Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 375: Dưới hồ có điểm dị thường



 

Khí tức của Lãng Cửu Xuyên có chút lạnh lẽo. Nàng nhìn mặt hồ nước màu xanh lục đậm hiện ra trước mắt, hai tay chắp sau lưng, trong lòng bỗng bực dọc khó hiểu.

Kiều Dương đứng cách nàng một khoảng xa xa, lén lút ghé vào tai A Phiêu hỏi nhỏ: "Phiêu chưởng quỹ, đại sư bị làm sao vậy? Trông ngài ấy có vẻ rất tức giận."

Không phải ông ta nhát gan, sợ sệt một tiểu cô nương, mà quả thực trên người Lãng Cửu Xuyên lúc này đang tỏa ra lệ khí thô bạo, trông vô cùng khó đụng vào.

A Phiêu quay đầu nhìn về phía Lãng Cửu Xuyên. Quả thật, kể từ lúc bước vào Nhậm phủ, cảm xúc của nàng bộc lộ ra ngoài có điểm không đúng. Ông lại nhìn sang Tương Xế đang rụt cổ giả làm chim cút trên vai nàng, khẽ nháy mắt ra hiệu.

Tương Xế lắc đầu. Nó và Lãng Cửu Xuyên có khế ước trời đất trói buộc, tự nhiên có thể cảm nhận được cảm xúc bất thường của nàng. Lệ khí tỏa ra quanh người tuy đang bị nàng cố đè nén lại, nhưng chỉ cần chạm đến điểm giới hạn, chắc chắn nàng sẽ bùng nổ.

Cũng không biết tòa phủ đệ này đã chọc giận gì nàng.

Thực ra, chính Lãng Cửu Xuyên cũng không hiểu rõ ngọn nguồn của loại cảm xúc này. Cảm giác vừa là của nàng, lại vừa như không phải của nàng. Chẳng biết Nhậm phủ này có dính líu nhân quả gì với nàng hay không mà lại khiến nàng nảy sinh sự bực bội, thô bạo đến thế.

A Phiêu bước tới, cất tiếng hỏi: "Có chỗ nào không ổn sao? Sao vừa vào đây cô đã thấy khó chịu rồi?"

"Trở về tổng hợp lại cho ta gốc gác của nhà họ Nhậm cùng với tình báo về vụ án diệt môn."

"Được." A Phiêu cũng chẳng so đo thái độ ra lệnh hống hách này của nàng, vô cùng hiểu ý mà dỗ ngọt vuốt lông chiều theo.

Quả nhiên, sắc mặt Lãng Cửu Xuyên dịu đi đôi chút.

A Phiêu khẽ lắc đầu. Bản lĩnh có lớn đến mấy thì chung quy vẫn chỉ là một đứa trẻ, lúc nào cũng phải dỗ dành mới xong.

Mặt hồ phẳng lặng như tờ bỗng nhiên động đậy. Dưới mặt nước dường như có thứ gì đó đang trồi lên, từng vòng gợn sóng lan tỏa ra xung quanh. Chớp mắt, thứ kia đã nảy lên khỏi mặt nước, bay thẳng về phía Lãng Cửu Xuyên.

"Á á, dơ c.h.ế.t ta rồi, bẩn quá, thối quá." Thủy tinh chui tọt vào trong cốt linh, dùng sức hút lấy hơi thở truyền đến từ trên người Lãng Cửu Xuyên.

Dù người phụ nữ này rất ch.ó má, nhưng khí tức trên người nàng lại khiến người ta thèm thuồng. Nó giống hệt như thứ nước trong giếng cổ lúc nó mới ra đời, cực kỳ thuần túy, trong trẻo và ngập tràn linh khí.

Nếu so với cái hồ nước dơ bẩn muốn mất mạng trước mắt này, nó thà bám vào cốt linh để hít ké khí tức của Lãng Cửu Xuyên còn hơn. A, mau nhanh thanh tẩy linh hồn cho nó đi!

Lãng Cửu Xuyên gõ nhẹ vào cốt linh, hỏi: "Sao rồi?"

Nàng tiện tay đ.á.n.h một đạo Tịnh Thủy Quyết lên người Thủy tinh. Mặc dù nó chưa đồng ý đi theo nàng, nhưng dẫu sao thì nó cũng đang đeo trên người nàng, hơn nữa nó lại là Thủy chi tinh phách, sau này chắc chắn còn nhiều việc cần nhờ cậy. Nàng không ngại ban cho nó chút sinh khí và sự hỗ trợ.

Đối với người nhà mình, nàng xưa nay chưa bao giờ bủn xỉn.

