Sau khi hồi kinh nhậm chức, Thôi lão Thái gia cũng có nghe phong phanh ít nhiều về những chuyện xảy ra ở Lãng gia, nhưng lại không rõ ngọn nguồn gốc rễ. Lần này tới Lãng gia, lại không thấy bóng dáng Lãng Cửu Xuyên - người lẽ ra phải đang ở nhà để tang phụ thân, trong lòng ông không khỏi sinh nghi. Phải đến khi Thôi thị ngất xỉu, Lãng Chính Bình vội vội vàng vàng sai hạ nhân đi tìm nàng về, ông mới thuận miệng hỏi dăm ba câu.
Dù đối phương là ông ngoại của nàng, Lãng Chính Bình cũng không dám hé răng tiết lộ quá nhiều chuyện về Lãng Cửu Xuyên. Không phải vì ông đề phòng lão Thôi cướp người, mà bởi vì đây là chuyện riêng tư của con bé. Đứng ở cương vị Đại bá, ông không thể tùy tiện mang chuyện của cháu gái đi rêu rao với người ngoài, cho dù có là ông sui gia thân thiết cũng không được.
Vì vậy, Thôi lão Thái gia chỉ biết Lãng Cửu Xuyên có chút bản lĩnh tài cán, nhưng sâu cạn đến đâu thì không rõ. Tuy nhiên, đường đường là một con cáo già lăn lộn chốn quan trường, lại xuất thân từ danh gia vọng tộc, ông cực kỳ sành sỏi khoản nhìn mặt đoán ý. Chỉ cần nhìn thái độ của Lãng Chính Bình đối xử với Lãng Cửu Xuyên, ông đã đoán chắc trong chuyện này còn nhiều uẩn khúc bị che giấu.
Lại thấy ông ta tín nhiệm Lãng Cửu Xuyên đến thế, chạy đi tìm nàng về châm cứu bắt mạch chứ không thèm mời Thái y, ông càng khẳng định chuyện về Lãng Cửu Xuyên tuyệt đối không đơn giản như những lời biện bạch nhẹ tựa lông hồng kia.
Ngay lúc vừa chạm mặt, Thôi lão Thái gia đã bị khí thế bức người của Lãng Cửu Xuyên làm cho chấn động. Ông nhớ không lầm thì Lãng Cửu Xuyên mới cập kê vào tháng Tư vừa rồi cơ mà. Một tiểu cô nương tuổi vẫn còn ăn chưa no lo chưa tới, sao trên người lại tỏa ra thứ sát khí nồng đậm đến vậy?
Trông nàng chẳng khác nào một cỗ sát thần lạnh lùng vô cảm!
Bây giờ nhìn lại, không phải do ông già cả mắt mờ, mà là khí chất của Lãng Cửu Xuyên thực sự không giống người thường. Nhỏ bé, thanh lãnh, bạc bẽo... thứ khí tức bao quanh nàng thật khó diễn tả thành lời, tựa như đang cự tuyệt tất cả mọi người xa cả ngàn dặm, nhưng kỳ lạ thay lại không khiến người ta cảm thấy ghét bỏ.
Hơn nữa, dáng vẻ và đôi lông mày của nàng thực sự rất giống với đứa con rể yểu mệnh của ông. Những năm qua con gái ông cứ đa nghi mộng mị, quả thực là đã trách lầm người.
Thư Sách
Lưng Thôi lão Thái gia hơi còng xuống, giọng điệu có phần e dè thiếu tự tin: "Mấy năm qua, đúng là đã ủy khuất cho con rồi. Tính khí mẫu thân con vốn quật cường và bướng bỉnh từ nhỏ. Ta sẽ không bênh vực hay biện minh cho những chuyện mà nó đã gây ra với con. Nó đã sai, sai rành rành ra đó. Cho dù có thế nào đi chăng nữa, nó cũng không nên ném con lên thôn trang rồi để mặc con tự sinh tự diệt. Chỉ là... bây giờ mẹ con hai người nương tựa vào nhau mà sống. Có chút khúc mắc thì nên tháo gỡ vẫn tốt hơn là cứ giữ mãi trong lòng, con thấy phải không?"
Giọng ông đều đều, không mặn không nhạt, không cố tình lấy lòng nhưng cũng chẳng hề trách mắng, nghe qua chỉ giống như lời khuyên nhủ của một vị trưởng bối bình thường.
Lãng Cửu Xuyên nhạt giọng đáp: "Nói về khúc mắc, e rằng khúc mắc giữa Lão Thái gia và phu nhân mới là sâu nặng nhất đấy chứ? Ta nghe đồn hai cha con ngài từ lâu đã bằng mặt mà không bằng lòng cơ mà."
Mặt Thôi lão Thái gia đen lại.
