Lãng Cửu Xuyên giam Chính Dương T.ử vào trận pháp trấn hồn trong Tiểu Cửu tháp, còn đặc biệt giao phó cho chiếc Mõ gỗ mỗi ngày phải gõ một tiếng bắt lão ta sám hối. Dù cách này sẽ không mài mòn linh hồn lão đến mức hồn bay phách tán, nhưng nhiêu đó cũng đủ để lão phải chịu sự dày vò tột cùng, coi như là cách bắt lão sám hối chuộc tội với những sinh mạng vô tội đã c.h.ế.t oan uổng dưới tay lão.
Thấy Lãng Cửu Xuyên ngồi trầm mặc chẳng nói tiếng nào, A Phiêu đẩy tới một tách trà: "Không sao chứ?"
Lãng Cửu Xuyên khẽ lắc đầu: "Có thể làm sao được? Đây vốn dĩ đã là chuyện nằm trong dự liệu của chúng ta rồi, nay chỉ là xác nhận lại mà thôi. Có điều, dẫu có chuẩn bị tâm lý từ trước thì lúc nhìn thấu được toàn bộ chân tướng, trong lòng vẫn khó tránh khỏi cảm giác ngột ngạt, bức bối."
Nói xong, nàng đưa tay đ.ấ.m thùm thụp hai cái vào n.g.ự.c mình.
A Phiêu giật thót, vội vàng chồm tới kéo tay nàng xuống, dỗ dành: "Tổ tông của ta ơi, cái mạng nhỏ này của cô tuy chưa đến mức phải dùng tới Cửu Chuyển Hồi Hồn Đan, nhưng cũng phải tốn mất mấy viên Hồi Xuân Đan mới kéo lại được đấy. Cô đừng có phí phạm đồ tốt chứ."
Lãng Cửu Xuyên ấm ức gục đầu xuống bàn, tì cằm lên mặt gỗ, than thở: "Khó chịu, phiền lòng quá đi."
"Cô phiền não vì sự thật về cái c.h.ế.t của nguyên chủ hay là vì thân thế thật sự của bản thân?"
"Tất cả mọi chuyện."
Sâu trong đôi mắt Lãng Cửu Xuyên như có một mạch nước ngầm đang sục sôi, tựa hồ đang tích tụ một cơn bão táp cuồng nộ. Nàng lạnh giọng: "Kẻ đầu sỏ đứng sau toàn bộ chuỗi sự việc đê hèn này chính là Gia chủ Vinh gia, cái tên Trường Sơn tản nhân c.h.ế.t tiệt đó."
Từng câu chữ nàng thốt ra lạnh buốt như những mũi dùi băng giá.
A Phiêu phân tích: "Thực ra, dựa theo lời của Chính Dương Tử, bất kể kẻ nào đã đ.á.n.h tráo huyết mạch Vinh gia đưa đến nhà họ Lãng, Gia chủ Vinh gia tuyệt đối đều biết rõ sự tình ngay từ đầu. Nếu không, ông ta đã chẳng nhanh ch.óng tìm đến cỗ thân xác này ngay sau khi Vinh Thiếu chủ gặp nạn để rút gân lột cốt. Nếu đã sớm biết được tư chất của cỗ thân xác này xuất chúng như thế, tại sao ông ta lại chọn một biện pháp rủi ro như vậy, thay vì đón cô về bồi dưỡng chẳng phải sẽ tốt hơn sao?"
Lãng Cửu Xuyên bật cười, lắc đầu: "Lòng người vốn dĩ thiên vị kẻ gần người xa. Một bên là đứa trẻ bị vứt bỏ nuôi thả bên ngoài, chưa từng được truyền thụ bất cứ đạo thuật nào của Huyền môn, bề ngoài chỉ là một cô nương bình thường mang trong mình chút tư chất. Bên kia lại là người kế vị được gia tộc dốc lòng bồi dưỡng suốt bao nhiêu năm, lớn lên ngay dưới mí mắt, thậm chí do chính tay mình chỉ bảo. Đổi lại là ông, ông sẽ chọn bên nào? Chính Dương T.ử cũng đã nói, Vinh gia đắp vô số tài nguyên lên người Vinh Hoàn Huyên, đẩy ả ta lên đến tận đỉnh mây. Bao năm trời mưu tính, dốc kiệt tâm huyết, giờ tự nhiên bị phế bỏ, liệu Vinh gia có cam tâm không? Nếu chọn cách nuôi dưỡng lại từ đầu một kẻ mới, dù tư chất có đấy, nhưng A Phiêu à, ở cái thế giới linh khí cạn kiệt này, làm gì có nhiều kỳ tài thiên bẩm đến mức chớp mắt cái là có thể nhảy vọt lên Trúc Cơ cảnh? Vinh gia căn bản không thể chờ đợi lâu như vậy!"
A Phiêu im lặng.