Thủy tinh không ngờ Lãng Cửu Xuyên lại hào phóng đến vậy. Dù hơi ngây người một thoáng, nhưng việc uế khí bám trên thân nước được thanh tẩy vẫn khiến nó vô cùng vui sướng, liền lách chách báo cáo: "Dưới đáy hồ có một tòa thủy lao, nằm ngay dưới đáy lầu các giữa hồ kia kìa."

Kiều Dương bổ nhào tới, chằm chằm nhìn vào hông Lãng Cửu Xuyên, sốt sắng hỏi: "Vậy ngài có nhìn thấy Yểu Yểu nhà ta ở đó không?"

Ông ta chẳng buồn thắc mắc vì sao cái cốt linh lại biết nói chuyện. Đại sư xuất thân từ Đạo gia, bản lĩnh như tiên nhân giáng thế, có vài món pháp khí lợi hại thì có gì là lạ cơ chứ? Hành động của ông ta có chút thất lễ, nhưng cũng hoàn toàn dễ hiểu. Dù sao thì cũng vì quá xót thương cô con gái bảo bối.

Thủy tinh bay v.út ra, lơ lửng giữa không trung, trông hệt như một quả bong bóng nước khổng lồ, sáng bóng trong veo, nó đáp: "Cái đó thì không thấy. Thủy lao kia bị phong ấn bởi trận pháp, ta không vào được. Còn nữa, dưới đáy hồ này có rất nhiều xương người. Ôi chao ôi, dơ muốn c.h.ế.t."

Mọi người nghe xong đều cảm thấy ớn lạnh.

Lãng Cửu Xuyên nhìn về phía vực hồ màu xanh lục đậm. Mặt nước yên ả tĩnh lặng đến nhường này, nhưng lại hệt như một con hung thú đang nằm ngủ say, chỉ chực chờ con mồi sẩy chân rơi xuống là sẽ há cái miệng khổng lồ ra, nhe nanh múa vuốt tàn độc.

A Phiêu nhíu mày nói: "Bên dưới có nhiều hài cốt đến vậy, đáng lý ra âm oán sát khí của cái hồ này phải cực kỳ nồng đậm mới đúng, nhưng ở đây lại..."

Ông là quỷ thứ thiệt, ông thừa sức cảm nhận được âm sát khí trên mặt hồ này thậm chí còn chẳng bằng lúc ông hoàn toàn giải phóng quỷ khí của bản thân. Đó là chưa kể đây còn là một cái hồ, nước vốn dĩ đã mang thuộc tính âm lạnh, hiện tại bên dưới lại chất đầy xương cốt, theo lý thuyết thì sát khí phải cực nặng mới phải. Thế nhưng, hoàn toàn không có.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lãng Cửu Xuyên nhàn nhạt lên tiếng: "Nếu như ở đây oán khí quá nặng, e là đã sớm bị bọn hòa thượng đạo sĩ phát giác rồi. Cho nên chắc chắn đã có kẻ cố tình bày trận pháp để áp chế nó."

Vậy thì vấn đề được đặt ra là: Tòa thủy lao này dùng để làm gì, và kẻ nào lại tốn công tốn sức bày trận giấu giếm tai mắt của mọi người ở nơi đây? Những hài cốt kia, liệu có phải là người nhà họ Nhậm hay không?

Bùm!

Một tiếng rơi tỏm xuống nước vang lên thật lớn.

Lãng Cửu Xuyên và A Phiêu giật mình nhìn sang. Chẳng biết từ lúc nào, Kiều Dương đã nhảy ùm xuống hồ. Thân hình phục phịch nặng nề của ông ta nện xuống mặt nước tạo ra một cột bọt nước khổng lồ.

Lãng Cửu Xuyên có phần ngơ ngác: "Đầu óc ông ta có phải không được tỉnh táo cho lắm không?"

A Phiêu lạnh nhạt bình luận: "Chắc là bình thường ăn nhiều dầu mỡ quá, bị mỡ trào ngược lên não rồi cũng nên!"

Tương Xế và Thủy tinh: "..."

Cái miệng của loài người quả nhiên không tầm thường, có kỹ năng nhả độc mọi lúc mọi nơi!

Độc miệng thì độc miệng vậy thôi, nhưng A Phiêu vẫn xách cổ lôi Kiều Dương từ dưới nước lên. Mới là tháng ba âm lịch, đợt rét mùa xuân vẫn chưa qua hẳn, mà đáy hồ này lại chứa đầy xương người, vốn dĩ đã vô cùng âm hàn. Mới rơi xuống nước có một chốc lát mà Kiều Dương đã lạnh đến mức run lập cập.

