Cao Minh cúi đầu nhìn nhóc con đang khẩn thiết nhìn mình, hai mắt sáng lấp lánh này, suy ngẫm một lát rồi chậm rãi gật đầu nói:
“Vậy thì rẻ một chút."
Gã đang suy tính chuyện bớt đi số lẻ hoặc tặng thêm chút quà cáp để lôi kéo khách hàng lớn, Ngu U U đã cùng Nguyễn Linh nhanh thoăn thoắt thu hết quần áo trang sức đã mua lại.
Vừa thu nhóc con còn nói nhỏ với Nguyễn Linh:
“Mở tiệm."
Cậy mình ríu rít nói chuyện người khác không dễ lĩnh hội, nàng còn bộc bạch hết “dã tâm" muốn mở một cửa tiệm của mình ra.
Nguyễn Linh do dự một lát rồi hỏi:
“Vậy ai sẽ thiết kế y phục đây?"
Muốn mở tiệm thì phải có một số kiểu dáng mới lạ, nếu không người ta tại sao phải đến ủng hộ cửa tiệm mới lạ lẫm chứ?
Nguyễn Linh cảm thấy rất khó giải quyết, nói nhỏ:
“Hay là mời Chúc..."
Chúc sư tỷ ăn mặc giản dị, cũng không giống một người giỏi nghiên cứu y phục trang sức.
Nàng lại cố gắng nghĩ xem ở ngoại môn mình có đồng môn nào yêu cái đẹp không.
“Muội ạ!"
Nhóc con biểu thị mình đều cân được hết:
“Muội!"
“Tiểu sư muội sao biết thiết kế y phục chứ?"
“Nương nương ạ."
Nhóc con cười kín đáo, mọi sự đều không cần nói cũng hiểu.
Nguyễn Linh lập tức mắt sáng rực.
“Tiểu sư muội nói đúng.
Các nương nương trong nhà Sở sư huynh thường xuyên đổi mới, nhất định có rất nhiều ý tưởng hay."
Nàng cẩn thận liếc nhìn người đồng hương thầm mến của mình một cái, hạ thấp giọng ghé tai Ngu U U nói:
“Vậy lát nữa chúng ta đi dạo trên phố xem sao, xem xem còn chỗ nào tiệm có vị trí tốt, người qua lại đông đúc."...
Kiểu “đại thanh mật mưu" ngay trong tiệm nhà người ta nghĩ cách cạnh tranh với người ta thế này, mọi người nghe thấy đều im lặng.
Người đồng hương nghe thấy đều thấy bớt số lẻ đều là đổ đi nuôi Nguyễn Linh rồi!
“Phải phát nhiệm vụ ở Chấp Sự điện, thuê vị đồng môn nào xuống núi kinh doanh sao?
Hay là thông báo cho tông chủ, để tông chủ giúp đỡ."
Về chuyện mở tiệm có rất nhiều việc phải lo liệu.
Nguyễn Linh không giỏi những việc này, nghĩ đến là thấy đau đầu.
Nhóc con cũng đau đầu, nhưng nàng giỏi biết người biết dùng, liền chọc vào cái eo nhỏ của Nguyễn Linh nhà mình nói nhỏ hơn:
“Cao... quản."
Nếu mình muốn làm ăn, sao có thể làm phiền cha nhà mình chứ?
Nàng vừa rồi không chỉ khảo sát thị trường phục trang, còn sẵn tiện khảo sát luôn ứng cử viên chưởng quỹ.
Vừa rồi đi một vòng lớn, người đồng hương khá xinh đẹp này của Nguyễn Linh đều không hề mất kiên nhẫn, hơn nữa cũng không khúm núm, đặc biệt là nhóc con yêu cầu trả giá, gã cân nhắc bớt cho một số lẻ...
Bớt số lẻ trông thì có vẻ rẻ rồi, thực ra số rẻ đi cũng có hạn, còn cho một cái ân tình, nhân tài tốt biết bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngu U U đã biết rồi, vị tu chân giả tên Cao Minh này chỉ là được thuê làm chưởng quỹ ở thương điệm này thôi.
Chứ không phải là có quan hệ đặc biệt gì.
Vậy nàng đào góc tường chắc cũng không sao đâu nhỉ.
Góc tường là gã kia vẫn đang im lặng.
Nguyễn Linh chỉ cảm thấy đây là tiểu sư muội nể mặt mình nên đã cho Cao Minh một cơ hội.
