Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 86: Chủ yếu muốn luận bàn một chút về đấu phù



Muốn mở cửa hàng, tự nhiên phải dọn dẹp để trống cửa hàng ra. Ở trong hầu phủ, khi ra cửa phải dùng xe ngựa, còn phải báo trước cho người quản lý nội trạch sắp xếp, nhưng Lãng Cửu Xuyên không hề kinh động đến ai mà lén lút ra cửa.

Căn nhà nhỏ có kèm mặt tiền cửa hiệu mà Lãng lão phu nhân cho nằm ở ngõ Tầm Hương thuộc Tây phường, chỉ là một tiểu viện hai tiến. Hiện giờ khách thuê là người từ phía bắc đến, làm ăn buôn bán da lông và d.ư.ợ.c liệu, vì vậy mặt tiền cửa hàng được chia làm hai, một bên bán da lông, một bên thì bán d.ư.ợ.c liệu, chưởng quầy cũng chính là chủ nhà.

Khi Lãng Cửu Xuyên đến nơi, mặt tiền cửa hiệu kia đã ở trong trạng thái được dọn dẹp phân nửa, trông khá tiêu điều.

Chủ nhà Trang Toàn Hải là một người đàn ông trung niên đã qua tuổi 50, một nhà bảy miệng ăn đều sống ở hậu trạch. Nhìn thấy Lãng Cửu Xuyên, ông còn có chút bất ngờ. Vừa nghe nàng là chủ nhân của cửa hàng, xem qua văn tự khế ước cửa hàng xong ông liền nói: "Tiểu nương t.ử tới đúng lúc lắm, ta vốn dĩ cũng định tới cửa tìm ngài. Vài ngày nữa là thời hạn thuê của ta đã hết, ta cũng không tính thuê tiếp nữa."

Lãng Cửu Xuyên hỏi ông: "Là buôn bán không dễ làm sao?"

Trang Toàn Hải cười cười: "Cũng không phải không dễ làm, chỉ là người già rồi, luôn có suy nghĩ lá rụng về cội. Ô Kinh tuy tốt, nhưng chung quy không phải nơi những tiểu dân tha hương như chúng ta có thể cắm rễ. Về quê làm chút mua bán nhỏ, cả gia đình tề tựu đông đủ, như vậy trong lòng cũng mãn nguyện rồi."

Lãng Cửu Xuyên đ.á.n.h giá cửa hàng một vòng, thấy nơi này tuy rằng chia làm hai, nhưng lại được sắp xếp rất quy củ gọn gàng, cũng không hề lộn xộn, cửa hàng được giữ gìn cũng rất mới. Nàng liền nhìn về phía tướng mạo của ông, nói: "Muốn về quê, ông hãy đợi đến tháng Giêng hẵng lên đường, chớ có rời kinh vào tháng Chạp."

Trang Toàn Hải ngẩn ra. Bọn họ vốn định sau khi trả phòng thuê sẽ rời kinh về quê ngay, có lẽ còn kịp đón tết Nguyên Tiêu vào tháng Giêng, cũng coi như là được ở nhà ăn tết.

"Quý phủ sắp thêm nhân khẩu, tháng Chạp trời giá rét, đường xá xa xôi, lên đường sẽ gặp trắc trở, bất lợi cho nhân khẩu." Lãng Cửu Xuyên nhàn nhạt nói: "Hàng hóa trong cửa hàng này ông cứ dọn dẹp cho tốt, ta muốn thu hồi lại để sửa chữa một chút. Nếu ông giúp ta trông chừng thợ thuyền thi công, thì khu nhà ở phía sau sẽ cho các người ở lại đến qua tết Nguyên Tiêu, miễn tiền thuê."

Thêm... thêm nhân khẩu sao?

Ai cơ?

Nhà Trang Toàn Hải có bảy người, ông cùng người vợ già, còn có hai trai hai gái, cùng với con dâu cả. Con trai cả thành thân nhiều năm vẫn chưa có tin vui, hơn nữa chuyện buôn bán chỉ ở mức hòa vốn không lãi không lỗ, bọn họ liền nghĩ nơi này không vượng khí với gia đình mình. Lại thêm việc trước đó suýt nữa đắc tội quý nhân chuốc lấy đại họa, nên mới nảy sinh ý định về quê để tránh né.

Nhưng vị tiểu nương t.ử trước mắt này, lại nói trong nhà ông sắp thêm nhân khẩu?