"Kiều lão gia, ông làm cái trò gì vậy?"

"Yểu Yểu chắc chắn đang bị giam trong thủy lao kia. Dẫn hồn hương đều đã chỉ đến tận đây rồi, con bé nhất định ở dưới đó, ta phải mang con bé về." Kiều Dương nhìn chằm chằm xuống mặt hồ, vẻ mặt vô cùng kích động.

A Phiêu khuyên can: "Tìm người không thể chỉ dựa vào sự liều mạng mù quáng. Ông cứ thế nhảy xuống thì tìm được chắc? Nói không chừng ông giãy dụa chưa được ba cái đã thành bộ xương mới nằm lại dưới đáy hồ rồi. Chuyện này chẳng ích gì cho việc tìm người, chỉ tổ làm người nhà ông thêm xót thương đau lòng mà thôi."

Kiều Dương bị mắng đến mức cúi gằm mặt xuống, nức nở: "Ta chỉ là... quá xót con bé... Hắt xì!"

Lãng Cửu Xuyên đ.á.n.h một đạo pháp quyết về phía ông ta, hong khô bộ quần áo ướt nhẹp lạnh lẽo trên người ông. Nếu không cứ để ông ta ủ trong bộ đồ ẩm ướt lạnh cóng đó, kiểu gì cũng đổ bệnh.

Cơ thể Kiều Dương dần ấm áp trở lại, thế nhưng trong ánh mắt ông ta vẫn chỉ còn lại một màu tro tàn tuyệt vọng, thẫn thờ dán c.h.ặ.t mắt vào mặt hồ.

"Bây giờ nên làm thế nào?" A Phiêu nhìn Lãng Cửu Xuyên, hỏi.

Lãng Cửu Xuyên phân tích: "Dưới hồ có số lượng lớn hài cốt, bản thân chuyện này đã vô cùng quỷ dị. Chưa kể giữa hồ lại còn giăng sẵn trận pháp. Nhìn thế nào cũng thấy đây là một âm mưu động trời nhằm che giấu thứ gì đó không thể lộ sáng, nếu không thì chẳng ai lại tốn nhiều công sức đến thế. Lẽ bình thường, báo quan sẽ là cách làm thỏa đáng nhất. Đặc biệt là từ khi Giám Sát Tư được thành lập, những loại vụ án dính dáng tới quỷ tà ma quái thế này đẩy sang cho bọn họ là hợp lý vô cùng. Thế nhưng, vào lúc này thì tuyệt đối không thể rút dây động rừng. Hiện tại con bé vẫn còn sống, nếu đ.á.n.h rắn động cỏ, không chừng kẻ nọ sẽ sinh ra sát tâm."

Nàng đưa mắt nhìn về phía tòa đình giữa hồ, quả quyết nói: "Chúng ta sẽ tự mình xông vào đó một chuyến trước."

A Phiêu liếc nhìn Kiều Dương rồi hạ giọng nói nhỏ: "Cô vừa mới tốn sức giải quyết chuyện phiền toái cho bên Quốc công phủ, linh lực hao tổn không nhỏ. Bây giờ lại lao tâm khổ tứ tiếp, có gánh vác nổi không đấy?"

Lãng Cửu Xuyên gật đầu.

Thư Sách

"Ông ở lại đây." A Phiêu quay sang nhìn Kiều Dương, cất lời: "Chúng ta sẽ qua đó xem thử."

"Như vậy sao được..."

"Kiều lão gia, ông có đi theo chúng ta cũng chẳng giúp ích được gì. Ngộ nhỡ xảy ra chuyện, chúng ta lại phải phân tâm ra để bảo vệ ông. Ông cứ đứng chờ ở trên bờ này là được." Lãng Cửu Xuyên ngẩng đầu nhìn sắc trời, căn dặn: "Nếu trước khi mặt trời lặn mà chúng ta vẫn chưa ra khỏi đó, ông hãy đến Giám Sát Tư tìm Cung Thất và Thẩm đại nhân tới đây, cứ nói là ta bảo ông đến tìm."

Nàng nhìn quanh hoa viên tĩnh lặng như tờ của Nhậm phủ, bèn vẽ hai tấm bùa bình an nhét vào người ông ta. Ngay cả ma quỷ cũng chẳng buồn bén mảng đến một ngôi nhà như thế này, kiểu gì cũng có sự quỷ dị. Cứ chuẩn bị sẵn bùa hộ mệnh phòng ngừa chu đáo vẫn hơn.