Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên

Chương 141



 

“A, Ngu U U liền ngậm ngón tay nghĩ, người này trước đó còn làm bộ ra ngoài không quên mang y phục cho đạo lữ, nhưng đạo lữ của gã không phải đã t.ử vong rồi sao?”

 

Hay là lại thay lòng đổi dạ rồi?

 

Nếu là như vậy, nàng càng khinh bỉ người này, cảm thấy gã thực sự xấu xa tột cùng.

 

Nhưng lại không giống.

 

Vì gã vừa nói vợ gã và gã là thanh mai trúc mã.

 

Trong thương điệm nhất thời im ắng hẳn đi.

 

Vân Đàn tiên quân lại không nổi giận, gật đầu nói:

 

“Ngươi nói đúng.

 

Ta quả thực ghen tị với ngươi."

 

Gã dừng lại một chút, liền nói với Ngao Thanh:

 

“Chỉ cần đạo hữu đồng ý lời mời của ta, cùng ta đi tới Nam Châu, mười ngày sau, ta sẽ đem chuyện Cung thị kể ra hết thảy.

 

Đến lúc đó muốn g-iết muốn xẻ, ta đều mặc cho các ngươi xử trí."

 

Gã mời như vậy, dường như có bí mật, Ngu U U vội vàng vươn tay kéo vạt áo Ngao Thanh lo lắng nói:

 

“Không đi ạ!"

 

Cung thị diệt môn có liên quan đến người này, có thể thấy gã lòng dạ độc ác.

 

Người như vậy sao có thể tin gã, nghe gã mời mọc chứ.

 

Ngao Thanh quay đầu nhìn nàng, liền thấy nhóc con chỉ trỏ Vân Đàn tiên quân:

 

“Âm hiểm ạ!"

 

Người này lúc đầu hại hai vị tổ tổ của nàng, còn diệt sạch cửa Cung thị, đây là một đại ma đầu, ai mà tin cùng gã đi Nam Châu gã không có âm mưu chứ.

 

Ngu U U không muốn để trưởng bối dấn thân vào hiểm địa, toàn tâm toàn ý khuyên gã:

 

“Bắt lấy ạ."

 

Nàng nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm rồng lớn, lớn tiếng hò hét:

 

“Sưu hồn ạ!"

 

Cứ phải là lý niệm của rồng đen là tốt nhất, dẫu sao Vân Đàn tiên quân là kẻ làm ác, đối với kẻ làm ác thì sưu hồn một chút, tránh cho mình rơi vào cạm bẫy, chẳng phải là chuyện rất hợp lý sao?

 

Lời của nhóc con lập tức thu hút sự tán đồng lớn tiếng của Ngao Tân.

 

“U U nói đúng!"

 

Hai con rồng lúc này rất hòa thuận.

 

“Không cần lo lắng."

 

Ngao Thanh thản nhiên nói:

 

“Ta cùng hắn đi Nam Châu."

 

“Sư thúc tổ."

 

Ngu U U vội vàng tay nhỏ kéo gã lần nữa.

 

“Hắn nói đúng.

 

Nếu bí pháp phong cấm sư tổ cháu là b.út tích của hắn, vậy hắn tự phong cấm nguyên thần của mình, ta cũng không thể sưu hồn sưu ra được gì.

 

Hơn nữa...

 

Ngươi nói lúc đó ngươi cũng có mặt, nghĩa là ngày đó Cung thị diệt môn, không chỉ có một mình ngươi."

 

Thấy Vân Đàn tiên quân cười cười không đáp, Ngao Thanh tiếp tục lạnh giọng nói:

 

“Còn có ngày đó ở Cực Tây chi địa, có người đ-ánh lén sau lưng ta, đưa ngươi đào thoát.

 

Ngươi còn có đồng bọn, người đó và ngươi chính là đồng mưu, đều có liên quan đến Cung thị."

 

Quan trọng hơn là, gã tự phụ cùng Ngao Tân liên thủ dẫu có rơi vào cạm bẫy cũng tuyệt đối không thất bại, vậy đi Nam Châu thì đã sao.

 

“Khí tức ngươi không ổn, muốn chúng ta đi Nam Châu lại là để làm gì?"

 

Gã nhạy bén nhận ra khí tức Vân Đàn tiên quân lúc này hư phù vô lực.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Mười ngày sau, chuyện ngươi muốn biết ta đều sẽ nói cho ngươi biết."

 

Vân Đàn tiên quân bèn hỏi:

 

“Nếu không tin ta, có muốn ta chỉ vào tâm ma thề không?"

 

Lời này nói thật thản nhiên, nếu nói đến mức này, người bình thường cũng thôi tay rồi.

 

Nhưng Ngao Thanh lại lạnh lùng nói:

 

“Thề đi."

 

Lời này khiến Vân Đàn tiên quân không nhịn được cười, gã lập tức lập thề, phát ra lời thề cực kỳ độc địa.

