Trong lúc Lãng Cửu Xuyên đang đi dạo chơi bên ngoài, thì ở Khai Bình hầu phủ lại có người của Tề gia tìm đến, nói thẳng là bắt Lãng Cửu Xuyên phải ra gặp mặt.
Tề gia, đó chính là nhà có quan hệ thông gia với Vinh gia của Huyền tộc. Lãng Chính Bình vừa nghe nói người tới có lai lịch như vậy, hơn nữa lại không hề ôn hòa như Triệu Côn và Thẩm Thanh Hà đến phủ lúc trước, mà mang dáng vẻ đằng đằng sát khí, liền biết kẻ tới không có ý tốt.
Trước khi đi ra gặp mặt người của Tề gia, Lãng Chính Bình lén đi tìm Lãng Cửu Xuyên trước, tính toán hỏi xem một chút, ở bên ngoài rốt cuộc là đã trêu chọc cái loại gà ch.ó Tề gia này như thế nào, mà dẫn tới việc người ta tới tận cửa tìm cớ sinh sự.
Kết quả, người đâu rồi?
Người đã chuồn ra ngoài mất rồi.
Lãng Chính Bình cùng với Thôi thị vừa biết được tin tức chạy tới đưa mắt nhìn nhau. Hắn xem sắc mặt Thôi thị âm trầm đến mức có thể vắt ra nước, ngẫm nghĩ một chút, liền lên tiếng giải vây thay cho Lãng Cửu Xuyên: "Con bé trước khi đi ra ngoài đã xin chỉ thị của ta rồi."
Thôi thị lạnh nhạt nói: "Đại ca không cần phải che đậy thay nó, ta sớm đã biết nó không phải là đứa an phận mà."
Lãng Chính Bình nói: "Đệ muội cũng đừng nói như vậy, hài t.ử nhà chúng ta đều là đứa tốt. Con bé chỉ là từ nhỏ đã rời khỏi nhà, chưa từng chung sống cùng người nhà, nên mới có chút phản cốt mà thôi."
Thôi thị xoay người, nói: "Cứ ra xem Tề gia ăn nói ra sao đã."
Hai người một trước một sau đi về phía tiền viện. Lãng Chính Bình cũng phái người đi bảo Phạm thị tìm tên phu xe ngày hôm qua đưa đón Lãng Cửu Xuyên ra cửa để hỏi chuyện.
Người của đại phòng là Lãng Thải Chiêu đang lôi kéo Lão thập tam của tam phòng là Lãng Thải Minh đi dạo đến nơi này, vừa nghe được lời ấy, liền vội vàng chạy đi.
Không xong rồi, cái đồ thôn cô Lãng Cửu kia lại rước họa vào thân rồi.
Người của Tề gia tới là thiếu nãi nãi của Tề gia - Trương thị, tâm phúc bên người Tề phu nhân - Liêu ma ma, cùng với một gã quản sự. Mấy người bọn họ kẻ ngồi người đứng ở trong phòng khách, ánh mắt lộ rõ vẻ bất thiện.
Ngô thị mặc một bộ y phục màu trắng, nhìn Trương thị tuy có tướng mạo xuất chúng nhưng lại mang dáng vẻ vênh váo tự đắc kia, trong lòng vô cùng khinh thường, thế nhưng trên mặt lại vẫn phải tươi cười hùa theo.
Chẳng qua cũng chỉ là thiên kim của một viên tiểu tướng lục phẩm, ở kinh thành ngay cả nghe tên cũng chưa từng nghe qua. Nào ngờ sau khi gả cho Tề gia, đại tiểu thư của Tề gia lại một bước lên trời, khiến cho gà ch.ó cũng được thăng thiên theo.
Ngày thường mỗi khi tụ hội, vị Tề thiếu nãi nãi này liền dám ngay trước mặt mọi người mà bới móc đích nữ của một vị quan lớn tam phẩm, lời lẽ chứa đầy sự châm chọc, suýt chút nữa đã bức ép đối phương đến mức phải nhảy sông tự vẫn.
Trương thị thì đanh đá, vị Quý Dương huyện chúa được vinh phong kia lại càng thêm điêu ngoa ương ngạnh. Người của Tề gia không một ai là dễ chung sống, đi tới đâu là đắc tội người tới đó. Mọi người chẳng qua là nể mặt bọn họ có quan hệ thông gia với Vinh gia kia nên mới cố nhẫn nhịn chịu đựng mà thôi.
Nhìn thử mà xem, ngay cả tôi tớ nhà bọn họ mà lỗ mũi cũng dám hếch cả lên trời rồi.
"Cạch."
Chén sứ mỏng màu xanh nhạt điểm hoa cúc bị dập mạnh xuống mặt bàn, âm thanh lanh lảnh vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của Ngô thị.
