Cửu Cô Nương Mang Một Thân Phản Cốt, Tính Tình Ngông Cuồng

Chương 95: Tai họa của Lãng gia, là do nàng rước lấy sao?



Lãng Cửu Xuyên mang theo Kiến Lan bước vào viện t.ử của Thôi thị. Mấy bà t.ử trong viện nhìn thấy nàng liền sững sờ trong chớp mắt. Cửu cô nương thế mà lại chủ động tới viện của phu nhân sao?

Hai người vội vàng bước lên hành lễ: "Cô nương."

Kiến Lan mỉm cười hỏi: "Phu nhân có ở trong đó không? Cô nương tới đây để trò chuyện cùng người."

Hai người vội vàng gật đầu không ngừng. Phu nhân thủ tiết ở góa đã nhiều năm, hiếm khi có lúc bước ra khỏi viện, khiến cho Tê Trì Các này của bọn họ cũng trở nên quạnh hiu yên tĩnh hơn so với những viện t.ử khác. Bất quá nói đi cũng phải nói lại, từ sau khi Cửu cô nương trở về, Tê Trì Các dường như đã có thêm vài phần không khí sôi động. Bởi vì bọn họ cũng đã thường xuyên được nhìn thấy những biểu cảm khác ngoài sự đạm mạc trên khuôn mặt của phu nhân.

Con người vốn có thất tình (bảy loại cảm xúc). Những cảm xúc hỉ nộ ái ố này bộc lộ lên trên mặt, thì mới có được sinh khí của người sống.

Hàn Lan từ trong nhĩ phòng đi ra, nhìn thấy chủ tớ Lãng Cửu Xuyên cũng sửng sốt, vội vàng vén rèm nhà chính lên: "Cô nương tới rồi."

Thôi thị đang ngồi ở chỗ cửa sổ phía nam, tay tì lên bức thư tín mà ngẩn người. Bà vẫn đang chìm đắm trong lời nói lúc trước của Trần phủ y. Ông đã lặp đi lặp lại để xác nhận rằng, thân thể của Lãng Cửu Xuyên thực sự không thể gọi là tốt được, mạch đập có thể nói là gần như không có.

Nếu cứ luôn gầy yếu như thế này, con bé làm sao có thể sống trường thọ được đây?

Không cách nào trường thọ, vậy sẽ giống như Lãng Chính Phiếm, cuối cùng đều sẽ chỉ rời bỏ bà mà đi sao?

Trong n.g.ự.c Thôi thị dâng lên một trận buồn bã đau nhói.

Chợt nghe báo Lãng Cửu Xuyên tới, bà có chút bất ngờ, vội ngồi ngay ngắn lại. Khi nhìn thấy nàng đến gần, trên người lại không hề khoác lấy một chiếc áo choàng chắn gió nào, bà không khỏi nhíu mày.

"Áo choàng các loại, chẳng lẽ không có lấy một chiếc nào sao?" Thôi thị nhìn về phía Kiến Lan, hơi có chút bất mãn. Giao nha hoàn này cho Lãng Cửu Xuyên, chính là vì nhìn trúng sự trầm ổn cẩn trọng của nàng ta. Thế mà nàng ta lại chăm sóc chủ t.ử như vậy sao?

Kiến Lan có chút hoảng loạn.

Lãng Cửu Xuyên ngày thường vốn không thích có nha hoàn hầu hạ ở bên cạnh, luôn độc lai độc vãng, cho dù đi ra ngoài cũng sẽ không gọi người theo cùng. Nàng ta cũng là nhìn thấy Lãng Cửu Xuyên sắp bước ra khỏi cổng viện, mới chạy chậm đuổi theo, nhất thời cũng quên bẵng đi mất.

"Nô tỳ đáng c.h.ế.t." Kiến Lan vội quỳ xuống.

Lãng Cửu Xuyên liếc nhìn nàng ta một cái, nói: "Không cần quỳ, ta quen rồi."

Thôi thị nghe cái giọng điệu đạm mạc như không có gì sao cả này, cơn tức giận lại muốn bùng lên. Bà sầm mặt xuống nói: "Phủ y đã dặn dò thân thể này của ngươi cần thiết phải được chăm sóc tĩnh dưỡng cẩn thận. Ngươi lại cứ tự chà đạp chính bản thân mình như thế, là muốn đối nghịch với ta, để trả thù chuyện ta bỏ mặc ngươi ở nông trang, hay là ngươi nhất quyết phải phân cao thấp với tất cả mọi người mới vừa lòng?"

"Sao phu nhân lại nghĩ như vậy? Đối với thân thể này, ta thực sự vô cùng trân trọng. Không những không chà đạp, ta còn dốc hết tâm tư để bảo dưỡng nó." Lãng Cửu Xuyên đáp: "Chỉ là phu nhân à, không có ai hiểu rõ tình trạng của cỗ thân thể này hơn chính bản thân ta đâu. Một chiếc áo choàng giữ ấm cỏn con, cũng chẳng thể nào làm cho nó khỏe mạnh lên được."

