"Xoảng!"
Vinh gia chủ sau khi hay tin An Hòa Đế thu hồi thánh chỉ tứ hôn, chỉ lệnh cho Lãng Cửu Xuyên vào Thương Lan Quán tu hành, sắc mặt liền tái mét. Lão hất mạnh bàn cờ mặc ngọc xuống đất, bàn tay to lớn bóp c.h.ặ.t ngọc phù truyền tin, nghiền nó nát bấy thành bột mịn.
"Phế vật!" Lão sa sầm mặt mày, tức giận mắng lớn.
Đường đường là một vị đế vương đứng trên vạn dân, thiên uy ngút ngàn là thế, vậy mà ngay cả một tiểu nha đầu cũng trấn áp không nổi, ngược lại còn bị nàng ta nắm thóp, dọa cho kinh sợ. Đúng là phế vật!
Lão lại nghĩ đến Lãng Cửu Xuyên. Bản thân năm lần bảy lượt tung chiêu, thế nhưng thảy đều bị nàng hóa giải nhẹ tênh. Vận số của nàng ta tốt đến thế sao? Nàng ta rốt cuộc là thần thánh phương nào? Vì cớ gì lại bám vào một cỗ thân xác tàn tạ để sống lại? Chỉ vì một cái xác không hồn mà làm đến mức không c.h.ế.t không thôi, chẳng lẽ thực sự chỉ đơn thuần là vì nhân quả?
Nghĩ lại lão cả nửa đời tung hoành ngang dọc, thiên phú cực cao, nắm giữ quyền bính của cả một gia tộc suốt mấy chục năm qua, đã từng phải chịu đựng sự thất bại và nhục nhã liên tiếp nhường này bao giờ chưa?
Con gái ruột bị phế bỏ đạo hạnh ngay trước mặt bao người, đạo cơ hủy diệt hoàn toàn, sống c.h.ế.t không rõ. Chính lão lại bị ép phải ra tay hành hình giữa thanh thiên bạch nhật, đại nghĩa diệt thân, gánh chịu nỗi đau đớn tột cùng như d.a.o cứa vào tim. Bí mật vốn dĩ không nên bị phanh phui nhất lại bị vạch trần trần trụi, khiến lão mất sạch thể diện trước mặt mấy đại gia tộc huyền môn, đến mức không dám ngẩng cao đầu.
Hiện giờ bên ngoài đang xì xào bàn tán về thân thế bất minh của Vinh Hoàn Huyên, tin đồn Vinh gia chủ tư thông với con dâu lại càng truyền đi ầm ĩ. Danh dự mấy trăm năm của Vinh gia coi như hủy hoại chỉ trong một sớm một chiều.
Mà tất cả những chuyện này, thảy đều do nữ nhân Lãng Cửu Xuyên mang đến. Nàng ta chính là kiếp số của Vinh gia!
Sớm biết có ngày này, lão đã không nên ôm tâm lý ăn may và tham lam mà giữ lại mạng sống cho nàng ta, rồi đem tráo đổi đến Lãng gia. Lão cũng không nên dung túng cho con tiện phụ Quách Hề Vân kia giở mấy cái mưu hèn kế bẩn của đàn bà chốn hậu trạch.
Một bước sai, ngàn dặm sai.
Sự hối hận khiến lòng căm hận của Vinh gia chủ bốc lên đến đỉnh điểm. Lãng Cửu Xuyên bắt buộc phải c.h.ế.t! Nàng ta phải c.h.ế.t bằng cách thống khổ nhất, tuyệt vọng nhất thì mới có thể giải tỏa được mối hận trong lòng lão!
Trong đôi mắt vẩn đục của Vinh gia chủ xẹt qua một tia sáng điên cuồng và âm hiểm. Lão bước vào mật thất, lấy ra một khối ngọc phù truyền tin đã được trân quý cất giấu từ lâu. Trong mắt thoáng qua một tia do dự, nhưng cuối cùng lão vẫn rót thông điệp vào trong rồi truyền đi.
Thủ đoạn của nữ nhân này quỷ thần khó lường, chỉ dựa vào một mình lão, e rằng khó mà làm nên chuyện. Vậy thì hãy để cho kẻ càng lo sợ sự trưởng thành của nàng ta hơn ra tay.
“Bẩm gia chủ, thiếu chủ đã tỉnh.” Đạo đồng đứng ngoài cửa khẽ khàng bẩm báo.
Toàn thân Vinh gia chủ khẽ run lên. Thân hình lão chợt lóe, lập tức di chuyển đến đạo quán nơi Vinh Hoàn Huyên đang dưỡng thương. Quả nhiên, nàng ta đang nằm lặng lẽ trên giường, tựa như một con b.úp bê sứ nát bấy. Khuôn mặt tiều tụy, hai mắt vô hồn, cứ ngơ ngác nhìn chằm chằm lên xà nhà trên đỉnh đầu.
