Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 405: Siêu độ oan hồn, tin tức ngoài ý muốn



Thôi lão Thái gia cũng có chút bất ngờ. Ông nhìn Cửu cô nương trong bộ váy áo màu xanh biếc, ánh mắt thâm thúy thêm vài phần.

Mới gặp mặt cách đây vài hôm, nay gặp lại đã thấy khí chất của nàng tốt hơn rất nhiều. Vẻ xuất trần thoát tục toát ra từ người nàng khiến người ta không thể rời mắt.

Lãng Cửu Xuyên ôm Tương Xế bước tới, khẽ gật đầu chào rồi hỏi: "Lão Thái gia, sao ngài lại ở đây?"

Nàng đưa mắt nhìn về phía gã sai vặt đang đứng cách ông không xa. Trong tay gã xách một chiếc giỏ đựng nào là vàng mã, nến, hương... rõ ràng là đồ dùng để tế bái.

Mà hiện tại ông lại đang đứng trước cửa phủ họ Nhậm.

Lãng Cửu Xuyên bèn hỏi tiếp: "Ngài có giao tình cũ với Nhậm gia sao? Đến đây để tế bái cố nhân à?"

Thần sắc Thôi lão Thái gia có chút kỳ lạ, hỏi lại: "Mẫu thân con không nói gì với con sao?"

"Dạ?"

"Thôi gia từng có một vị cô tổ mẫu được gả vào Nhậm gia, sinh hạ một người con gái tên là Nhậm Yểu. Tuy nói quan hệ có hơi xa, nhưng cũng chưa đến năm đời, xét theo vai vế thì có lẽ mẫu thân con và người đó là biểu tỷ muội."

Đồng t.ử Lãng Cửu Xuyên khẽ co rụt lại. Trong Nhậm gia lại có người mang dòng m.á.u Thôi thị sao?

Nàng quay đầu nhìn lại tòa nhà hoang tàn của Nhậm gia, đôi môi mím c.h.ặ.t. Thật trùng hợp làm sao. Lần trước khi nàng bước chân vào nơi này, cõi lòng nàng dâng lên sự căm phẫn và lạnh lẽo đến tận xương tủy, rốt cuộc là vì mối ràng buộc huyết thống này hay là vì một nguyên cớ nào khác?

Lúc này Thôi lão Thái gia lại thở dài nói tiếp: "Mẫu thân con không nhắc đến chuyện này cũng là có lý do của nó. Bởi vì thời điểm Nhậm gia chịu cảnh diệt môn... cũng là lúc có tin báo t.ử của phụ thân con truyền về."

Ánh mắt Lãng Cửu Xuyên càng thêm sâu thẳm. Thảm án diệt môn của Nhậm gia gần như xảy ra cùng thời điểm với việc thân thể nàng bị đ.á.n.h tráo. Liệu đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên sao?

Nàng khẽ vuốt ve khuôn mặt mình, hỏi: "Ngài đã từng gặp con gái của vị cô tổ mẫu kia chưa?"

"Tất nhiên là gặp rồi." Thôi lão Thái gia hiện lên vẻ hoài niệm, kể: "Đứa nhỏ đó tính tình sảng khoái, rộng lượng, dung mạo cũng có vài phần giống với mẫu thân con. Một cô nương tính tình cởi mở, sáng sủa vô cùng, thật đáng tiếc."

"Nàng ấy đã thành thân chưa?"

"Cái này thì ta chưa từng nghe nói. Lúc xảy ra chuyện, ta đang bận bịu việc quan bên ngoài."

"Vậy về t.h.ả.m án diệt môn của Nhậm gia, ngài có biết được chút uẩn khúc nào trong đó không? Là do bị kẻ thù trả thù sao?"

Giọng điệu và câu hỏi này khiến Thôi lão Thái gia khựng lại, không vội trả lời mà đăm đăm dò xét nàng: "Sao con lại quan tâm đến vụ t.h.ả.m án diệt môn của Nhậm gia như vậy? Định làm gì sao?"

"Chỉ là tò mò chút thôi." Lãng Cửu Xuyên mặt không biến sắc, bước tới chỗ cửa hông rồi thả Tương Xế xuống đất. Con hổ trắng lập tức nhảy phốc lên tường rào, thò chân đẩy chốt cửa từ bên trong ra. Nàng đẩy cửa bước vào, rồi ngoảnh lại nhìn Thôi lão Thái gia: "Không phải ngài muốn vào tế bái sao?"

Thôi lão Thái gia trợn trừng hai mắt. Làm sao nàng có thể quang minh chính đại xông vào nhà người ta mà mặt mũi vẫn tỉnh rụi như không thế kia?