Lời này rốt cuộc là có ý gì đây?

Mặt Thôi thị đen lại.

Trình ma ma thấy hai mẹ con lại sắp sửa cãi vã, vội vàng bưng trà bước tới, nói: "Cô nương, trong phòng có đốt chậu than hơi khô, ngài uống trước một ngụm nước trà cho thấm giọng đã."

Lãng Cửu Xuyên đứng dậy nói lời cảm tạ. Nàng bưng chén trà lên nhấp một ngụm, tầm mắt dừng lại trên bức thư tín đặt ở chiếc bàn nhỏ, hỏi: "Đây chính là thư của Đại phu nhân Cung gia thuộc Huyền tộc gửi tới sao?"

Thôi thị ngẩn người, nương theo tầm mắt của nàng nhìn sang, hỏi lại: "Ngươi hỏi chuyện này làm gì?"

"Phu nhân cùng Cung Đại phu nhân là bạn thân thiết, vậy người có biết rõ về Huyền tộc này không?"

Thôi thị nhíu mày, đáp: "Ta và bà ấy chỉ là bạn thân thuở còn trong khuê các. Sau khi đôi bên đều xuất giá, thì chỉ còn duy trì trao đổi qua thư từ, cũng đã nhiều năm không gặp mặt. Huyền tộc gia thế cao thâm, bình thường rất ít khi mở tiệc đãi khách. Hơn nữa, giữa Huyền tộc và giới quyền quý bình thường luôn tồn tại một lằn ranh giới hạn. Những điều bọn họ học và biết cũng khác biệt hoàn toàn. Ta cũng chưa từng qua lại tìm hiểu, bởi vậy cũng không được rõ ràng cho lắm."

Lãng Cửu Xuyên gật gật đầu, lại vươn ngón tay gõ gõ lên bức thư kia: "Mạo muội hỏi một câu, ta có thể xem qua bức thư tín này một chút được không?"

Thôi thị trừng lớn hai mắt, quả thực có chút không dám tin vào tai mình. Đứa nhỏ này có phải là một chút lễ nghĩa cũng không biết hay không? Thư tín riêng tư của người khác đâu phải nói muốn xem là có thể xem được. Dù cho có là mẹ con ruột thịt đi chăng nữa, thì cũng đâu phải cứ muốn xem là xem.

Lãng Cửu Xuyên nhìn thấy dáng vẻ như bị dọa sợ của bà, cũng ý thức được bản thân mình thực sự quá mức đường đột. Nàng khẽ sờ sờ mũi, nói: "Ta hoàn toàn không phải cố ý muốn dò hỏi chuyện riêng tư. Chỉ là lúc trước ngài từng nói với Đại bá phụ chuyện gửi thư cho Cung Đại phu nhân để thỉnh cầu hỗ trợ, ta muốn biết bà ấy đã hồi đáp như thế nào. Kẻ giấu mặt phía sau liên tiếp muốn gieo họa cho Lãng gia. Ta và Đại bá phụ đã điều tra đi điều tra lại, manh mối thì cũng tra ra được một chút, nhưng hoàn toàn không được đầy đủ."

"Ngươi chẳng qua cũng chỉ là một tiểu cô nương, cứ đàng hoàng điều dưỡng thân thể của chính mình cho tốt là được. Những việc trọng đại trong phủ, tự khắc có thúc bá huynh trưởng của ngươi lo liệu xử lý, không cần đến lượt ngươi phải hao tổn tinh thần..."

"Phu nhân, đối phương dùng chính là phương pháp của Huyền môn. Xin hỏi các vị thúc bá huynh trưởng trong phủ, có ai có khả năng nhận biết và đối phó được đôi chút không?" Lãng Cửu Xuyên nhàn nhạt hỏi ngược lại.

Thôi thị bị nghẹn lời, ngẫm nghĩ một lát mới đáp: "Ngọc Thường... chính là Cung Đại phu nhân nói, sẽ thỉnh cầu đệ t.ử trong tộc bọn họ đến đây để hỗ trợ. Thiết nghĩ chậm nhất là sang năm bọn họ sẽ tới nơi."

Lãng Cửu Xuyên trầm mặc. Cung gia chịu ra tay hỗ trợ, vậy có phải là có thể loại trừ khả năng kẻ ra tay với Lãng gia không phải là bọn họ không?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kể ra cũng đúng. Lãng gia vốn dĩ đang đi trên con đường tuột dốc, đang dần suy yếu, cũng chẳng có năng lực gì để làm ra chuyện đắc tội với Huyền tộc. Theo lý mà nói thì sẽ không thể nào chuốc lấy thù oán với bọn họ mới phải, trừ phi...

Trừ phi là bởi vì nàng!

Thần sắc trên mặt Lãng Cửu Xuyên hơi cứng lại. Không thể nào đâu nhỉ?

