Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 64: Mẫu từ thì tử mới hiếu



T

Hiếu kinh?

Lãng Cửu Xuyên cúi đầu nhìn cuốn sách bên chân, mũi chân khẽ đá một cái, bật cười.

Nàng ngẩng đầu, nhìn Thôi thị hỏi: "Trước đó, không bằng phu nhân nói cho ta biết, thế nào là từ?"

Đồng t.ử Thôi thị hơi chấn động, lui về phía sau một bước, mặt tái xanh: "Ngươi!"

"Ta không được dạy dỗ, ta không hiểu, nhưng ta lại biết một câu gọi là 'mẫu từ t.ử hiếu'." Lãng Cửu Xuyên mỉa mai nói: "Phu nhân, mẹ có hiền từ, con mới hiếu thảo!"

"Làm càn, ngươi dám!" Thôi thị tức giận đến mức môi run rẩy.

Trình ma ma lo lắng không thôi, ở một bên khuyên nhủ: "Phu nhân, giận quá hại thân. Hiện giờ trời giá rét, cô nương vừa mới trở về, trước hãy để nàng đi rửa mặt chải đầu đã? Việc đi từ đường cũng..."

"Vú nuôi, kỳ tang của lão Thái gia còn chưa đầy tháng đâu, nàng đã dám rời nhà không về, ở bên ngoài lưu luyến. Cái nhược điểm bất hiếu này, ở Hầu phủ còn có người nhà che chở cho nàng, nhưng nếu ở bên ngoài, chẳng phải sẽ bị người ta khẩu tru b.út phạt sao?"

Trình ma ma khô khan lên tiếng: "Đây không phải đã nói là cô nương đi cầu bình an cho cố nhân của lão Hầu gia sao?"

Lãng Cửu Xuyên ngắt lời: "Không cần phải nói nhiều, từ đường ở đâu, ta đi là được."

Thôi thị sửng sốt.

Lãng Cửu Xuyên cũng không nói thêm lời nào, trực tiếp chỉ định một nha hoàn bảo nàng ta dẫn đường, lập tức rời khỏi sân. Về phần cuốn Hiếu kinh trên mặt đất kia, nàng nhìn cũng không thèm nhìn một cái, càng không nói đến việc nhặt lên mà đọc.

Không xé nát nó ngay trước mặt Thôi thị đã coi như là chuyến này nàng thu hoạch phong phú, tâm tình tốt nên mới rộng lượng.

Còn về từ đường.

Đó là một chốn đi tốt, là nơi có tổ tông Lãng gia phù hộ, có công đức tẩm bổ, vừa hay nàng cũng muốn tiêu hóa một chút những thứ đạt được trong chuyến này, cực kỳ tốt.

Dáng vẻ dã tính khó thuần đó của nàng ngược lại khiến Thôi thị có cảm giác như đ.ấ.m một cú vào bông, tức giận đến mức ôm n.g.ự.c thở dốc.

"Bà nhìn nàng xem, dáng vẻ này của nàng liệu có còn giống một cô nương nữa không?" Kiệt ngạo khó thuần như thế, có tiểu cô nương nhà ai lại giống như nàng chứ?

Trình ma ma tuy rất đau đầu vì đôi mẹ con này cứ đối chọi gay gắt, nhưng thấy Thôi thị vì động khí mà sắc mặt lại hồng hào thêm vài phần, không còn t.ử khí trầm trầm như trước, thay vào đó là có thêm chút sinh khí.

Bà đỡ tay Thôi thị, khuyên nhủ: "Cô nương tuổi còn nhỏ, từ trước ngài cũng chưa từng nuôi nấng dạy dỗ ngày nào, chỉ có thể uốn nắn từ từ. Kỳ thật ngài cũng không cần quá khắc nghiệt với nàng như thế, thân thể nàng như vậy, nếu thực sự phải quỳ ở từ đường, trời lại lạnh thế này làm sao chịu nổi?"

Thôi thị nói: "Vú nuôi, bà cũng trách ta sao?"

