Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên

Chương 160



 

...

 

Ngao Ung im lặng quay đầu, quay sang nhìn Ngao Thanh đang khoanh tay không nói lời nào ở phía bên kia.

 

Con trai mình tới để tranh bạn, nên không thèm tới gần Ngao Tân dạo gần đây tâm trạng không vui nữa.

 

Chỉ là không biết Ngao Tân có lén lút bắt nạt con trai mình không...

 

Ngao Thanh chẳng thèm để ý đến đám Long tộc thiếu mất dây thần kinh này, đang cùng tu sĩ Thái Cổ tông căng thẳng nhìn hai con ấu tể đang nói chuyện.

 

Kim long không nói mà dùng ánh mắt giao lưu, Ngu U U cùng nó ê ê a a nửa ngày, lúc này mới vội vàng ôm lấy con kim long nhỏ cuộn thành một đoàn đi tới, ngẩng đầu nói với Ngao Thanh:

 

“Giải được..."

 

Nàng dùng sức nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm nhỏ dùng tốc độ nói nhanh nhất bình sinh:

 

“Hồn nát..."

 

“Dính lại!"

 

Vì các tổ tổ, cái con nhỏ này đã phá vỡ sự ràng buộc của chính mình, gào ra nhiều chữ hơn:

 

“Giam cầm..."

 

“Là bảo vệ!"

 

Nàng nói một lúc, nặng nề thở ra hai hơi, dùng ánh mắt căng thẳng và bất an nhìn các trưởng bối.

 

Sắc mặt Ngao Thanh hơi đổi.

 

Sắc mặt Ngu tông chủ càng phức tạp hơn.

 

“U U nói, thần hồn của sư tôn bị nát, lại bị người ta bù đắp lại.

 

Phong cấm đó vốn là giam cầm, nhưng cũng là sự đảm bảo bảo vệ thần hồn của họ không bị tán thất rơi rụng."

 

Ngu tông chủ bèn nói với mấy vị trưởng lão Thái Cổ tông bên cạnh vẫn chưa hoàn toàn giải mã được U ngôn U ngữ:

 

“Lời này của Ngao Liệt chưa chắc đã không có lý."

 

Hắn sẽ không nói tại sao một con ấu tể vừa mới nở lại có thể biết nhiều thuật pháp phong cấm cường hãn như vậy...

 

Đại khái là huyết mạch Kim Long chính là thần kỳ như thế.

 

Chỉ nói Ngao Liệt gần như đi theo con đường khác, nhắc đến phong cấm này không chỉ đơn thuần là sự giam cầm hại người, mà còn là một loại bảo vệ, điều này làm Ngu tông chủ không khỏi nghĩ đến việc bản mệnh nguyên thần đăng của tiền tông chủ ngày đó bị vỡ vụn.

 

Đột ngột tắt ngóm.

 

Gần như là nơi chắc chắn phải ch-ết, sự nhanh ch.óng đó khiến mọi người lúc ấy đều lo lắng tiền tông chủ đã gặp độc thủ trong lúc không kịp phòng bị.

 

Nhưng nếu từng bị nát thần hồn một lần thì có thể hiểu được.

 

Thần hồn nát, nguyên thần đăng tắt, nhưng sau đó lại có người dùng sức mạnh tuyệt đỉnh để tụ tập những thần hồn đã vỡ vụn rơi rụng lại nhét trở về nhục thân...

 

Cái người ra tay làm những việc này là kẻ ác đồ cùng đường với Vân Đàn tiên quân hay là người khác?

 

Đã cứu họ, tại sao lại không đưa họ về, ngược lại ném họ ở phàm trần chật vật giãy giụa?

 

Trong chuyện này càng thêm rắc rối phức tạp, ngay cả Ngu tông chủ cũng bắt đầu thấy đau đầu.

 

Ngao Thanh sa sầm mặt nhìn tiền tông chủ và Tôn đạo quân một lúc lâu, khẽ giọng nói:

 

“Tiếc thật, Vân Đàn ch-ết nhanh quá."

 

Vân Đàn tiên quân ôm lòng quyết t.ử tới tìm bọn họ, chỉ là không ngờ chưa kịp nói rõ mọi chuyện đã xảy ra ngoài ý muốn.

 

Nhưng hắn thầm đếm một lượt các nữ tu bậc tiên nổi tiếng trong giới tu chân một lát và nói:

 

“Nữ tiên có năng lực diệt tộc Cung thị đếm trên đầu ngón tay, hỏi không được ngọn ngành từ Vân Đàn, thì đi hỏi vị nữ tu đó."