Mặc cho có tiếng động vang lên, nàng ta vẫn không mảy may nhúc nhích, mãi cho đến khi Vinh gia chủ cất lời: “Huyên Nhi.”
Vinh Hoàn Huyên cứng ngắc xoay đầu lại, ánh mắt dần tụ lại. Khi nhìn rõ lão, trong hai hốc mắt lập tức tuôn trào sự oán độc và hận thù mãnh liệt. Chính là kẻ này đã tự tay hủy hoại đạo cơ của nàng ta.
Nuôi nấng con gái gần hai mươi năm, làm sao Vinh gia chủ lại không hiểu tâm tính của nàng ta. Nhìn biểu cảm hiện giờ, lão thừa biết nàng ta đang nghĩ gì, bèn sầm mặt nói: “Thân là Thiếu chủ, con phải hiểu rõ gánh nặng trên vai mình. Càng phải hiểu rằng, lợi ích của gia tộc là trên hết, bao gồm cả danh dự mấy trăm năm qua. Nó quan trọng hơn bất kỳ cá nhân nào. Con phải hiểu cho nỗi khổ tâm của ta, ta cũng là vạn bất đắc dĩ mới phải làm vậy.”
Vinh Hoàn Huyên không đáp lời, chỉ gắt gao nghiến c.h.ặ.t hàm răng. Máu tươi rỉ ra từ kẽ răng, nhuộm đỏ bờ môi tái nhợt của nàng ta. Đôi mắt phượng cực kỳ giống Vinh gia chủ kia lại càng trở nên đỏ ngầu, hận ý hóa thành ngọn lửa giận dữ, hừng hực bốc cháy.
Cái gì mà vinh quang gia tộc, nàng ta không cần hiểu! Nàng ta chỉ biết rằng, người đàn ông luôn miệng nói muốn tốt cho nàng ta, sẵn sàng dồn mọi tài nguyên tốt nhất của gia tộc lên người nàng ta này, vì cái thứ gọi là thanh danh chính đạo kia, chẳng những không đứng ra che chở cho nàng ta, mà chỉ vì sự ép buộc của dăm ba kẻ tự xưng là chính đạo, lại đang tâm hạ sát thủ. Lão tự tay phế bỏ đạo cơ của nàng ta, đ.á.n.h nát đan điền khí hải, chôn vùi luôn hy vọng quật khởi của nàng ta, dẫm đạp nàng ta hoàn toàn xuống đống bùn lầy nhơ nhuốc.
Vinh Hoàn Huyên nàng ta, nay đã trở thành một phế nhân đúng nghĩa!
Mà kẻ biến nàng ta thành đống bùn lầy đó, chính là người đàn ông đạo mạo giả tạo trước mắt này. Lão ta thật ích kỷ, lão ta thật m.á.u lạnh, lão ta đáng c.h.ế.t!
Thấy nàng ta không chút lay chuyển, ngược lại bộ dáng càng lúc càng giống như sắp chìm vào ma chướng với ánh mắt oán độc tột độ, thần sắc Vinh gia chủ cũng trở nên lạnh lùng và cứng rắn hơn: “Gia tộc bồi dưỡng con, con phải biết hy sinh vì gia tộc. Con chưa cống hiến được gì mà đã chuốc lấy vô số phiền toái, ta còn chưa truy cứu con thì thôi. Hiện giờ con đã nhập ma, bị chính đạo ruồng bỏ, ta phế bỏ tu vi của con cũng chỉ là hành động bất đắc dĩ.”
Khóe môi Vinh Hoàn Huyên nhếch lên, yết hầu bật ra những tiếng cười "ha hả" đứt quãng, thần sắc ngập tràn sự mỉa mai. Thật quá nực cười!
“Người mà con không nên oán hận nhất chính là ta. Từ lúc con sinh ra đến nay, ta và gia tộc đã đổ biết bao nhiêu tâm huyết vì con, từng bước từng bước nâng đỡ con lên vị trí cao cao tại thượng. Là tự con nóng vội xốc nổi, tự đẩy mình vào chỗ c.h.ế.t. Ta đã từng khuyên can con, đại sự chưa thành thì phải vững vàng, đừng đi trêu chọc cái yêu nghiệt Lãng Cửu Xuyên đó. Vậy mà con hết lần này đến lần khác không nghe lời. Giờ thì xem kết quả ra sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cổ họng Vinh Hoàn Huyên khò khè, muốn nói điều gì đó nhưng khí huyết trong cơ thể lại trào ngược khiến nàng ta hộc ra một b.úng m.á.u đen. Cú sốc này càng làm nàng ta thêm phần uể oải, suy nhược, sinh cơ trong người cũng yếu ớt đi trông thấy.