"Đó mới chỉ là một trong số các nguyên do. Một lý do khác khiến ông ta thà chọn Vinh Hoàn Huyên chứ quyết không màng đến nguyên chủ thân xác này, ắt hẳn Gia chủ Vinh gia còn có một nỗi khổ tâm không thể làm khác." Lãng Cửu Xuyên nhàn nhạt nói tiếp: "Dù là khi nguyên chủ vừa mới chào đời, hay trong suốt quá trình nàng lớn lên, nàng luôn là kẻ bị vứt bỏ. Đó là sự thật không thể thay đổi."
Đường đường là Vinh gia lẫy lừng, nuôi thêm một đứa trẻ thì có gì khó khăn? Vậy mà bọn họ lại cam tâm để cốt nhục của mình lưu lạc bên ngoài. Nguyên do thực sự đằng sau chuyện này e rằng chỉ có Gia chủ Vinh gia và Tứ phu nhân mới rõ.
Nhưng bất kể lý do là gì, sự thật vẫn là nàng đã bị bỏ rơi!
Trong lòng Lãng Cửu Xuyên trào dâng một cỗ bi ai xen lẫn oán hận, kèm theo đó là chút không cam lòng nhàn nhạt.
"Bây giờ cơ bản đã xác nhận được thân thế của cỗ cơ thể này. Vậy còn đứa con của Thôi phu nhân..." A Phiêu bỗng dưng nghẹn họng, nhìn Lãng Cửu Xuyên bằng ánh mắt đầy cảm thông.
Lãng Cửu Xuyên nhếch mép, hai tay buông thõng: "Không sai, dựa vào mối liên kết huyết thống mà ta cảm nhận được, chắc hẳn ta chính là đứa trẻ xui xẻo bị ôm đi đó, một Cửu Xuyên hàng thật giá thật của nhà họ Lãng. Chỉ tiếc là giờ chẳng biết đã bỏ mạng ở cái xó xỉnh nào, lại còn c.h.ế.t t.h.ả.m đến mức tan xương nát thịt, hồn phách phân tán!"
Thật không biết vị bồ tát sống nào đã giúp nàng nghịch thiên cải mệnh, đem một mảnh hồn phách nát vụn của nàng từ tay Phán Quan dưới địa ngục đưa trở lại dương gian, lại còn tình cờ rơi ngay vào thân xác của một "con cờ" cũng chung số phận hẩm hiu bên Vinh gia, tìm kiếm cơ hội niết bàn tái sinh.
Nàng tài đức gì mà nhận được phúc phần lớn lao nhường này!
A Phiêu thở dài sườn sượt: "Nhân quả của Thiên Đạo quả thật vô cùng huyền diệu. Xem ra muốn tìm lại hài cốt của cô, vẫn phải tóm được tên Gia chủ Vinh gia thì mới moi được tin tức. Hoặc giả, cô phải tìm lại được toàn bộ mảnh thần hồn của mình thì mới có thể nhớ ra tất cả những chuyện đã từng xảy ra."
Trong đầu Lãng Cửu Xuyên bỗng xẹt qua một hình ảnh mơ hồ, nhưng chưa kịp nắm bắt thì nó đã biến mất tăm.
"Cô định xử trí Chính Dương T.ử thế nào?" A Phiêu hỏi nàng: "Giữ lão lại, hay là đem giao nộp cho Giám Sát Tư?"
Lãng Cửu Xuyên lắc đầu: "Giám Sát Tư mới thành lập, thực lực vẫn còn non yếu. Chuyện Hoàng tộc đối đầu với Huyền tộc, ta chẳng hoàn toàn tin tưởng phe nào cả. Giao Chính Dương T.ử cho bọn họ, lão có thể khai ra toàn bộ chân tướng, nhưng như thế thì có ích gì? Cùng lắm chỉ là làm sáng tỏ được dăm ba cái vụ án cẩu huyết thiên kim thật - giả bị đ.á.n.h tráo. May ra thì chứng minh được việc đạo tâm của Vinh Thiếu chủ đã sụp đổ. Nhưng liệu có thay đổi được gì không? Chuyện gạo đã nấu thành cơm, bọn chúng lại cấu kết bao che cho nhau, ai làm gì được ai? Cuối cùng, mồi lửa này sẽ lại bốc cháy lên đầu một kẻ thân cô thế cô như ta mà thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
A Phiêu nhướng mày.
Lãng Cửu Xuyên thoát hồn khỏi thể xác, một đạo u hồn lơ lửng trên không trung, chỉ tay vào cỗ thân thể đang gục trên bàn, rồi lại chỉ vào chính mình, nói: "A Phiêu à, bất kể Phán Quan đại nhân có phải là người sắp xếp cho ta trở lại dương gian hay không, thì sự thật là đứa trẻ kia đã c.h.ế.t, còn ta chỉ là kẻ mượn xác hoàn hồn. Nếu ta phủ nhận chuyện này, thế thì chuyện Vinh Thiếu chủ mượn gân cốt của nó chẳng lẽ là ta tự bịa ra sao? Cho nên, đưa Chính Dương T.ử ra làm nhân chứng, đối với ta chỉ có hại chứ chẳng có lợi, nói không chừng còn rước thêm cả mớ rắc rối."
