“Vân Đàn tiên quân hiển nhiên không biết còn có một đứa nhỏ đang nghĩ đến chuyện giúp hắn thăng thiên.”
Hắn cũng không hề phát giác ra những viên lôi châu kia không tiếng không động đều đã lọt vào trong y bào của mình.
Nói đi cũng phải nói lại chuyện này rất kỳ quái.
Dù sao thân là tiên giai, hẳn là thần thức và cảm tri phải xuất chúng, dị dạng cũng rất dễ dàng phát hiện.
Nhưng hắn lại không hề hay biết.
Ngu U U liền không quan tâm hắn rốt cuộc là chuyện gì nữa.
Ngược lại Ngao Tân đang dùng một loại ánh mắt quan sát để xem xét Vân Đàn tiên quân.
“Gì vậy?”
Đứa nhỏ liền lén lút hỏi.
“...
Khí tức trên người ngươi thật sự kỳ quái.”
Rồng đen với tư cách là con rồng có kinh nghiệm, lúc Vân Đàn tiên quân nhìn về phía mình thì chậm rãi nói:
“Ngươi quả thực có ác niệm Thần Ma Trủng, nếu không tiểu t.ử họ Sở kia cũng không thể suýt chút nữa mắc mưu ngươi.
Nhưng mùi vị Thần Ma Trủng trên người ngươi cũng quá nhạt nhòa rồi.”
Hắn ngửi đi ngửi lại.
Vân Đàn tiên quân lịch sự lui sau mấy bước, nhưng lại không có ý định trò chuyện với Ngu U U.
Hắn chỉ ôn hòa nói với Ngu U U:
“Ngươi cũng thích mở cửa tiệm kiếm linh thạch sao?
Nếu như ngươi muốn biết kinh nghiệm mở cửa tiệm, ta ngược lại có thể giúp đỡ.”
Đứa nhỏ trợn trắng mắt nhổ nước miếng vào hắn.
“Phi!”
Vân Đàn tiên quân ôn hòa nhìn nàng, giống như nhìn không đủ nàng vậy.
Giống như hắn đã từng nói qua.
Nhìn nàng, liền giống như cảm thấy nhìn thấy mình và đạo lữ nếu như có một đứa con, cũng sẽ như vậy.
Ghét ác như thù, dù cho có bao nhiêu lợi ích bày ra trước mắt, cũng tuyệt đối không có nửa điểm sắc mặt tốt đối với hắn.
“Ngu tông chủ thật là tốt phúc khí.”
Phi chu phi trì, hắn nhìn Ngu U U khẽ thở dài:
“Nếu con đường này cứ mãi đi không đến tận cùng thì tốt biết mấy.”
Nếu có thể để hắn cứ mãi nhìn đứa trẻ này, giống như là nhìn thấy đứa trẻ mà có lẽ bản thân cũng từng sở hữu, đó thật sự là một giấc mộng rất tốt đẹp.
Nhưng luôn có người làm hỏng phong cảnh.
Ngao Thanh đi đến trước mặt bọn họ, liếc nhìn đứa nhỏ đang trợn trắng mắt nhỏ giọng nói “vào nước” chỉ trỏ một cái tiên giai đầu óc vào nước, hắn lạnh lùng nói:
“G-iết người nhà của nàng, bày ra bao nhiêu sự ôn tình cũng chỉ khiến người ta buồn nôn.”
Diệt môn Cung thị nếu quả thật có người này ra tay, vậy ở trước mặt Ngu U U có tư cách gì để nói những lời thân thiết.
Vân Đàn tiên quân cười một tiếng, quay đầu nhìn về phía biển mây vạn dặm bên ngoài phi chu, mê mang một lát, khẽ giọng nói:
“Ta đã tận lực bù đắp.
Năm đó... tòa thành trấn kia hóa thành t.ử thành, ta biết đều là, đều là lỗi của ta.
Ta ở Nam Châu, cung kính tận tụy kinh doanh Thiên Hưng Các, đại bộ phận thu nhập của Thiên Hưng Các mấy trăm năm nay đều dốc hết vào những người bình thường kia.
Ta cũng biết, người ch-ết đã đi xa, hối hận cũng đã muộn.
Nhưng ta vẫn hy vọng mình có thể cứu vãn.”
Hắn rũ mắt nói:
“Chuyện Cung thị năm đó ta nhất niệm sai lầm làm chuyện sai trái, ta cũng muốn đền bù.”
Ngao Thanh nhất thời cười lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Diệt cả môn nhà người ta, trông có vẻ ủy khuất quá nhỉ.