Dẫu...
đây chẳng qua là một ý nghĩ nhỏ bé non nớt của một nhóc con.
Cũng có thể nàng nghĩ như vậy rất không hoàn thiện, thậm chí cửa tiệm tương lai không biết lúc nào mới có đó cũng chưa chắc hưng thịnh đến mức nào, cũng có thể nàng quay ngoắt đi là hết hứng thú rồi, vậy tiền đồ của Cao Minh cũng không bằng sự ổn định như hiện tại.
Nhưng Nguyễn Linh vẫn cảm thấy vui vẻ trong lòng.
Nàng hiểu mơ hồ rằng, đây là vì duyên cớ của nàng nên Ngu U U mới nhìn Cao Minh bằng con mắt khác, nàng cân nhắc một lát rồi trịnh trọng nói với nhóc con:
“Tỷ biết tiểu sư muội là tin tưởng tỷ, nên cũng tin tưởng anh Cao.
Nhưng cái gì cần ước định thì cũng phải có, không thể để anh Cao sau này ở trong tiệm nói một là một, còn nữa..."
Hai người cụm đầu vào nhau nghĩ cách ước thúc quyền lực của chưởng quỹ, điều này hoàn toàn không để tâm đến việc còn có người đang nghe.
Cao Minh ôm đầu bất lực vô cùng, liền nghe thấy bên cạnh lại truyền đến một tiếng cười khẽ.
Cuối cùng cũng phát hiện hai sư tỷ muội đang “đại thanh mật mưu" căng thẳng đồng thời quay đầu.
Liền thấy bên kia thương điệm đang có một thanh niên diện mạo anh tuấn, hơi mang vài phần tang thương mệt mỏi đứng cạnh giá hàng.
Thấy hai sư tỷ muội đồng thời xù lông, gã một tay đặt lên môi cười khẽ một tiếng, lại chậm rãi bước tới.
Thanh niên này một thân áo trắng như tuyết, trên áo thêu đầy những vân chìm bằng chỉ bạc, đơn giản mà xa xỉ, trông có vẻ có cảm giác yêu cái đẹp một cách thầm kín.
Gã chậm rãi bước tới, Ngu U U cũng thấy kinh ngạc một chút, vì vừa rồi nàng đều không hề phát giác ra người này có xuất hiện ở đó.
Đây là chuyện rất không thường thấy.
Vì nàng nhạy cảm với khí tức, lúc nào cũng có thể cảm nhận được sự hiện diện của khí tức người khác, giống như lúc trước ở Ma thành đói đến mức không chịu được, nàng vẫn có thể cảm nhận được sự d.a.o động của đại sư huynh nhà mình tới tìm mình.
Nhưng đối với thanh niên trước mắt này, gã cứ như hòa vào thiên địa, lại dường như là từ trong thiên địa bước ra, bước tới trước mặt nàng vậy.
Đứng gần rồi, Ngu U U ngửi ngửi, cảm thấy người này hơi thơm.
Không chỉ là mùi hương của linh khí.
Mà còn có một loại hương thơm nhạt, khiến tâm tình người ta an ổn và tĩnh lặng.
Giống như mùi hương của An Thần hương nàng từng ngửi thấy trước đây vậy.
“Không biết vị tiền bối này cần thứ gì?"
Cao Minh thấy vị xa lạ này không phải người thường thấy ở phường thị, bất động thanh sắc bước tới một bên, che chắn cho Nguyễn Linh và Ngu U U ra sau lưng, cung kính hỏi.
“Ta đi ngang qua nơi này, muốn xem xem nơi này có y phục mới nào hợp ý đạo lữ của ta không."
Người áo trắng kia cười nhìn lướt qua cửa lớn, liền thấy Sở Hành Vân đang mỉm cười đi tới, bèn thu hồi ánh mắt, hứng thú nhìn Ngu U U đang nghiêng đầu nhìn mình nói:
“Không ngờ lại gặp được đứa trẻ thú vị.
Cô bé, cháu rất thích làm ăn sao?"
Gã rõ ràng đã nghe thấy cuộc bàn bạc vừa rồi của hai sư tỷ muội.
Ngu U U lại ngửi thêm một hơi hương thơm trên người người áo trắng này, chỉ cảm thấy trên người gã dưới sự che lấp của khí tức An Thần hương, còn có mùi hương mà nàng càng thích hơn...
Thơm như Ngao Tân vậy.