Ngô thị nhìn sang, lại thấy Trương thị đang sầm mặt xuống, lạnh lùng hỏi: "Còn phải đợi bao lâu nữa đây? Ta thật không biết tiểu thư của quý phủ lại còn khó thỉnh hơn cả các cô nương của Vinh gia đấy. Có phải là muốn những vị khách nhân như chúng ta đây phải năm lần bảy lượt thúc giục thì mới có thể mời đến được không?"
Chỉ một câu nói, vừa châm chọc sự giáo dưỡng của Lãng gia, lại vừa phô trương mối quan hệ của nhà mình với Vinh gia.
"Năm lần bảy lượt thúc giục thì không đến mức, chỉ là theo quy củ giáo dưỡng của Hầu phủ chúng ta, trước khi đi làm khách ở phủ khác, đều phải gửi thiếp bái phỏng trước, chứ không phải cứ tùy tiện xông tới cửa, để cho chủ nhân còn kịp bề chuẩn bị. Cùng lý lẽ đó, để ra gặp mặt khách nhân, cũng cần phải trang điểm chải chuốt cẩn thận."
Giọng nói của Thôi thị vang lên từ ngoài cửa.
Ngô thị thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nàng nhìn về phía sau lưng bà, trống rỗng, hoàn toàn không thấy bóng dáng của Lãng Cửu đâu, tức khắc lại xì hơi ỉu xìu.
Trương thị quay đầu lại, nhìn thấy Thôi thị b.úi một kiểu tóc thấp nhỏ, trên người mặc một bộ y phục màu xanh đen thêu hoa văn chữ Vạn liên tục. Toàn thân bà, ngoại trừ một cây trâm ngọc trắng cài trên b.úi tóc ra thì hoàn toàn không thấy bất kỳ món đồ trang sức nào khác. Khuôn mặt bà lạnh lẽo hệt như sương giá, không mang theo nửa điểm tươi cười, thoạt nhìn vô cùng khắc nghiệt.
Khí thế của một con người, không cần phải dùng đến lụa là gấm vóc hay châu báu trang sức để phô trương, mà nó toát ra từ chính khí chất trên người, cùng với nét thanh cao ngạo nghễ bộc lộ giữa hai hàng mày.
Thôi thị xuất thân từ thế gia chân chính, là góa phụ của anh hùng, mang trên mình phong hào Cáo mệnh phu nhân Chính tứ phẩm. Dù cho bà có là một góa phụ đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không dung túng cho kẻ khác được phép coi khinh.
Cho dù là Trương thị khi nhìn thấy bà, cũng tự giác cảm thấy bản thân mình thấp kém hơn một bậc. Trong nháy mắt ả cảm thấy chột dạ, vội thu liễm lại một chút sự ngông cuồng.
Nhưng rất nhanh sau đó, ả lại thẳng lưng ưỡn n.g.ự.c lên. Chỉ là một góa phụ mà thôi, đại cô nãi nãi nhà mình chính là thiếu phu nhân của Vinh gia thuộc Huyền tộc cơ mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thôi thị bước vào, nhàn nhạt liếc nhìn về phía Trương thị cùng đám tôi tớ đang đứng phía sau ả, cất lời: "Giáo dưỡng của Tề gia là khi gặp người bề trên thì không cần hành lễ sao? Hay là cái danh Cáo mệnh tứ phẩm do chính thiên gia (hoàng đế) sắc phong này của ta không đáng để đám người các ngươi để vào mắt?"
Lời này vừa thốt ra, đám người Trương thị lập tức biến sắc mặt, bật đứng phắt dậy.
Cái tội danh này bọn họ nào dám gánh vác. Tề gia là quan hệ thông gia với Huyền tộc thì không giả, nhưng ở trong mắt hoàng tộc, trong mắt thiên gia, bản thân bọn họ mới chính là thứ không đáng để nhắc tới.
Rốt cuộc thế đạo này vẫn là do hoàng quyền làm chủ. Mà hoàng tộc mang họ Đạm Đài này, cũng chính là một trong các Huyền tộc.
Quốc sư đương triều, chính là người trong hoàng tộc.
Đám người Trương thị vốn đã quen thói kiêu ngạo, lúc này bị nghẹn khuất, tức giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng lên xuống, không tình nguyện mà phải khuỵu gối hành lễ với Thôi thị.
Ngô thị thấy thế liền rũ mắt xuống, lấy khăn tay ấn ấn khóe miệng, che khuất đi nét cười đang khẽ nhếch lên.
Vẫn là Nhị thẩm nương lợi hại, quản cho ngươi có phải là quan hệ thông gia với Huyền tộc hay không, bà liền dám cứng rắn chống lại, trước tiên cứ phải nắm lấy quyền kiểm soát sân nhà vào trong tay mình rồi mới tính tiếp.
Thôi thị ngồi xuống, nhìn Trương thị nói: "Cửu Nương nhà ta thân thể ốm yếu, lúc này đang được phủ y chẩn trị châm cứu. Không biết Tề thiếu phu nhân tới đây tìm con bé là vì chuyện gì?"