 

Nhóc con nghe thấy cái gì mà “hình thần câu diệt" “không được nhập luân hồi" gì đó, đều cảm thấy cái tên này có thể đối xử với bản thân mình đủ ác đấy.

 

“Nhưng ngươi đột nhiên..."

 

“Thằng nhóc này trên người xông là tiên phẩm An Thần hương, ngươi không phải là lại sắp nhập ma rồi chứ?"

 

Ngao Tân nhìn chằm chằm Vân Đàn tiên quân đủ loại dị trạng hồi lâu.

 

Nghĩ đến gã trước đây đã làm chuyện tốt gì, gã bèn không khách sáo nói:

 

“Nếu không nói rõ chuyện Cung thị, ngươi đừng có vội vàng nhập ma."

 

Lời của gã khiến người áo trắng này im lặng một lát, Ngu U U vội vàng kéo tay Ngao Thanh ngoan ngoãn nói:

 

“Nghe lời ạ."

 

Nàng là nhóc con ngoan ngoãn, không biết mình có gây vướng chân sư thúc tổ hay không, nên không làm loạn đòi nhất định phải đi theo tới Nam Châu.

 

Nhưng dẫu không đi Nam Châu cũng không sao, nàng vò thêm ít lôi châu cho sư thúc tổ nàng, nếu Vân Đàn tiên quân này làm xấu, liền để cái tên này ngũ lôi oanh đỉnh, tiễn gã hình thần câu diệt.

 

Ngao Thanh quay đầu lại nhìn thấy nàng, lạnh lùng nói với Vân Đàn tiên quân:

 

“Ta đồng ý cùng ngươi đi tới Nam Châu, nhưng U U tuyệt đối không được."

 

“Ta đã gieo ma niệm trên người Sở đạo hữu."

 

Vân Đàn tiên quân thản nhiên nói.

 

Sở Hành Vân lập tức biến sắc.

 

Hắn vô thức nhét nhóc con trong lòng vào lòng Ngao Tân, bản thân rời xa mọi người, tránh để ma niệm trên người liên lụy đến người khác.

 

Lặng lẽ không một tiếng động như vậy, trong lúc hắn không hề hay biết đã gieo ma niệm, thủ đoạn này không giống như tiên giai bình thường.

 

Tiên giai bình thường không làm được điều này.

 

Vật hộ thân trên người hắn đều không có phản ứng, sao có thể...

 

“Thế này thôi ạ?"

 

Nhóc con bị tùy ý nhét một cái, đầu đụng phải l.ồ.ng ng-ực cứng rắn của Ngao Tân, đầu đau đến mức nước mắt đọng nơi khóe mắt, nhưng nghe đến đây, liền ngó nghiêng ngó ngửa.

 

Trong đôi vuốt mập mạp của nàng đang bóp một luồng sương mù đen luẩn quẩn như rắn.

 

Luồng hắc khí đó giống như có ý thức vậy vặn vẹo, rít gào không tiếng động, lại khiến mọi người dường như bên tai truyền đến tiếng thì thầm âm lãnh thông thẳng tới u minh.

 

Nguyễn Linh và Cao Minh hai người tu vi thấp nhất, khoảnh khắc hắc khí xuất hiện lập tức trên trán nổi gân xanh, mắt đỏ như m-áu, có trạng thái điên cuồng.

 

Nhóc con nhìn thấy, vội vàng nhét luồng sương mù vào miệng, ngậm c.h.ặ.t cái miệng nhỏ dốc sức nhai, rướn cái cổ nhỏ nuốt vào trong bụng, xòe tay ra rụt rè nói với Ngao Tân đang vội vàng nhấc nàng lên:

 

“Hết rồi ạ."

 

“Sao cái gì cháu cũng dám ăn thế?"

 

Tiểu ma đầu này thực sự là muốn ăn không muốn mạng mà.

 

Khí tức hắc khí đó vừa xuất hiện, Ngao Tân lập tức sợ đến cứng đờ.

 

Khí tức đó gã rất quen thuộc, chính là ác niệm trong Thần Ma trủng.

 

Vì lại một lần nữa cảm nhận được khí tức khủng khiếp lúc đó, cả người Ngao Tân đều không thể cử động, lúc này mới không ngăn được Ngu U U trực tiếp ăn cái thứ đó.

 

“Thơm ạ."

 

Nhóc con ngượng ngùng cúi đầu, bấm đôi ngón tay mập mạp nói nhỏ.

 

Nàng đã bảo mà.

 

Vừa rồi có một luồng ma niệm đen sì cứ thế định chui vào người đại sư huynh nàng, còn chưa thành công đã bị nhóc con lén lút bắt lấy.

 

Nàng vốn tưởng là Sở Hành Vân tiến giai Đại Thừa chưa lâu, khí tức trên người còn vượng thu hút những ma chướng hỗn loạn đó, đang vui mừng mình nhặt được một miếng quà vặt nhỏ.