Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên

Chương 152



 

“Hóa ra là chạy ra ngoài ăn cơm.”

 

Nghĩ đến việc bây giờ Vân Đàn tiên quân cái thứ này cũng rất nguy hiểm, ấu tể còn vô tâm vô phế mà nguyên thần xuất khiếu, Ngao Tân đều tức ch-ết rồi.

 

“Khi đó ngươi cũng nguy hiểm."

 

Đối mặt với hắc long, Ngu U U cũng vẫn cứ nguyên thần xuất khiếu như thường đó thôi.

 

“Có thể so với ta sao?

 

Lúc đó ta còn bị nhốt trong l.ồ.ng cơ mà!"

 

Ngao Tân lớn tiếng phản bác.

 

Ngao Thanh đau đầu.

 

Cái tên ngốc này mở miệng là l.ồ.ng với chả l.ồ.ng, sau này toàn bộ giới tu chân đều biết bao nhiêu năm qua hắn không phải bế quan, mà là bị nhốt vào l.ồ.ng...

 

Bộ không cần mặt mũi nữa sao?

 

“Nữ tu."

 

Ấu tể ở trong cuộc cãi vã này nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm nhỏ vội vàng nói, “Ngoại tổ!"

 

Vân Đàn tiên quân vừa mới thỉnh cầu nàng, đừng nói ra chân tướng về A Vũ năm đó cho người khác biết.

 

Thỉnh cầu này nàng không nghe vào tai, nhưng đối với một con ấu tể mà nói, kể lại chuyện năm đó một lần nữa quá tốn sức.

 

Dù sao cũng là người không quan trọng, nàng dứt khoát không nhắc đến những chuyện đó của A Vũ, chỉ đem chuyện mình coi trọng nhất nghiêm túc kể cho mọi người nghe.

 

Đợi đến khi Sở Hành Vân ở bên cạnh phiên dịch xong, Ngao Thanh nghe xong nheo mắt lại.

 

“Một nữ tu che giấu thân phận, che giấu giới tính đã cứu Vân Đàn đi trước mặt ta."

 

Cường giả bậc tiên trong giới tu chân không nhiều, nữ tu tự nhiên cũng có số lượng nhất định.

 

Ngao Thanh suy xét qua từng vị nữ tu này, lại xoa cằm nói, “Vật diệt thế."

 

Hắn lập tức nghĩ đến khoảnh khắc linh quang đen hòa nhập vào trán Ngu U U, trên người ấu tể bộc phát ra cảm giác nguy hiểm trong nháy mắt.

 

Nhưng vì Cung thị nhất tộc có thể cùng vật diệt thế này chung sống hàng vạn năm mà không bị diệt tộc, thậm chí ngày đó long hồn của Ngao Liệt còn từ trong linh quang đó nhả ra, Ngao Thanh liền cảm thấy khả năng diệt thế của vật này cũng có hạn....

 

Nhà ai có vật diệt thế mà còn giúp giữ gìn trấn áp nguyên thần cả nhà của gia tộc trấn áp mình chứ?

 

Hắn nhanh ch.óng liếc nhìn Ngu U U đang ngơ ngác, lại hơi nhíu mày.

 

Linh quang đen đó hòa nhập vào c-ơ th-ể đứa trẻ này, lẽ nào là chỉ có huyết mạch Cung thị mới trấn áp được?

 

Bởi vì ấu tể là huyết mạch Cung thị, cho nên vật diệt thế bị nàng áp chế, đặc biệt an toàn.

 

Đã như vậy, Cung thị giấu bảo vật gì cũng không cần tiếp tục để ý, ngược lại Ngao Thanh dặn dò Ngu U U, “Lần sau trước khi nguyên thần xuất khiếu phải nói với chúng ta một tiếng, nếu không sẽ làm người ta lo lắng."

 

Lời này trùng khớp với lời của Vân Đàn tiên quân.

 

Ấu tể ở trước mặt trưởng bối ngoan lắm, chẳng giống lúc đối với Vân Đàn tiên quân trừng mắt dựng lông chút nào, hai cái vuốt mập mạp ngoan ngoãn chồng lên nhau đặt trên cái bụng nhỏ, mềm mại gật đầu nói:

 

“Vâng."

 

Ngao Tân nhìn nàng diễn kịch.

 

Lần sau nàng chắc chắn vẫn dám làm thế!

 

Hắn hừ một tiếng, bĩu môi.

 

“Cũng may tiểu sư muội bình an trở về.

 

Nhưng Vân Đàn tiên quân đã đem chuyện này nói hết ra, chúng ta cũng đỡ được một phen suy đoán chuyện cũ."

 

Vì Vân Đàn tiên quân đã nhận chuyện này, cũng nói ngày đó còn có một vị nữ tu, vậy thì cứ từ từ điều tra là được.