Dù sao cũng là đứa con do chính tay mình nuôi nấng dạy dỗ, Vinh gia chủ bèn vươn tay truyền cho nàng ta một đạo tinh thuần đạo vận để duy trì sinh cơ, nói: “Từ nay về sau, con hãy tĩnh tâm mà dưỡng thương. Giữ được cái mạng này, ắt sẽ có ngày được tận mắt chứng kiến cảnh đại thù được báo!”
Ngẫm nghĩ một lát, lão lại bồi thêm: “Nhớ kỹ, kẻ thù của con chính là Lãng Cửu Xuyên. Hãy mang theo nỗi hận thù này mà sống tiếp đi!”
Hai mắt Vinh Hoàn Huyên mở lớn trừng trừng. Nàng ta muốn giơ tay lên, nhưng gân mạch đã đứt đoạn toàn bộ khiến nàng ta hoàn toàn bất lực. Vừa kinh hãi vừa phẫn nộ, những giọt nước mắt lăn dài trên má.
Vinh gia chủ cũng chẳng buồn an ủi thêm, dứt khoát xoay người rời đi. Đối với một kẻ thừa kế đã bị phế bỏ, để nàng ta tiếp tục sống lay lắt đã là sự nhân từ cuối cùng của gia tộc rồi. Giống hệt như cái tên khốn kiếp kia vậy, muốn đòi hỏi gì thêm là chuyện viển vông!
Thư Sách
Vinh Hoàn Huyên nhìn gắt gao theo bóng lưng của lão. Trong ánh mắt là sự hối hận khôn cùng, nhưng nhiều hơn thế lại là sự oán độc. Chẳng lẽ nàng ta muốn đi trêu chọc Lãng Cửu Xuyên lắm sao? Chẳng phải là do lão e sợ hoàng quyền nên mới đẩy nàng ta đến đó ư?
Lão vốn dĩ có thể tự mình đi, bệ hạ cũng sẽ chẳng trách cứ nửa lời. Nhưng vì bản thân đang bị phản phệ, lại ích kỷ nâng niu quý trọng bộ lông vũ của mình nên lão mới bắt nàng ta đến Tĩnh Vương phủ.
Nếu người đi là lão, Lãng Cửu Xuyên chắc chắn sẽ không để yên cho lão!
Là nàng ta đã c.h.ế.t thay cho lão! Gia chủ, Lãng Cửu Xuyên, tất cả bọn chúng đều đáng bị đày xuống mười tám tầng Cửu U địa ngục!
Tại một đạo quán hẻo lánh nằm chênh vênh trên vách núi, nơi dường như đã bị thế nhân lãng quên, Vinh Tứ gia đang ngồi trên xe lăn. Nghe đạo đồng báo lại tin tức, hắn vỗ đùi cười lớn sảng khoái: “Càng muốn khống chế, lại càng không giữ được! Gia chủ à, giờ phải làm sao đây? Cuối cùng ông trời cũng mở mắt, giáng thiên phạt xuống cái Vinh gia này rồi!”
Hắn cười đến mức ngửa tới ngửa lui, nước mắt trào cả ra. Giọng nói mang theo chút nghẹn ngào, nhưng trong ánh mắt lại tràn ngập sự hả hê khi thấy người khác gặp nạn. Hắn lớn tiếng: “Hôm nay thật là một ngày thống khoái! Đi lấy rượu tới đây, ta phải uống cạn một vò cho thỏa dạ!”
Hắn hận cái Vinh gia dơ bẩn, mục nát, ngập tràn âm mưu và sự phản bội đáng tởm này.
Đạo đồng nhìn Vinh Tứ gia toàn thân toát ra khí tức tiều tụy, suy sút, khẽ nói: “Thiếu chủ đã bị phế rồi, Tứ gia, ngài cũng nên lấy lại những thứ vốn dĩ thuộc về mình đi thôi.”
“Lắm lời! Bảo ngươi đi lấy rượu thì mau đi đi!” Cái gì gọi là thứ thuộc về hắn? Trước nay hắn chưa từng bận tâm đến cái vị trí ấy, cũng chẳng thèm để bụng. Cái danh xưng Thiếu chủ của huyền tộc, đối với hắn mà nói, chỉ là một cái gông cùm, một tầng xiềng xích mà thôi.
Từ tận đáy lòng, hắn cảm thấy vô cùng chán ghét và phiền toái với nó!
Đạo đồng đành bất đắc dĩ rời đi.
Vinh Tứ gia ngồi trên một tảng đá bằng phẳng bên bờ vách núi, tự rót tự uống. Mãi cho đến khi đạo đồng mang tới một khối ngọc phù truyền tin, nghe được thông điệp bên trong, hắn liền ngồi thẳng người dậy, hai hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t lại.
Lời này của Cung Thính Lan rốt cuộc là có ý gì?