Ông ngó nghiêng xung quanh, thấy không có ai mới hắng giọng ho nhẹ một tiếng, chắp tay sau lưng bước vào theo.

Vừa bước chân vào Nhậm trạch, ông đã phải nhíu c.h.ặ.t hai hàng lông mày, toàn thân cảm thấy vô cùng khó chịu. Rõ ràng tiết trời đã vào lúc có thể mặc áo mỏng mùa xuân, nhưng luồng âm khí ở nơi này lại len lỏi vào từng lỗ chân lông, chui thẳng vào kinh mạch xương tủy, lạnh buốt thấu xương.

Dù gì ông cũng đã ngoài năm mươi tuổi, bao năm lăn lộn chốn quan trường cũng đắc tội không ít người, con đường làm quan đâu phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Ông từng bị ám toán nên cơ thể vẫn mang chút vết thương cũ. Nay bị luồng âm khí này xông vào người, hô hấp lập tức trở nên nặng nề hơn, sắc mặt cũng nhợt nhạt đi mấy phần.

Lãng Cửu Xuyên quay đầu lại liếc ông một cái, dừng bước hỏi: "Ngài thấy không khỏe sao?"

Thôi lão Thái gia sầm mặt, không thèm trả lời thẳng mà chỉ lảng sang chuyện khác: "Mới mười mấy năm trôi qua kể từ t.h.ả.m án diệt môn, vậy mà tòa nhà này đã mục nát đến mức này, có cảm giác như đã bị bỏ hoang hàng chục năm rồi vậy."

"Vì bị diệt môn nên chẳng có ai làm lễ siêu độ, cũng chẳng có người nào sinh sống ở đây, làm gì có nhân khí mà nuôi dưỡng dương khí. Âm dương mất cân bằng thì tự nhiên sẽ đổ nát nhanh thôi." Lãng Cửu Xuyên nhìn luồng âm khí u ám bao trùm tòa nhà, nói: "Hơn trăm mạng người bỏ mình, âm khí quá nặng, ngài tế bái xong thì nhanh ch.óng rời đi thôi."

Nàng lại nhìn sắc mặt nhợt nhạt của ông, khuyên thêm: "Ngài không cho Thái y tới bắt mạch kiểm tra sao? Làm người nên biết nghe lời khuyên."

Thôi lão Thái gia: "!"

Lãng Cửu Xuyên lấy ra hai lá Bùa Bình An, đưa một lá cho ông, lá còn lại đưa cho tên gã sai vặt: "Bùa Bình An đấy, nếu để âm khí quấn thân, nhẹ thì xui xẻo, nặng thì đổ bệnh đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thư Sách

Tên gã sai vặt tên là Toàn Thọ đã sớm sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc, vội vàng buông chiếc giỏ xuống, hai tay đón lấy lá Bùa Bình An rồi quỳ rạp xuống đất dập đầu tạ ơn Lãng Cửu Xuyên: "Đa tạ Biểu cô nương ban bùa ạ."

Bất kể lá bùa này có linh nghiệm hay không, làm hạ nhân thì phải biết nhìn sắc mặt chủ t.ử mà làm việc.

Mà khoan đã, lá Bùa Bình An này vừa chạm tay vào, hắn đã cảm thấy khoan khoái hơn hẳn, không còn cảm giác lạnh lẽo và sợ sệt như lúc nãy nữa.

Đúng là đồ tốt!

Thôi lão Thái gia cầm lấy lá bùa, cảm giác tương tự cũng ập đến. Ông lặng lẽ nhét lá bùa vào trong túi, rồi hất cằm bảo Toàn Thọ: "Bắt đầu tế bái đi."

Toàn Thọ vâng dạ, bắt đầu lôi đồ đạc trong giỏ ra sắp xếp cúng bái.

Lãng Cửu Xuyên nhìn lướt qua, thấy đồ cúng được chuẩn bị vô cùng tươm tất đầy đủ, liền khen: "Tuy nói quan hệ họ hàng có phần xa xôi, nhưng Lão Thái gia quả thực rất có lòng, chuẩn bị đồ đạc vô cùng chu đáo!"

Thôi lão Thái gia nghe không lọt tai, đen mặt lại vặn hỏi: "Lão Thái gia lão Thái gia, bộ ta không gánh nổi một tiếng gọi ông ngoại của con sao?"

"Không có tình cảm, gọi không ra miệng." Lãng Cửu Xuyên lạnh nhạt đáp: "Gọi ngài là Lão Thái gia đã là giữ lễ phép của bậc tiểu bối rồi, có lẽ ta nên gọi ngài là Thôi đại nhân mới phải?"