Lãng Cửu Xuyên tiếp tục: "Duyên phận giữa người với người có thân có sơ. Tình duyên mẹ con đứt đoạn, e rằng đó chính là số mệnh của chúng ta rồi, nên ngài cũng không cần phải bận lòng phí công khuyên can làm gì." Nàng chắp tay thi lễ, định quay bước cáo từ. Nhưng khi một chân vừa bước qua ngạch cửa, nàng bỗng ngoái đầu lại nhắc nhở: "Gan của ngài đang có vấn đề đấy, hãy sớm tìm Thái y bốc t.h.u.ố.c điều dưỡng đi. Nếu không, để đến khi bệnh tình bộc phát trở thành ác bệnh mạn tính thì lúc đó thần tiên cũng khó lòng cứu được."
Nói xong, nàng điềm nhiên bước đi, chẳng thèm ngoảnh đầu lại!
Thôi lão Thái gia tức giận đến mức râu ria dựng ngược cả lên. Chút hàm dưỡng, khí độ của danh gia vọng tộc trong khoảnh khắc này bị ông ném sạch lên chín tầng mây. Dáng vẻ ôn hòa vừa rồi tan biến không còn tăm tích, thay vào đó là sự uy nghiêm bừng bừng: "Con bé lúc nào cũng ngạo mạn, xấc xược như thế sao? Lãng gia rốt cuộc đã giáo dưỡng nó kiểu gì vậy hả?"
Lãng Chính Bình ấm ức đáp: "Nhị đệ muội vẫn còn sờ sờ ra đó, ta dù có muốn xen vào thì cũng đâu tiện vượt quyền nhúng tay vào chuyện dạy dỗ khuê nữ nhà Nhị phòng."
Thôi lão Thái gia nghẹn họng, càng thêm tức tối!
Câu này của ông ta chẳng khác nào đang móc mỉa rằng sự giáo dưỡng của Thôi gia cũng chỉ đến mức này mà thôi.
Ông tức giận phất áo muốn bỏ đi. Lãng Chính Bình vội vàng chạy theo, khuyên can: "Mặc dù Cửu Nương ăn nói khó nghe lại hay cáu gắt, nhưng con bé tuyệt đối không trơ mắt nhìn Nhị đệ muội đi c.h.ế.t đâu, ngài cứ yên tâm."
"Ta sẽ mời Thái y tới khám bệnh." Thôi lão Thái gia lạnh lùng nói.
"Vậy ngài cũng nhân tiện nhờ Thái y bắt mạch cho bản thân luôn đi, kiểm tra xem gan có vấn đề gì không. Không có bệnh thì tốt, còn có thì phát hiện sớm điều trị sớm vẫn hơn, đúng không?" Lãng Chính Bình hoàn toàn ngó lơ đôi mắt đang trừng lớn như chuông đồng vì tức giận của lão, cười gượng nói thêm: "Ngài không biết đấy thôi, cái miệng của Cửu Nương vô cùng thần kỳ. Lời tốt không linh nhưng lời xấu thì cực kỳ linh nghiệm đấy."
Thôi lão Thái gia: "!"
Thảo nào cái tên Lãng Chính Bình này chỉ có thể an phận thủ thường. Với cái đầu óc ngu ngốc thật thà thế này, giữ được cơ ngơi đã là nhờ phước đức của liệt tổ liệt tông Lãng gia phù hộ rồi.
Lãng Cửu Xuyên vừa bước ra khỏi Đông sương phòng thì chạm mặt vợ chồng Lãng Thải Thành và Phan thị. Thấy nàng, hai người họ có chút sững sờ, bầu không khí bỗng chốc ngượng ngùng xen lẫn chút lúng túng. Bọn họ bước tới gần, nói: "Cửu muội muội, bọn ta đến hầu hạ Nhị thẩm đang lâm bệnh."
Đang lúc cõi lòng bực dọc khó chịu, Lãng Cửu Xuyên liếc nhìn cái bụng vượt mặt của Phan thị, không chút kiêng nể mà dội thẳng một gáo nước lạnh: "Ngươi sắp đến ngày sinh nở rồi, đừng có loanh quanh chạy tới chạy lui mù quáng nữa. Lỡ như xảy ra chuyện gì bất trắc, ảnh hưởng đến đứa bé thì lại được không bù nổi mất. Còn chuyện hầu hạ người ốm, phu nhân đang hôn mê thì các ngươi định hầu hạ cái gì? Chẳng lẽ các ngươi còn nhanh nhẹn, thạo việc và tỉ mỉ hơn cả đám nha hoàn, bà t.ử sao? Không cần phải làm những chuyện hình thức màu mè này đâu, chăm sóc t.h.a.i nhi cho tốt, sinh nở mẹ tròn con vuông mới chính là sự hiếu thảo lớn nhất của các ngươi rồi."
Hai vợ chồng đỏ bừng mặt, miệng mấp máy muốn nói gì đó nhưng lại không thốt nên lời.