"Cho ta ở đến qua Nguyên Tiêu sao? Không lấy tiền thuê?"

"Phải, tiền đề là ông phải giúp ta trông coi."

Trang Toàn Hải nghĩ đến cô con gái nhỏ mấy ngày nay vì sắp phải rời kinh đô mà buồn bã ủ rũ, liền nói: "Có thể. Số da lông này ta đã tìm người trong nghề để thu mua lại rồi, d.ư.ợ.c liệu ta cũng sẽ dọn sạch trong vài ngày tới. Cô nương muốn sửa chữa thế nào, cứ việc căn dặn, ta có quen biết vài thợ thủ công, tay nghề không tồi, giá cả cũng rất công bằng."

Lãng Cửu Xuyên nói: "Để ta xem số d.ư.ợ.c liệu kia."

Dược liệu của ông đều đặt ở trong tủ, Trang Toàn Hải liền lấy một ít ra ngoài.

Lãng Cửu Xuyên nhìn lướt qua rồi nói: "Dược liệu cũng không cần dọn đi đâu, cứ giữ lại hết đi, tính toán giá cả một chút, ta mua lại toàn bộ."

Trang Toàn Hải có chút bất ngờ, dè dặt hỏi: "Cô nương là muốn mở cửa hàng d.ư.ợ.c liệu sao?"

Lãng Cửu Xuyên lắc đầu, đáp: "Chính bản thân ta cũng đang cần dùng đến."

Trang Toàn Hải: "..."

Kể ra cũng phải, thân thể vị tiểu cô nương này nhìn cũng thực sự quá mức ốm yếu.

Lãng Cửu Xuyên đi theo ông xem xét một lượt từ trong ra ngoài cửa hàng, trong lòng đã có sẵn tính toán. Nàng đòi ông giấy b.út, viết vẽ thoăn thoắt vài nét, liền vẽ ra một bản bố cục thiết kế theo trận đồ Thái Cực bát quái âm dương. Nàng đem những chỗ cần sửa chữa của cửa hàng đều vẽ vào trong đó, chỗ nào không cần thì trực tiếp dỡ bỏ.

"Cũng không cần dùng vật liệu gì quá tốt đâu, chỉ cần loại gỗ có thể chống mối mọt, chống ẩm là được." Lãng Cửu Xuyên đưa bản vẽ mới qua: "Chi phí sửa sang cửa hàng này cứ cấn trừ vào tiền thuê nhà của năm nay, thừa thiếu thế nào thì bù trừ sau. Làm phiền ông rồi."

Trang Toàn Hải nhận lấy, nhìn thoáng qua. Bản vẽ được vẽ rất thông tục dễ hiểu. Xem cách trang hoàng này, có thể nói là cực kỳ đơn sơ. Chỉ nhìn qua như vậy, thật sự không nhìn ra cửa hàng này định dùng để làm gì.

"Cô nương thực sự muốn giao toàn bộ việc này cho ta xử lý sao? Ngài và ta mới gặp nhau lần đầu tiên, ngài không sợ ta ăn bớt bỏ túi riêng ư?" Tâm trạng Trang Toàn Hải có chút phức tạp, cái cảm giác được một người xa lạ tin tưởng thế này khiến ông hơi có chút luống cuống.

Lãng Cửu Xuyên nói: "Đã dùng người thì không nghi ngờ, đã nghi ngờ thì không dùng. Hơn nữa, đôi mắt nhìn người của ta vẫn rất chuẩn xác."

Trang Toàn Hải: "!"

Lãng Cửu Xuyên dặn dò xong những việc này, liền rời đi.

Trang Toàn Hải tiễn nàng ra đến tận cửa. Vị cô nương khoác chiếc áo choàng màu xanh nhạt với dáng người gầy gò mỏng manh rất nhanh đã biến mất giữa con phố dài. Ông cầm bản vẽ trên tay, có chút thất thần.

"Cha! Cha!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trang Toàn Hải xoay người lại, đứa con trai cả với vẻ mặt đầy vui mừng lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy vai ông, hớn hở nói: "Cha, Tú Nương có t.h.a.i rồi, đại phu nói nàng đã có hỉ được hai tháng. Cha, người sắp được làm tổ phụ rồi!"