 

“Phong cấm đó..."

 

“Trước tiên ôn dưỡng thần hồn của bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trường Thù, ta cho con quyền hạn tùy ý điều động linh thảo, con hãy luyện chế mấy phần linh đan dưỡng thần tốt nhất."

 

Thần hồn bị nát không phải là chuyện nhỏ.

 

Mặc dù hiện tại bị phong cấm dính lại với nhau không thấy có gì, nhưng nếu phong cấm được giải khai mà hồn phách lại bị rạn nứt lần nữa thì sao?

 

Dù sao hai người này cũng chẳng phải mới làm kẻ khờ ngày đầu tiên, Ngao Thanh cảm thấy tông môn an toàn, có làm kẻ khờ thêm một thời gian nữa cũng chẳng sao, bèn dặn dò Chúc Trường Thù trước tiên luyện chế một số linh đan cao giai cho hai người ăn.

 

Đợi thần hồn ôn dưỡng tốt rồi, lúc đó hãy giải phong cấm.

 

Dù sao đã mấy năm trôi qua, Ngao Thanh hiện tại cũng không vội hỏi cho ra ngọn ngành.

 

“Vâng."

 

Chúc Trường Thù đáp lời.

 

Cái con nhỏ kia ôm lấy người bạn nhỏ vàng óng ánh của mình, ngẩng đầu nhìn trái nhìn phải.

 

“Tổ tổ?"

 

Nàng liên tục quay đầu nhìn hai vị tổ tổ.

 

“Ngươi chắc chắn có thể giải khai phong cấm này chứ?"

 

Ngao Thanh bèn hỏi con kim long nhỏ.

 

Hắn bị Vân Đàn tiên quân lừa một lần, không nhịn được phải xác nhận lại với kim long một chút.

 

Ngao Liệt dè dặt gật gật đầu.

 

Ngao Thanh cũng không hỏi con nhỏ vừa mới nở như nó sao lại biết nhiều hơn cả mình.

 

Hắn biết phong cấm có thể giải khai, vả lại thần hồn tu chân giả cũng có thể ôn dưỡng phục nguyên là được rồi.

 

Sự nặng nề đè nén trong lòng vì không biết ngày nào có thể giải khai phong cấm cho hai người lập tức được trút bỏ, hắn phẩy phẩy tay liền đi.

 

Ngao Ung không nỡ nhìn cô bé ngoan ngoãn, rốt cuộc không nhịn được, mượn công làm tư tiến tới xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng, cười híp mắt khen ngợi:

 

“Cũng may có U U, nếu không ta cũng không biết Ngao Liệt đã nói những gì."

 

Ấu tể vẫn là b-éo mầm đáng yêu.

 

Con trai đẹp thì đẹp thật.

 

Nhưng quá g-ầy gò.

 

Thậm chí bây giờ lớn thêm một chút, vẫn là kiểu tinh xảo rắn rỏi.

 

Thực sự không bằng cái má mập này của ấu tể làm người ta yêu thích.

 

Cười híp mắt lại vuốt vuốt cái đầu nhỏ của ấu tể, Ngao Ung mới lưu luyến đuổi theo Ngao Thanh đi rồi.

 

Thanh Long nhất tộc tới đây tự nhiên còn có việc khác, hắc long chỉ thầm mắng nhiếc trong bụng canh giữ người bạn nhỏ của mình, vừa cười như không cười nói với Ngu U U:

 

“Ngao Liệt trông nhỏ xíu thế này, có phải vẫn nên bế quan dưỡng thêm chút nữa không?

 

Đáng thương, đồng tình!"

 

Vì điều này, hắc long còn nhỏ hai giọt nước mắt cá sấu.

 

Ấu tể “À" một tiếng.

 

Con kim long nhỏ dùng ánh mắt thản nhiên kiểu “tất cả các ngươi đều là người đến sau" nhìn con ma long hư hỏng, chậm rãi đặt đầu lên vai người bạn nhỏ.

 

Hắc long không khóc nữa, nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, chuẩn bị tìm cơ hội cho con kim long nhỏ biết thế nào là kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu của tộc rồng.

 

“Thiên..."

 

Ngu U U lại nói với Ngu tông chủ bằng giọng sữa:

 

“Biết ạ."