Trương thị hừ lạnh một tiếng, nói: "Nàng ta buông lời thô lỗ với Tứ muội muội nhà ta, mở miệng ra là buông lời nguyền rủa ác độc. Hiện giờ Tứ muội muội ta bị dọa cho kinh hãi, đang nằm trên giường đầu óc hôn mê trầm trọng. Ta làm trưởng tẩu, tự nhiên phải đến đòi lại một cái công đạo cho muội ấy. Chẳng hay quý phủ giáo dưỡng các vị tiểu nương t.ử trong phủ như thế nào, mà lại có thể nuôi dạy ra một kẻ thô bỉ và ác độc đến nhường này."
Thôi thị nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia lệ khí, nói: "Nói cách khác, các ngươi tới đây là muốn Cửu Nương nhà ta phải đích thân đến tận nơi để tạ tội với Tứ tiểu thư của quý phủ?"
Trương thị ngạo nghễ hất cằm lên: "Đó là điều hiển nhiên. Tứ muội muội nhà ta chính là Quý Dương huyện chúa do đích thân thiên gia sắc phong. Khoan hãy nói đến chuyện muội ấy cực kỳ hợp ý với Thích Quý phi nương nương, muội ấy còn là người được Đại cô nãi nãi nhà chúng ta sủng ái nhất. Nếu biết được muội ấy bị bệnh, sao Đại cô nãi nãi có thể dễ dàng bỏ qua cho được?"
Ngô thị cau mày, đôi môi mím c.h.ặ.t. Trong mắt nàng ta vừa hiện lên vẻ lo lắng, lại xen lẫn một tia bi thương. Thế nào gọi là cậy quyền ép người, đây chính là cậy quyền ép người.
Khai Bình hầu phủ, cái phong hào này vốn là do lão tổ tông Lãng gia đi theo Thái Tổ đ.á.n.h lấy thiên hạ mà giành được, là một trong những công thần khai quốc, thuộc hàng huân quý công hầu. Thế nhưng ở trước mặt thế lực Huyền tộc có thể tu thành tiên nhân trong truyền thuyết kia, lại hoàn toàn không đáng để nhắc tới. Đặc biệt là đối với những gia tộc huân quý đang đi trên con đường trượt dốc như bọn họ, thì ngay cả gia quyến của một viên quan tứ phẩm cũng có thể tùy tiện ức h.i.ế.p.
Chỉ vì đối phương có thể leo lên được quan hệ với Huyền tộc.
Nếu không phải như vậy, Trương thị - một kẻ không có lấy nửa điểm phẩm cấp này, làm sao dám vênh váo tự đắc đến thế, chẳng phải là đang cầm lông gà làm lệnh tiễn hay sao?
Khuôn mặt nhạt nhẽo của Thôi thị lại cực kỳ bình tĩnh và lạnh lùng. Bà bưng chén trà lên nhấp một ngụm, nói: "Cho nên ngươi muốn con bé đi tạ tội, chỉ bởi vì cái miệng lưỡi nó ác độc, buông vài câu khó nghe đã làm cho Quý Dương huyện chúa đổ bệnh sao? Nếu đã như thế, sao các ngươi còn dám gọi nó tới đó thỉnh tội chứ? Không sợ nó lỡ nhất thời nổi điên lên, lại nói ra những lời càng thêm ác độc khó nghe hay sao? Dù sao thì cái miệng kia của nó, chính là có thể nguyền rủa cho người ta đổ bệnh được mà. Thiết nghĩ chắc là lúc ở dưới quê đã được vị sư phụ nào đó khai quang điểm nhãn cho, nên giờ mới ứng nghiệm sự xui xẻo đến thế đấy."
Ngô thị nhịn không được khẽ cười khúc khích.
Nhị thẩm cùng với Cửu muội muội đúng thật là hai mẹ con ruột. Cái miệng này của bọn họ, không mở lời thì thôi, một khi đã mở miệng thì có thể bức ép người ta đến c.h.ế.t mất.
Cứ nhìn cái sự mỉa mai châm biếm xỏ xiên này mà xem, nó làm cho khuôn mặt trát đầy phấn của Trương thị tức giận đến mức vặn vẹo dữ tợn. Ả đập mạnh một cái xuống bàn: "Đây chính là giáo dưỡng của Hầu phủ các ngươi sao?"
Thư Sách
"Giáo dưỡng à, chúng ta tất nhiên là có, nhưng dựa vào ngươi mà cũng xứng được nhận sao?"
Giọng nói thanh lãnh xen lẫn tiếng bước chân từ ngoài cửa truyền đến. Ánh mắt Ngô thị sáng rực lên, vội vàng đứng dậy.
Tới rồi, cái miệng độc địa Lãng Cửu đã tới rồi!