Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 452: Tới cửa gây chuyện



Tất cả mọi người đều cảm thấy đầu óc Đạm Đài Tông hẳn là bị cửa kẹp nên mới có thể thốt ra những lời ngu xuẩn như vậy. Ai cũng biết rõ Tĩnh Vương đang chịu nghiệt lực phản phệ, lại còn nhận "Diêm Vương thiếp", những người ở đây không một ai dám ra tay cứu mạng, vậy hắn dựa vào cái gì mà cho rằng Lãng Cửu Xuyên sẽ ngốc nghếch chạy đến cứu? Cho dù nàng thật sự có gan giành giật người với Diêm Vương, nhưng lấy lý do gì để nàng phải cứu một lão già góa vợ tồi tệ cơ chứ?

Lão già góa vợ đó lại còn là người được ban hôn cho nàng. Sợ là nàng chỉ hận hắn c.h.ế.t không đủ nhanh, làm gì có chuyện dốc hết tu vi của bản thân ra cứu? Nằm mơ giữa ban ngày!

Phải rồi, lúc trước Lãng đạo hữu khi nhận thánh chỉ ban hôn đã tuyên bố mình mang mệnh khắc phu, hiện tại xem ra là chuẩn bị chứng thực lời nói đó rồi!

Đạm Đài Tông vừa dứt lời cũng nhận ra bản thân quá kích động. Quả nhiên, bắt gặp ánh mắt như đang nhìn kẻ ngốc của mọi người xung quanh, mặt hắn liền đỏ bừng lên. Hắn theo bản năng quay sang nhìn Vinh Hoàn Huyên, lại thấy ánh mắt nàng lạnh băng. Đôi mắt phượng vốn dĩ mê người nay lại mang theo hàn ý bức người, khiến gáy hắn tức khắc tê rần!

Những lời hắn vừa nói quả thực không hề qua suy nghĩ. Đơn giản là vì người đứng ngay trước mắt là Cung Thính Lan - lang quân mà Vinh Hoàn Huyên từng coi trọng muốn gả. Hắn nổi cơn ghen tuông nên mới nhịn không được mà châm chọc đối phương.

Nhưng cái miệng vạ lây này của hắn lại chỉ khiến người ta chê cười.

Sắc mặt Đạm Đài Tông khó coi vô cùng, nhưng vẫn phải đ.â.m lao theo lao, c.ắ.n răng nói tiếp: “Một người mang trên mình chí thuần chính khí thì tâm cũng phải chính. Thấy c.h.ế.t mà không cứu đâu phải là việc làm của người tu chính đạo…”

Phen này thì hay rồi, đúng là càng nói càng sai. Lời này chẳng khác nào dùng đạo đức để bắt cóc toàn bộ những người tu chính đạo đang có mặt tại đây. Sắc mặt tất cả mọi người lập tức trở nên vô cùng khó coi! Tính ra, bọn họ không định cứu một kẻ đang chịu nghiệt lực phản phệ thì liền bị quy chụp là tâm thuật bất chính, không phải người tu chính đạo hay sao?

“Ngươi câm miệng lại đi!” Vinh Hoàn Huyên cũng không nhịn nổi nữa, mở miệng quát lớn. Nàng vốn đang rất hưởng thụ màn anh hùng cứu mỹ nhân của Đạm Đài Tông, ngặt nỗi sự thông minh của tên tiểu t.ử này chẳng duy trì được mấy nhịp thở, chớp mắt một cái đã thốt ra toàn những lời ngu ngốc.

Rốt cuộc vẫn là quá trẻ tuổi, thiếu kinh nghiệm trải đời, nói chuyện chẳng thèm suy nghĩ! Nghĩ đến việc bản thân phải chung sống quãng đời còn lại với một kẻ như vậy, nàng liền cảm thấy cực kỳ phiền não.

Trớ trêu thay, Đạm Đài Tông và Cung Thính Lan lại đứng ngay cạnh nhau. Một kẻ thì non nớt ngu xuẩn, ngay cả đại vị hoàng quyền cũng chẳng có cơ hội chạm tới, đúng là một tên phế vật. Còn một người lại thông tuệ xuất trần, là người thừa kế sáng giá của cả một gia tộc. Sự đối lập rõ rệt này quả thực mang đến mức sát thương cực lớn!

Vinh Hoàn Huyên càng nghĩ càng thấy nghẹn khuất và không cam lòng. Sự phẫn uất lấp đầy l.ồ.ng n.g.ự.c khiến hai hốc mắt nàng đỏ hoe. Cũng không rõ là do tức giận hay vì nguyên nhân nào khác, nhưng một luồng khí tức u ám, trầm mặc bắt đầu rỉ ra từ người nàng.

Cung Thính Lan vờ như lơ đãng liếc mắt nhìn sang, ánh mắt chợt trở nên sâu thẳm.

