chồng ta cũng từng nghe Đinh Mãn Cốc nhắc tới Vạn Sự Phô, lúc này mới xin chỉ thị của chủ t.ử, tìm đến cửa cậy nhờ."
Vương ma ma nói xong liền quỳ rạp xuống trước mặt Lãng Cửu Xuyên: "Nếu cô nương có thể giải được nỗi khổ này cho chủ t.ử nhà ta, gia đình ta nguyện báo đáp bằng thiên kim, đồng thời lấy danh nghĩa của cô nương để mở xưởng phát cháo, bắc cầu làm đường."