 

Lý do bọn họ cùng Vân Đàn tiên quân đến đây bây giờ chỉ còn lại phương pháp phong cấm thần hồn của tiền tông chủ và Tôn đạo quân, chớp mắt một cái, thời gian đã trôi qua vài ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngày hôm đó Ngu U U còn đang nằm bên mạn phi chu hít hà những luồng khí ngọt ngào tỏa ra bên ngoài, liền nghe thấy trong thành trì kia đột nhiên vang lên một tiếng rít ch.ói tai.

 

Một luồng khí tức kh-ủng b-ố từ bên dưới xông lên, thoáng chốc, từ trong tầng mây hiển lộ ra một mỹ nhân mặc cung trang, gương mặt cứng đờ nhưng ánh mắt đầy vẻ ác ý.

 

Phía sau nàng ta là một nam t.ử áo trắng đuổi theo, trước ng-ực hắn m-áu chảy đầm đìa, tay cầm một thanh linh kiếm.

 

Ngao Thanh nhìn một cái liền tức ch-ết rồi.

 

Ấu tể chẳng phải nói người nữ nhân bị ảnh hưởng bởi ma niệm của Vân Đàn này bị nhốt sao?

 

Sao lại thoát ra được rồi?

 

Cái giới tu chân này không thể có mấy người đáng tin cậy sao?

 

Vân Đàn cái thứ phế vật này ngay cả trấn áp một nữ tu nhập ma cũng không xong, chẳng trách còn biết cầu cứu Thái Cổ tông, cầu xin hắn tới.

 

Đây không chỉ là tới tiếp nhận sản nghiệp của Thiên Hưng các, mà bản thân Vân Đàn cũng biết ngộ nhỡ mình lật thuyền, phải tìm người gánh vác giúp hắn.

 

“Phế vật."

 

Ngao Tân đã ở một bên nhổ một ngụm.

 

Hắn lại nhìn kỹ, lập tức hít một hơi nói với Ngao Thanh:

 

“Tên phế vật này chắc chắn đã lừa chúng ta.

 

Đây đâu phải là bị ma niệm của hắn ảnh hưởng mà nhập ma, người nữ nhân này khắp người toàn là mùi của Thần Ma Trủng, lão t.ử đã nói rồi...

 

Ngày đó ở hậu trạch nhà hắn ma khí ngút trời, hóa ra không phải lấy vật gì ra, mà căn bản là nữ nhân của hắn chính là cái thứ đó."

 

Hắn tuyệt đối không thể nhìn lầm những thứ liên quan đến Thần Ma Trủng.

 

Ngay lúc này, Vân Đàn tiên quân ôm ng-ực miễn cưỡng mở miệng nói:

 

“Ta có thể giải quyết A Vũ.

 

Chỉ xin chư vị trợ ta, đừng để ma niệm nơi này khuếch tán."

 

Dù sao hắn cũng là bậc tiên, cho dù hiện tại thần hồn không ổn định cũng không thể thua được.

 

Ngao Thanh cũng không thèm để ý tới hắn, cúi đầu nhìn Ngu U U đang chảy nước miếng ròng ròng.

 

Thì...

 

ấu tể đã “nước miếng chảy dài ba nghìn thước" rồi.

 

Bao nhiêu năm qua những ác niệm tỏa ra từ vợ chồng Vân Đàn tiên quân đều ở chốn này, phong phú lại đầy đặn, trong mắt Ngu U U còn thịnh soạn hơn cả sơn hào hải vị từng ăn trong hậu cung Sở thị năm đó.

 

Nàng vội vàng nhìn trưởng bối nhà mình, đáng thương vô cùng, hai cái vuốt mập xoa qua xoa lại, nhỏ giọng nói:

 

“Muốn ăn."

 

“Ăn đi."

 

Còn là tạo phúc cho thế gian nữa chứ.

 

Luồng ma niệm kh-ủng b-ố thế này một khi phát tán ra ngoài không biết sẽ làm hại bao nhiêu người, nghĩ như vậy thì Ngu U U còn làm được một việc rất có công đức.

 

Ngao Thanh nhìn chằm chằm vào đôi vợ chồng đang đ-ánh nh-au túi bụi kia.

 

Bây giờ hắn không tin nổi Vân Đàn tiên quân cái thứ phế vật luôn rụng xích vào lúc mấu chốt này nữa, toàn tâm đề phòng vị mỹ nhân cung trang kia.

 

Ngao Tân vừa mắng “R-ác r-ưởi Vân Đàn!" vừa có tâm cơ quan tâm nói với Sở Hành Vân:

 

“Ngươi chưa từng vào ra Thần Ma Trủng, không thích ứng được với khí tức này, cứ để ta."

 

Hắn gạt Sở Hành Vân qua một bên, lập tức vác ấu tể đang đói đến mức kêu oai oái xông vào trong thành trì.

 

Cái con nhỏ này lần này được cho phép lập tức buông thả hết cỡ, hít một hơi thật sâu, lại ngả người ra sau, dùng hết sức bình sinh hút mạnh một cái.