Liễu trưởng lão cực kỳ nhanh nhạy bước tới che khuất tầm nhìn của hắn, lên tiếng: “Việc này, theo bần đạo thấy, vẫn nên bẩm báo lên trên, xin Thánh thượng đích thân định đoạt thì hơn.”

Dấu vết t.ử vong như "Diêm Vương thiếp" đã giáng xuống người Tĩnh Vương, là cứu hay là bỏ, cứ để Thánh thượng quyết định.

Cung Thính Lan cảm thấy có chút tiếc nuối. Liễu Tiêu được cắt cử làm hộ pháp trưởng lão bên cạnh Vinh thiếu chủ, tự nhiên là người đã trải qua sự tuyển chọn vô cùng tỉ mỉ. Lão chỉ cần nói một câu đã hóa giải được tình thế lúng túng, bối rối của Vinh Hoàn Huyên và tên ngu xuẩn kia.

Tuy nhiên, điều này cũng không ảnh hưởng gì đến việc hắn tiếp tục mỉa mai. Cung Thính Lan vuốt ve cây sáo tím giắt bên hông, nhìn Vinh Hoàn Huyên bằng một nụ cười nhạo báng đầy châm biếm.

Vinh Hoàn Huyên suýt chút nữa thì không giữ nổi bình tĩnh. Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay, thần sắc u ám đến cực điểm.

Liễu trưởng lão thì lại đang sầu lo khôn tả. Lão rất sợ Lãng Cửu Xuyên là loại người làm việc không theo lẽ thường, nếu nàng ta đột nhiên xuất hiện trước mặt bọn họ, e rằng sẽ gây ra bất lợi. Lão ngoái đầu lại, kín đáo đưa mắt nhìn Vinh Hoàn Huyên, thầm nghĩ có nên đ.á.n.h ngất thiếu chủ rồi đưa đi để tránh sóng gió hay không.

Vinh Hoàn Huyên lơ đãng quay đầu, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Liễu trưởng lão. Ánh mắt nàng tức khắc trở nên ngoan độc. Ý gì đây? Lại bắt nàng phải lẩn trốn sao? Quả thực là nỗi nhục nhã ê chề! Nàng không tin Lãng Cửu Xuyên thực sự dám làm gì mình trước mặt bao nhiêu người như vậy!

Sự lo lắng của Liễu trưởng lão quả nhiên đã thành sự thật.

Lão mở lời yêu cầu bẩm báo để Thánh thượng định đoạt. Cho dù Thánh thượng có biết hoàng đệ Tĩnh Vương của mình đã làm ra những chuyện gì, nhưng làm sao ngài có thể để đệ đệ mình gánh lấy cái danh dơ bẩn là bị nghiệt lực phản phệ, làm ô uế thanh danh của hoàng thất được?

Lãng Cửu Xuyên mang một thân chính khí, nói không chừng thật sự có tài cán. Gọi nàng tới xem thử một phen thì hoàng thất cũng chẳng mất mát gì. Nếu cứu được, vừa hay lấy lại được thanh danh. Còn nếu không cứu được thì tính sau. Dù sao thì cũng không cần ngài đích thân ra tay, chỉ cần sử dụng người có năng lực làm việc đó là xong, quản chi đến sống c.h.ế.t của kẻ bề tôi?

Tiện thể, Thánh thượng cũng muốn tận mắt xem thử bản lĩnh của Lãng Cửu Xuyên, xem nàng có thực sự xuất thần nhập hóa như lời Vinh gia chủ nói hay không. Do đó, Thánh thượng đã ban hạ ý chỉ, mời Lãng Cửu Xuyên đến Tĩnh Vương phủ trừ tà.

Mà Lãng Cửu Xuyên, thế nhưng lại nhận lời.

Nào phải vì nàng muốn cứu mạng Tĩnh Vương, mà là vì nàng biết Vinh Hoàn Huyên cũng đang có mặt tại đây. Nếu không tới cửa làm chút chuyện thì quả thực quá lãng phí cơ hội đòi nợ quang minh chính đại này.

Cho nên, nàng đã tới. Nàng tới đây, thật sự là tới để gây chuyện!

Cung Thính Lan là người đầu tiên bước tới đón nàng. Hắn hạ giọng nói nhỏ: “Tĩnh Vương đã nhận 'Diêm Vương thiếp', không thể cứu được đâu, nàng không nên tới đây.”

Lãng Cửu Xuyên nhướng mày: “Cung thiếu chủ thế mà cũng biết đến sự tồn tại của 'Diêm Vương thiếp' sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cung Thính Lan thấy nàng không mảy may kinh ngạc, bộ dạng như thể đã sớm biết rõ cớ sự, trong lòng không khỏi khẽ động. Chẳng lẽ sự việc lần này thật sự có liên quan đến nàng? Nếu đúng là vậy thì hắn không cần phải lo lắng nữa.

“Bút tích của lão tổ Cung gia ta từng có ghi chép về chuyện này. Hơn nữa, đôi mắt này của ta cũng có thể nhìn ra được.” Thần sắc Cung Thính Lan dịu lại đôi chút: “Xem ra là ta lo xa rồi.”