"Lão nô là sợ ngài và cô nương càng thêm ly tâm." Trình ma ma thở dài: "Tỷ nhi của ta, khắp cả cái phủ này, cô nương cũng là người thân cận với ngài nhất. Các người vốn dĩ nên đồng lòng giúp đỡ lẫn nhau, cho dù tương lai có nhận con thừa tự, kỳ thật cũng không thể sánh bằng mối quan hệ m.á.u mủ giữa ngài và nàng."

Thôi thị trầm mặc.

Trình ma ma thấy nàng không phản bác, lại nói: "Dù ngài có không vui thì lão nô cũng phải nói một lời vì cô nương. Nàng sống một mình ở điền trang mười mấy năm, nếu một chút oán hận cũng không có, lão nô mới cảm thấy đáng sợ đó."

Chuyện mà đến Thánh nhân còn chẳng làm được, huống hồ chỉ là một tiểu cô nương chưa đến tuổi cập kê?

Thật sự nửa điểm không oán hận, thì tâm cơ của người này phải sâu đến mức nào? Chung đụng với nàng, trong lòng sao có thể không e ngại?

Thư Sách

Thôi thị khẽ hé miệng, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Lãng Cửu Xuyên bị Thôi thị đuổi đến từ đường phạt quỳ, mọi người trong Lãng gia đều có suy nghĩ khác nhau. Tiểu bối thì hả hê khi người gặp họa, người lớn thì lắc đầu thở dài. Nhị phòng vốn đã neo người, hai mẹ con lẽ ra phải nương tựa vào nhau mà sống nay lại không nheo nhau, chuyện này biết tính sao đây?

Lãng Chính Bình nhìn cũng thấy chướng mắt, liền đi tìm Phạm thị, bảo nàng khuyên nhủ, an ủi Thôi thị nhiều hơn, không cần thiết phải khắc nghiệt như vậy.

Phạm thị cười khẽ: "Ông đối với đứa cháu gái Cửu Nương này lại rất khoan dung đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô nương trong nhà không tính là nhiều, ngoại trừ người đã xuất giá, vẫn còn ba người ở chốn thâm khuê, chia đều cho ba phòng. Nhưng Lãng Chính Bình đối với đứa cháu gái không lớn lên ở bên cạnh là Lãng Cửu Xuyên này lại khá dung túng.

"Rốt cuộc đó cũng là cốt nhục duy nhất của nhị đệ, thân thể nàng lại yếu ớt như vậy, nếu như nàng... vậy thì nhị đệ thực sự tuyệt tự rồi." Lãng Chính Bình vẫn luôn lo lắng cho sức khỏe của Lãng Cửu Xuyên.

Phạm thị liền nói: "Không bằng mời Quản thái y đến kê cho nàng một phương t.h.u.ố.c điều lý cẩn thận đi."

Lãng Chính Bình gật đầu, lại bảo Phạm thị sai người qua từ đường sắp xếp một chút, phạt quỳ thì làm lấy lệ là được rồi, nếu thực sự quỳ xảy ra chuyện không hay, Thôi thị e là sẽ hối hận muốn c.h.ế.t.

Lãng Cửu Xuyên vẫn chưa biết thái độ của người nhà đối với việc nàng bị phạt quỳ ở từ đường. Lúc này nàng đang đứng trong sân từ đường của Hầu phủ, đ.á.n.h giá kiến trúc rộng lớn tinh xảo trước mắt, nghe tiếng chuông gió lanh lảnh vang lên từ sáu góc mái ngói cong v.út, khóe môi khẽ nhếch.

Đã là lúc chạng vạng tối. Từ đường nằm ở phía Tây Bắc của Hầu phủ, vị trí hẻo lánh. Cả tòa từ đường đều treo đèn l.ồ.ng, tuy không thể xưng là đèn đuốc sáng trưng, nhưng tấm biển hiệu của từ đường có viết bốn chữ lớn bằng nhũ vàng "Tổ Đức Tông Công". Phía trên biển hiệu có một ngọn đèn nhỏ vừa vặn chiếu sáng, hắt lên mấy chữ ấy một tầng kim quang.