Lãng Cửu Xuyên cũng chẳng thèm an ủi bọn họ, lạnh lùng nói: "Về đi, bây giờ các ngươi ở đây cũng chẳng giúp ích được gì. Đợi khi phu nhân khỏe lại, sau này các ngươi còn đầy cơ hội để thể hiện sự hiếu thuận cơ mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói xong, nàng đi lướt qua hai người.
Lãng Thải Thành hạ giọng nói: "Có phải Cửu muội muội đang bực tức chuyện ta được nhận làm con thừa tự nên mới giận cá c.h.é.m thớt lên ta không?"
Phan thị một tay đỡ eo, một tay vuốt ve chiếc bụng to, nhíu mày đáp: "Có lẽ không phải đâu, thiếp thấy muội ấy không giống loại người hẹp hòi như vậy."
Thực ra, bọn họ cũng tự hiểu mình chẳng có tư cách gì để khiến nàng phải tức giận. Bọn họ luôn có cảm giác nàng dường như không cùng chung một thế giới với những người khác trong Lãng gia.
Chính bản thân Lãng Cửu Xuyên cũng không biết mình đang bực tức vì điều gì. Có thể là vì hận rèn sắt không thành thép, hay là vì một lý do nào khác. Nói chung, nhìn cái bộ dạng dở sống dở c.h.ế.t của Thôi thị khiến nàng cảm thấy vô cùng bực bội.
Một khi nàng tức giận, thì chắc chắn phải có kẻ xui xẻo gánh họa.
Oan có đầu nợ có chủ, giọt nước tràn ly đẩy Thôi thị đến bờ vực suy sụp, báo hại nàng phải phí sức thi châm chính là tên khốn Tạ Chấn Minh kia. Nàng phải đi xử lý ông ta!
Đêm đến, Lãng Cửu Xuyên xuất hiện trong ngục Giám sát tư, trừng mắt nhìn nhau với Cung Thất.
Mặt Cung Thất đen xì: "Thảo nào tối nay mí mắt ta cứ giật liên tục, hóa ra là tại cô. Cô đến đây để làm gì?"
"Ngươi nghĩ ta đến làm gì?"
Cung Thất nhíu mày, đáp: "Ả Linh vu đó là ta phải cầu xin Thiếu chủ mới có thể đưa từ Chấp Pháp đường ra ngoài cho cô đấy. Bây giờ tên Trấn Bắc hầu... à không, hắn đã bị tước đoạt danh phận rồi. Cái tên họ Tạ này nay đã bị tống vào ngục, sớm muộn gì cũng phải bỏ mạng. Cô không thể kiên nhẫn chờ đợi thêm được sao?"
"Xin lỗi nhé, nhưng ta chẳng thể đợi thêm được phút giây nào nữa đâu!" Lãng Cửu Xuyên lạnh lùng gạt tay hắn ra: "Nếu ta đ.á.n.h thắng ngươi thì có được vào không? Nếu được thì nhào vô!"
Cung Thất nghiêng người né sang một bên, lầm bầm: "Tối nay ta chẳng nhìn thấy gì cả, cô liệu hồn mà tém tém lại chút đi. Dù sao Giám sát tư cũng không phải do một mình ta làm chủ. Người của mấy gia tộc trong Huyền tộc đều đang có mặt ở đây, ai cũng mang theo tính toán riêng của mình đấy."
Cái tổ chức tạp nham này được thành lập vốn dĩ cũng là do mỗi gia tộc đều có mưu đồ riêng.
Lãng Cửu Xuyên không nói một lời, thẳng bước đi vào trong.
Nhìn theo bóng lưng nàng, Cung Thất xoa cằm lẩm bẩm: "Kỳ lạ thật, sao ta lại có cảm giác cô nương này ngày càng xinh đẹp rạng rỡ hơn nhỉ?"
Lãng Cửu Xuyên sử dụng Thuật Che Mắt để dễ dàng đi qua các trạm gác, tiến thẳng đến xà lim giam giữ Tạ Chấn Minh. Vừa nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của ông ta, nàng liền bật cười thành tiếng.
Vị Trấn Bắc hầu oai phong lẫm liệt ngày nào, nay đã thê t.h.ả.m như một con ch.ó nhà có tang. Chẳng phải đây là minh chứng rõ nhất cho câu 'lưới trời l.ồ.ng lộng, thưa mà khó lọt' đó sao?
Lãng Cửu Xuyên nhìn kẻ đang cuộn mình hoài nghi nhân sinh như một con ch.ó sắp c·hết kia. Nàng tựa như một ác quỷ bước ra từ địa ngục, thong thả bắt quyết niệm chú, thu hút những luồng âm sát khí tụ lại thành từng cuộn, rồi hung hăng ném thẳng về phía ông ta.