Hai người đưa mắt nhìn nhau. Đều là người thông minh, bọn họ lập tức hiểu được ý tứ của đối phương.

Mà màn "thâm tình nhìn nhau" này lại như kim đ.â.m vào mắt Vinh Hoàn Huyên. Lệ khí trong lòng nàng không ngừng tuôn trào. Cẩu nam nữ! Tiện nhân! Nàng ta thì xứng đáng cái nỗi gì cơ chứ!

Liễu trưởng lão thất kinh, vội dùng mật âm truyền gọi: “Thiếu chủ, nếu ngài không biết kiềm chế, tại hạ đành phải cưỡng chế đưa ngài rời khỏi đây thôi.”

Vinh Hoàn Huyên lạnh lùng liếc nhìn lão. Cái liếc mắt sắc lạnh ấy khiến Liễu trưởng lão lạnh buốt cả sống lưng, có chút sởn gai ốc. Lão theo bản năng lùi lại một bước, trống n.g.ự.c đập liên hồi.

Vinh Hoàn Huyên hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu đi. Lần này, tầm mắt nàng và Lãng Cửu Xuyên chạm nhau.

Bốn mắt nhìn nhau, tia lửa lập tức xẹt tứ tung.

Lãng Cửu Xuyên đang ôm Tương Xế trong tay, thi thoảng lại vuốt ve bộ lông dày mượt của nó. Nàng dùng một đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Vinh Hoàn Huyên. Hàn quang nơi đáy mắt bức người, lạnh lẽo đến cùng cực.

Vinh Hoàn Huyên tuy chưa trực tiếp hạ sát thủ với nàng, nhưng thứ đồ vật trên người nàng ta, vốn dĩ là thuộc về thân xác này của nàng. Nhân quả đã định. Chiếm đoạt dùng lâu như vậy rồi, nàng tới đây đòi nợ cũng là điều đương nhiên phải không? Làm sao có kẻ cướp đồ của người khác dùng mà lại có thể coi như một lẽ tự nhiên thế được? Quá vô liêm sỉ!

Gió bão cuộn trào trong mắt Lãng Cửu Xuyên. Một tia sáng màu t.ử kim chợt lóe lên rồi vụt tắt, tựa hồ đang câu động thứ gì đó, muốn phán xét linh hồn của kẻ trước mặt.

Hơi thở Vinh Hoàn Huyên trở nên dồn dập, sắc mặt dần trắng bệch, toàn thân cứng đờ. Một luồng hàn ý khó tả dâng lên trong lòng khiến nàng hơi run rẩy. Nàng khẽ cử động đầu ngón tay, phảng phất cảm thấy bản thân sắp mất đi quyền kiểm soát cơ thể.

Nàng kinh hãi tột độ, không xong rồi!

Liễu trưởng lão lập tức bước lên che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Lãng Cửu Xuyên, đồng thời đ.á.n.h một đạo linh khí vào người Vinh Hoàn Huyên. Lúc này nàng mới có thể há miệng thở dốc từng ngụm lớn, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm.

Lãng Cửu Xuyên nhìn chằm chằm vào Liễu trưởng lão đang nâng cao cảnh giác, toàn thân đề phòng, rồi quay sang nói với Cung Thính Lan: “Huyền tộc các ngươi quả thực nuôi được mấy con ch.ó rất biết nghe lời. Đáng tiếc, lại theo nhầm chủ!”

Cung Thính Lan dùng ánh mắt sâu xa nhìn chằm chằm vào góc áo của Vinh Hoàn Huyên lấp ló phía sau Liễu trưởng lão. Sắc mặt hắn lạnh như băng. Nếu ban nãy hắn không nhìn nhầm, thì từ trên người Vinh Hoàn Huyên rõ ràng đã tản ra một luồng hắc khí u ám.

Giữa lúc đó, một vị trưởng lão cung phụng của hoàng tộc cất tiếng: “Lãng đạo hữu, mạng sống của Tĩnh Vương gia hiện đang chỉ mành treo chuông. Không biết cô nương có năng lực tru tà dẹp loạn, hóa giải kiếp nạn này chăng?”

Lãng Cửu Xuyên thong thả bước tới gần. Nhìn Tĩnh Vương toàn thân bị t.ử khí bao trùm, tinh nguyên và hồn phách đang không ngừng bị oán quỷ âm sát ăn mòn, nàng bật cười nhạo báng:

“Thứ tự tin nào khiến các người nghĩ rằng ta có khả năng chèn ép được cả Phán quan và Diêm Vương dưới địa phủ, hóa giải được 'Diêm Vương thiếp'? Là do các người sợ c.h.ế.t, nên mới cố tình đẩy một tiểu cô nương như ta ra thí mạng để dò xét giới hạn của Diêm Vương đúng không?”

 

 

 

 

 

 

Thư Sách