Trang Toàn Hải sững sờ, lập tức đẩy con trai ra, chạy vội ra cửa, hướng về phía Lãng Cửu Xuyên vừa biến mất mà chắp tay, khom lưng cúi gập người xuống.

Cô nương thật là người đại thiện.

Lãng Cửu Xuyên đi trên con phố dài, đưa mắt nhìn lướt qua các cửa hàng ở hai bên đường, ý đồ muốn tìm ra chút ấn ký từ giữa những nơi này, nhưng hoàn toàn không có.

Đầu óc nàng trống rỗng. Nguyên chủ không có trí nhớ thì cũng thôi đi, đến chính bản thân nàng cũng không có, chẳng lẽ trước kia nàng một mực tu đạo ở nơi thâm sơn?

Nếu là như vậy, thì cũng đâu đến mức đắc tội với người khác để rồi bị ép cho đến c.h.ế.t?

Thật là một bí ẩn!

"Chúng ta đang đi đâu đây?" Tương Xế ngồi xổm trên vai nàng hỏi.

"Thông Thiên Các."

Tương Xế ngẩn người.

Thông Thiên Các chính là nơi chuyên mua bán tin tức, nàng đây là muốn đi mua tin tức sao?

Lãng Cửu Xuyên giải thích: "Nguyên chủ c.h.ế.t t.h.ả.m ở bãi tha ma sau núi của thôn trang, hồn phách hoàn toàn tiêu tán. Ta cũng không nắm được ký ức lúc sinh thời của nàng ấy, nếu muốn giúp nàng báo mối huyết cừu này, tất nhiên phải về thôn trang để điều tra những quan hệ giao tế qua lại của nàng. Hiện giờ ta đang ở hầu phủ, ra vào không tiện, lại bị bó buộc tay chân. Dù cho ta và ngươi có năng lực tùy ý ra vào, nhưng đi một chuyến về một chuyến cũng tốn thời gian tốn sức lực đi điều tra, mà chưa chắc đã tra ra được đầy đủ, việc này không có lời. Ngươi từng nói nơi này có Thông Thiên Các, biết tường tận mọi chuyện trong thiên hạ, vậy chi bằng qua bên đó ủy thác trước cho xong."

"Ngươi muốn nhờ Thông Thiên Các điều tra thân thế cuộc đời của nguyên chủ sao?"

"Không sai, bỏ bạc ra cho bọn họ tra, nói không chừng lại càng có thể tra ra thêm được vài thứ."

"Vậy thì chút tiền bạc ngươi kiếm được e là không đủ rồi. Tin tức của Thông Thiên Các đắt lắm, ngươi lại là một con quỷ nghèo, ha hả."

"Chỉ cần là tin tức đắc dụng, thì đắt một chút cũng không sao, tiền đề là phải có ích." Lãng Cửu Xuyên khựng lại một chút, nói: "Tuy nhiên ngươi nói cũng đúng, nếu không thì, ngươi tự đi điều tra đi?"

"Mệt mỏi quá, ta chợp mắt một lát đây!" Tương Xế "vút" một cái đã chui tọt vào linh đài.

Làm việc là chuyện không thể nào làm việc được, làm không công lại càng không đời nào!

Lãng Cửu Xuyên cười nhạt, tiện tay gọi một con quỷ già trên phố, bảo nó dẫn đường. Sao đường tắt nên rất nhanh đã tới được mặt tiền tòa lầu của Thông Thiên Các.

Nàng ngẩng đầu lên, bị tấm biển hiệu vàng rực rỡ kia làm ch.ói đến mức đau xót cả hai mắt.

Lại còn dùng vàng thật để làm, cũng không sợ gọi trộm đến nhòm ngó.

Tuy nhiên trên tấm biển hiệu này lại có khắc họa lôi hỏa phù, nghĩ đến chuyện kẻ nào dám cả gan tới trộm hủy đi, e là sẽ bị nổ cho nát nhừ.

Thật sự tàn nhẫn!

Lãng Cửu Xuyên nắn nắn lòng bàn tay đang phát ngứa của mình, có phải vàng thật hay không nàng không thèm để ý, chủ yếu là muốn luận bàn một chút về trận đấu phù này.

"Cô nương, ngài là muốn vào uống một chén trà nhỏ sao?" Một nam t.ử trẻ tuổi mặc trường bào đứng ở cửa, tươi cười ngâm ngâm đón tiếp nàng.

(Hết chương)

 

 

Thư Sách