Sẽ không phải là kẻ đang đối phó với nàng và kẻ đối phó với Lãng gia, kỳ thực lại chính là cùng một giuộc chứ? Nguyên nhân chính là bởi vì nàng đã nhập vào thân xác của Lãng Cửu Xuyên, cho nên bọn chúng mới thề muốn dồn nàng vào chỗ c.h.ế.t. Còn cả Lãng gia nữa, nếu Lãng gia mà xong đời, thì nàng cũng sẽ phải chịu cảnh thân bại danh liệt theo.

Lãng Cửu Xuyên càng nghĩ, lại càng cảm thấy cái suy đoán này rất có khả năng là sự thật. Nàng cũng càng thêm cảm thấy chột dạ. Nếu mọi chuyện đúng là như thế này, vậy chẳng phải là nói, tai họa của Lãng gia, là do chính nàng rước lấy hay sao?

"Làm sao vậy?" Thôi thị thấy thần sắc trên mặt nàng biến hóa không ngừng, không khỏi có chút nghi hoặc.

"Không có gì. Đã không có việc gì nữa, vậy ta xin phép về trước." Lãng Cửu Xuyên đứng lên, hơi khom người hướng về phía bà: "Đa tạ phu nhân đã giải đáp thắc mắc."

Dáng vẻ ngoan ngoãn thuận theo có lễ như vậy, Thôi thị ngược lại có chút không được quen cho lắm. Thấy nàng đã xoay người định bước đi, bà vội vàng gọi giật nàng lại: "Ngươi từ từ đã!"

Lãng Cửu Xuyên xoay người lại.

Bàn tay đang đặt bên đầu gối của Thôi thị hơi siết c.h.ặ.t lại, hỏi: "Làm thế nào mà ngươi lại biết được những thứ kia? Ý ta là, những cái thuật số thần thần quỷ quỷ đó ấy?"

Thư Sách

Lãng Cửu Xuyên yên lặng nhìn bà, hỏi ngược lại: "Bây giờ phu nhân mới hỏi điều này, người không cảm thấy là đã quá muộn rồi sao?" Nàng cúi đầu cười khẽ, lẩm bẩm: "Đã muộn rồi nha."

Bây giờ người mới đi tìm hiểu quá khứ của nguyên chủ, người thực sự đã muộn rồi. Nàng ấy sớm đã không còn tồn tại trên cõi đời này nữa rồi.

Trong lòng Thôi thị chợt thắt lại, sắc mặt trở nên có chút tái nhợt.

Lúc Lãng Cửu Xuyên ngẩng đầu lên, liền nói: "Chẳng qua cũng chỉ là lúc ở trên nông trang, ta học mót được chút thuật pháp ngoài da từ một vị đạo sĩ du phương đi ngang qua mà thôi. Nếu phu nhân cảm thấy chướng mắt không quen nhìn, qua một thời gian nữa ta sẽ rời khỏi Hầu phủ. Đến lúc đó ngài cứ nhắm mắt làm ngơ là được."

Thôi thị cả kinh: "Ngươi nói cái gì cơ?"

Lãng Cửu Xuyên lặp lại: "Ta nói là ta sẽ rời khỏi Hầu phủ."

Nếu tai họa này của Lãng gia thực sự là do nàng rước tới, vậy thì nàng vẫn nên rời đi thì hơn. Đỡ cho việc thực sự làm liên lụy đến toàn bộ người của Lãng phủ. Cái nhân quả khổng lồ này, nàng gánh không nổi.

"Ngươi đây là nhất định phải..."

"Phu nhân, nếu ta rời đi, Hầu phủ sẽ không còn tai họa gì nữa. Mọi người cũng sẽ lại được sống một cuộc sống yên ổn tĩnh tại giống như trước kia mà thôi."

Lời này lại là có ý gì nữa đây?

Thôi thị hoàn toàn ngơ ngẩn.

Lãng Cửu Xuyên một lần nữa cung kính khom người hành lễ, sau đó dứt khoát xoay người rời đi.

Thôi thị chỉ biết trơ mắt đứng nhìn bóng lưng nàng bước ra khỏi cửa. Mãi cho đến khi Trình ma ma đầy vẻ lo lắng khẽ gọi một tiếng, bà mới bừng tỉnh lấy lại tinh thần. Cảm giác trên gò má có chút lạnh lẽo, đưa tay lên sờ thử, thì ra trên mặt đã đầm đìa nước mắt từ lúc nào không hay.

Trình ma ma vừa đau đầu lại vừa buồn bực. Vừa nãy hiếm hoi lắm mới thấy hai người bọn họ trò chuyện được với nhau khá êm đẹp, lại không hề có sự đối chọi gay gắt nào. Kết quả chỉ trong nháy mắt, mọi chuyện lại bị đ.á.n.h về nguyên hình.

Thế này thì làm sao cho phải đây?