Nghe nói đây là đặc ân do tổ tiên Lãng gia năm xưa theo Thái Tổ lên lưng ngựa đ.á.n.h thiên hạ mà lập được công lao, được phép lập tộc xây từ đường, rồi đích thân xin Thái Tổ ban chữ.

Người canh giữ từ đường Lãng gia là một lão binh từng đi theo lão Hầu gia. Chân từng trúng tên nên hơi thọt, dưới mắt cũng có một vết sẹo dài. Vì đi lại bất tiện cùng dung nhan bị hủy nên ông vẫn luôn làm việc ở Lãng gia, sau này được điều đến trông coi từ đường. Lúc nhìn thấy Lãng Cửu Xuyên, ông hơi thất thần.

Không hiểu sao lại nhìn thấy được hình bóng một thiếu niên lang năm xưa trên người nàng, chỉ tiếc là đứa trẻ kia cũng sớm giống như tổ tông, da ngựa bọc thây không ngày về.

Nghe nói đứa con gái duy nhất của Nhị gia đã trở về, chính là vị trước mặt này sao, thoạt nhìn quá mức gầy yếu.

Lão bộc hơi khom lưng hành lễ với nàng.

Lãng Cửu Xuyên đáp lễ, nói: "Làm phiền lão nhân gia rồi, ta đến từ đường diện bích tư quá."

Lão bộc đáp: "Cửu cô nương cứ gọi lão nô là lão Thường là được."

Ông đi lên trước, dùng chìa khóa mở cánh cửa lớn của từ đường, đi đến bên hộp hương sơn đỏ trước bàn thờ, lấy mấy nén hương đưa cho Lãng Cửu Xuyên.

Chính giữa từ đường bày một chiếc kệ rất lớn, bên trên đặt không ít bài vị, toàn bộ đều là danh xưng của người Lãng gia. Rất nhiều trong số đó là anh linh của nhi lang nhà họ Lãng. Chỉ nhìn qua những bài vị này cũng đủ biết trong quá khứ Lãng gia đã lập được không ít chiến công, nào ngờ lại sa sút như thế này, trở thành những kẻ bị gạt ra rìa trong triều.

Một tiếng thở dài vang lên.

Lãng Cửu Xuyên nhận lấy hương, cung kính châm lửa, vái ba vái rồi cắm vào lư hương.

Nàng lại đ.á.n.h giá xung quanh, đi đến bức tường bên trái. Trên đó treo không ít bức chân dung, đều là những nam nhi Lãng gia từng kiến công lập nghiệp.

Lãng Cửu Xuyên dừng bước trước một bức họa vẽ một thanh niên thoạt nhìn mới ngoài hai mươi. Lông mày rậm cực kỳ anh khí, đôi mắt phượng hẹp dài, cằm hơi hất lên. Người trong tranh mặc một bộ khôi giáp, một tay cầm trường thương cờ đỏ, một tay ôm mũ giáp kẹp bên hông, dáng vẻ thần thái phi dương, anh minh thần võ, lại mang theo một bộ dạng kiêu ngạo vô cùng đáng đòn.

Lãng Cửu Xuyên chạm mắt với người trong bức họa, trong lòng dâng lên một tia rung động.

Đây chính là cha ruột của khối thân thể này - Lãng Chính Phiếm. Một thiếu niên tướng quân chắc chắn sẽ lập được chiến công hiển hách, nếu không phải vì c.h.ế.t sớm khi tuổi đời còn quá trẻ.

"Đây là thời điểm phụ thân người 21 tuổi." Lão Thường bước tới, đứng lùi lại một bước phía sau nàng, nói: "Lúc đó ngài ấy vừa mới được phong Ngũ phẩm Tướng quân, oai phong lắm. Vừa hay trong phủ có người đến vẽ chân dung cho lão Thái gia nên ngài ấy cũng bảo vẽ luôn một bức, lại chẳng ngờ..."

Lãng Cửu Xuyên lướt ngón tay qua bức họa, cất tiếng hỏi: "Ta có thể xem gia phả được không?"