Thôi lão Thái gia càng tức giận hơn: "Mẫu thân con đúng là điên rồi! Đường đường là đích nữ của Thôi thị, vậy mà chẳng đoái hoài gì đến việc dạy dỗ con, để con trở thành cái bộ dạng này..."

Đúng là làm người ta tức c·hết mà!

"Quả thực bà ấy chưa từng dạy dỗ ta nửa chữ, bởi vì ta bị vứt trên thôn trang mà lớn lên. Nhưng ngài cũng đừng trách bà ấy, chắc hẳn cũng chẳng có ai từng dạy bà ấy cách làm sao để dạy dỗ con gái đàng hoàng. Vả lại có câu: Con giống cha, cháu giống ông. Ta thấy tính tình của bà ấy với ngài cũng có khác gì nhau đâu cơ chứ!"

Cùng là loại người bảo thủ, cố chấp, ngang bướng y xì đúc!

Chó chê mèo lắm lông, cớ sao phải châm chọc nhau thế?

Thôi lão Thái gia tức đến mức mặt đỏ tía tai: "..."

Ông đang được nghỉ ngơi tắm gội, ở nhà nhâm nhi ly trà, đọc vài quyển điển tịch cổ chẳng phải sướng hơn sao? Tự dưng mò ra ngoài tế bái làm gì để rồi rước bực vào mình khi chạm trán cái con nhóc chọc ngoáy này!

Khi ông nổi giận, vẻ uy nghiêm toát ra ngùn ngụt, nhưng Lãng Cửu Xuyên chẳng mảy may sợ hãi, nàng vặn lại: "Nhậm gia có con gái Thôi thị gả vào, chịu t.h.ả.m cảnh diệt môn, Thôi gia lại không hề có phản ứng gì sao? Không điều tra xem rốt cuộc chuyện này là thế nào à?"

"Sao lại không điều tra, nhưng chẳng tìm ra được gì, không hề để lại dấu vết nào cả. Hơn nữa, Nhậm gia vốn là người thừa kế của thuật thủ công Mặc thị, điều tra tới lui, mọi manh mối đều chỉ về hướng Mặc thị báo thù. Vụ án này ở Đại Lý Tự coi như đã trở thành án treo, bởi vì chẳng có một bằng chứng nào cả." Thôi lão Thái gia mím môi thở dài: "Nói thật, gọi là trả thù, ta thà tin vào lời đồn bên ngoài rằng bị oán quỷ đòi mạng còn hơn. Nếu không, sao có thể sạch sẽ đến mức không chừa lại nửa dấu vết?"

Sắc mặt Lãng Cửu Xuyên đanh lại, đầu ngón tay khẽ siết c.h.ặ.t.

Dấu vết không có, quỷ hồn cũng chẳng thấy đâu, vậy mà dưới hồ lại chất đầy ngần ấy thi cốt.

Ha, rốt cuộc kẻ nào có bản lĩnh làm được đến mức này?

Thôi lão Thái gia đưa mắt nhìn Lãng Cửu Xuyên, tự hỏi liệu mình có nói lỡ lời câu nào không, sao hơi thở của đứa nhỏ này đột nhiên trở nên lạnh buốt như vậy?

"Đại nhân, đã xong rồi ạ." Toàn Thọ đứng bên cạnh dâng nén hương lên.

Thôi lão Thái gia cũng không bận tâm suy nghĩ nữa, nhận lấy nén hương đang cháy, khẽ thở dài, nâng lên ngang mày rồi vái ba vái, trong lòng thầm gọi tên vị cô tổ mẫu Thôi thị và Nhậm Yểu.

Bên cạnh đó, Toàn Thọ cũng thắp những nén hương và ngọn nến khác để tế bái những người còn lại trong Nhậm gia, miệng lẩm bẩm khấn vái, tay thì đốt tiền vàng.

Thấy chủ tớ họ hành lễ, Lãng Cửu Xuyên mím môi, tháo chiếc Đế chung bên hông xuống, vận linh lực ngưng tụ Phật quang.

Leng keng.

Tiếng chuông đượm buồn vang lên. Cho dù nơi này chẳng còn vong hồn nào phiêu bạt, nhưng bọn họ đã táng thân tại mảnh đất này, oán niệm vẫn còn lẩn khuất đâu đây.

Oan hồn, cần được siêu độ!

Tiếng tụng Đại Bi Chú cất lên từ đôi môi Lãng Cửu Xuyên, chan chứa từ bi và an bình.

Thôi lão Thái gia nhíu mày quan sát, trong lòng đầy ngạc nhiên. Một tiểu cô nương tuổi còn nhỏ mà lại mang tấm lòng từ bi lớn lao như thế. Và cả... ánh sáng vàng kim đang vầng quanh người nàng kia, rốt cuộc là thứ gì vậy?