“Đã làm... còn muốn lập đền thờ.
Thật là hạ tiện.”
Vì có đứa nhỏ ở đây, Ngao Thanh không nói lời thô tục, nhưng lại rất khinh bỉ điệu bộ này của Vân Đàn tiên quân.
Làm thì cũng đã làm rồi.
Còn làm ra vẻ truy hối khôn cùng.
“Ta chỉ cần biết, năm đó Cung thị còn có ai tham gia.”
Người này quả thực là một trong những nguyên hung, nhưng nguyên hung nhất định không thể chỉ có một mình hắn.
Với sự cường hoành của tộc trưởng Cung thị, cộng thêm bao nhiêu tộc nhân Cung thị và các tộc phụ thuộc, trong vòng một đêm đều bị xóa sổ, chỉ dựa vào một mình Vân Đàn tiên quân này sao?
Hắn không để Cung thị băm thành nhân thịt mới là lạ.
Vân Đàn tiên quân khẽ gật đầu nói:
“Ngươi có phải còn muốn biết, tại sao Cung thị diệt môn, lại có thể để lọt một Cung Diệu Hoa.”
Ngao Thanh trầm mặc lại.
Năm đó hắn thực ra đã cảm thấy vô cùng kỳ quái.
Nếu nói Cung thị diệt môn không một ai chạy ra được, điều đó chứng tỏ đối phương cực kỳ cường hoành, cũng cực kỳ tâm ngoan thủ lạt.
Nhưng Cung Diệu Hoa một đứa trẻ sơ sinh trong tã lót lại bình an vô sự đến được Thái Cổ Tông.
Cho dù người hộ tống nàng đã vẫn lạc, nhìn có vẻ hy sinh cực lớn, nhưng trong đó cũng có điểm kỳ lạ.
Người hộ tống Cung Diệu Hoa không phải là tu sĩ cường hãn, chẳng qua là hạ bộc cấp thấp.
Hai kẻ yếu một đường vạn dặm bôn ba chạy trốn, kẻ mạnh kia có thể hoàn toàn không phát giác ra sao?
Xóa sổ hai kẻ yếu này thực ra cũng chỉ là chuyện nhấc một ngón tay lên thôi.
Nhưng nàng cứ thế mà sống sót.
Bình thường đều nói nàng vận khí tốt mới chạy vào được Thái Cổ Tông, nhưng Ngao Thanh vẫn luôn cho rằng nhất định còn có nguyên do khác.
“Các ngươi vẫn luôn chằm chằm nhìn Cung Diệu Hoa sao?”
Vẫn luôn dòm ngó hậu duệ Cung thị sao?
Ngao Tân nghe đến đây, nhất thời nhét đứa nhỏ ra sau lưng mình.
“Không, ta không hề quan tâm Cung Diệu Hoa.
Năm đó thả nàng rời đi cũng không có âm mưu quỷ kế gì, chẳng qua là...”
Vân Đàn tiên quân khẽ lắc đầu nói:
“Ngươi cứ coi như vẫn còn thiện niệm, muốn để lại một tia huyết mạch Cung thị cũng không sao.”
Hắn áy náy nói:
“Ta chỉ có thể nói chuyện Cung thị năm đó là âm sai dương thác, Cung thị hoài bích kỳ tội...”
Hắn đột nhiên dừng lại, ánh mắt rơi về phía thương khung xa xăm hơn bên ngoài phi chu, hồi lâu sau mới nói:
“Trăm năm ân oán, tất cả đều nên bụi trần lắng xuống rồi.”
“Hoài bích kỳ tội là ý gì?”
Ngao Thanh đột nhiên nghĩ đến những chuyện dị thường trong tổ miếu Cung thị.
Bất luận là thần niệm tiên tổ Cung thị, hay là long hồn Ngao Liệt, thậm chí là luồng linh quang màu đen rơi vào giữa mày Ngu U U kia...
Dẫn đến thiên lôi ầm vang không dứt, tuyệt đối không cho phép xuất thế, mỗi một món đều không bình thường.
Hiện tại, hoài bích kỳ tội trong miệng Vân Đàn tiên quân, “bích” trong đó nói về món nào?
Bọn họ mưu đồ đều là cái gì?
Vân Đàn tiên quân lại không nói lời nào nữa, xoay người đi về phía khoang thuyền nghỉ ngơi.
Thủ đoạn phong cấm thần niệm của người này cực kỳ lợi hại, cho đến tận bây giờ Ngao Thanh vẫn chưa thành công giải khai sự cấm cố của tiền tông chủ và Tôn đạo quân.