Nàng nhập lại vào cơ thể, mở mắt ra, dõng dạc nói: "Thần hồn của ta vẫn chưa vẹn toàn, chuyện cũ năm xưa cũng chưa tra ra manh mối, ta tuyệt đối không thể mạo hiểm. Hơn nữa, ta cũng chẳng rảnh rỗi mà đi nói chuyện công lý chính nghĩa với bọn chúng. Bọn chúng giống như lũ chuột cống lủi nhủi trong những rãnh mương tối tăm dơ bẩn, làm toàn những chuyện tán tận lương tâm. Dùng chính nghĩa để phán xét bọn chúng là vô ích. Ta muốn bọn chúng phải nợ m.á.u trả bằng m.á.u, tự nuốt lấy cái quả đắng mà mình đã gieo. Đợi đến khi bọn chúng c.h.ế.t đi, dưới Âm Tào Địa Phủ tự có người phán xử tội ác của chúng. Còn ở chốn dương gian này thì không thể được. Lại càng không thể trông cậy vào việc Hoàng tộc sẽ xử lý Huyền tộc vì công lý thế gian!"
Dù Hoàng tộc có kiêng dè thế lực của các đại gia tộc khác đến đâu, thì đến phút cuối cùng, bọn họ vẫn sẽ chọn cách bao che bênh vực người nhà. Bởi vì phán xét các gia tộc khác trong Huyền tộc cũng đồng nghĩa với việc tự phán xét chính mình.
Hoàng tộc không ngần ngại dẫm đạp những gia tộc còn lại dưới chân, nhưng bọn họ tuyệt đối sẽ không để vấy bẩn danh dự của chính mình.
Nhìn nụ cười khinh bỉ và trào phúng hiện rõ trên khóe môi nàng, A Phiêu không khỏi thở dài: "Thật không biết trước đây cô đã phải trải qua những đau khổ gì, mới có thể nhìn thấu sự đời tường tận đến nhường này."
Lãng Cửu Xuyên cười nhạt. Đại khái cũng vì nhìn quá thấu triệt, nên mới chuốc lấy kết cục t.h.ả.m liệt: thân xác tiêu tan, hồn phách vỡ nát.
"Tạm thời cứ giữ lão ta lại đi, không phải để làm nhân chứng, mà là để từ từ đào bới khai thác điểm yếu của Vinh gia. Lão ta cũng coi như là một cái cuốc quỷ hữu dụng đấy chứ!"
A Phiêu bật cười khúc khích, dành hẳn một giây để mặc niệm thương xót cho Chính Dương Tử. Khóe mắt ông liếc thấy bóng dáng Hồng Nương t.ử thấp thoáng bên ngoài, liền vẫy tay gọi vào.
Hồng Nương t.ử báo cáo rằng có người của Lãng gia phái đến hỏi thăm tình hình Lãng Cửu Xuyên đã tỉnh hay chưa, tiện thể báo luôn việc Hầu gia đang đổ bệnh.
Lãng Cửu Xuyên nhíu mày, quay sang hỏi A Phiêu: "Hôm nay là ngày mùng mấy rồi?"
"Hai mươi mốt."
Lãng Cửu Xuyên nhẩm tính. Chắc hẳn là Trấn Bắc Hầu sắp sửa hồi kinh chủ trì hôn lễ cho con trai, Lãng đại bá mới sốt sắng đến đổ bệnh. Nàng liền nói: "Ta sẽ về Hầu phủ xem thử."
A Phiêu gật đầu, nhưng vẫn không quên nhắc nhở: "Vinh gia vừa mất trắng một cường giả nửa bước Trúc Cơ, chắc chắn đang kìm nén một ngọn lửa tà hỏa dữ dội. Ta thấy ngọn lửa này sớm muộn gì cũng lan tới chỗ cô, đi đứng nhớ cẩn thận vạn sự."
Lãng Cửu Xuyên rũ mắt cười lạnh: "Đến thì càng tốt. Ta sẽ từ từ bẻ gãy từng cánh tay, bẻ nát từng đốt xương của bọn chúng. Lúc đó, việc đối phó với tên Gia chủ Vinh gia sẽ dễ dàng hơn nhiều."
"Đừng quên, bọn chúng sắp sửa liên hôn với Hoàng tộc Đạm Đài đấy."
Vẻ mặt Lãng Cửu Xuyên trở nên lạnh lẽo, tàn nhẫn: "Bất kể hắn là ai, kẻ nào dám ngáng đường ta, c.h.ế.t!"
Thư Sách