Hắn nhắm mắt lại, cẩn thận hồi tưởng lại tất cả những gì đã xảy ra kể từ khi mình chào đời, hồi lâu mở mắt ra, nói với Ngu U U:
“Chỉ có chuyện này, ta không nhớ."
Hắn chắc chắn trong vô số ký ức kia, chỉ có danh tính của người từng nhắc đến Thần Ma Trủng với hắn, xúi giục hắn tiến vào Thần Ma Trủng là đã quên rồi.
Ngu U U thấy sắc mặt hắn ngưng trọng, vội vàng kéo tay hắn nói:
“Thúc tổ!"
Vậy mau đi mách sư thúc tổ đi!
Nhìn dáng vẻ của Ngao Tân là biết, có người đã động tay động chân lớn với hắn.
Hơn nữa còn lừa hắn tiến vào Thần Ma Trủng, cái này thật là xấu xa quá mà.
Người xấu xa như vậy, nhất định phải mời sư thúc tổ ra mặt trừng trị.
“Sau khi quay về hãy nói cho Ngao Thanh biết."
Đã trôi qua bao nhiêu năm như vậy, Ngao Tân trái lại cũng không vội... không vội cái con khỉ!
Với tính khí nóng nảy của Hắc Long thì đã sớm nhảy dựng lên rồi.
Nhưng Ngao Tân mặc dù tính khí xấu, thế nhưng cũng lý tính biết được rằng, kẻ có thể ra tay với một Long tộc bậc Thiên Ma như hắn mà khiến hắn bao nhiêu năm qua đều không hề hay biết, kẻ đó nhất định cực kỳ cường hãn.
Loại kẻ thù thần long kiến thủ bất kiến vĩ thế này, ẩn nấp rất kỹ, không dễ dàng tìm thấy như vậy đâu.
Đã không dễ tìm thấy, lại còn để Ngao Thanh biết mình từng bị ám toán, bị lừa đến mức mặt đầy m-áu, vậy chẳng phải là ăn đòn sao?
Ngao Thanh phải đổi đủ kiểu đ-ánh hắn mỗi ngày mất.
Hắc Long rùng mình một cái, nói với Ngu U U:
“Không phải chuyện vội vàng, chúng ta sau này từ từ nói."
Hắn không muốn bị đ-ánh, Ngu U U cảm nhận sâu sắc, đồng tình!
Nhóc con vội vàng gật gật cái đầu nhỏ, thấy nam t.ử anh tuấn mặt mày u ám đang mắng nhiếc rủa xả kẻ khốn kiếp đã ra tay với mình, nàng nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm nhỏ, cùng Hắc Long đồng thù địch khái, cùng mắng một trận.
Tiện thể, nàng còn lấy ra một viên xá lợi vàng kim, hai tay dâng cho Ngao Tân.
Ngao Tân tu ma, rất dễ bị ma niệm ảnh hưởng, có xá lợi hộ thân dù sao cũng tốt hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hôm đó lão tăng vô danh để lại cho nàng mười tám viên xá lợi, một nửa đã để Ngu tông chủ đem đi tặng cho Đại Diễn Đế Tôn, một nửa giữ lại cho mình.
Chín viên còn lại bốn thầy trò Ngu tông chủ, cộng thêm các trưởng bối như Ngao Thanh, viên cuối cùng còn lại nàng đưa cho Ngao Tân.
Xá lợi tỏa ra hơi thở an tường nằm trong lòng bàn tay Ngao Tân đang hơi ngẩn ngơ, hắn nhìn viên thánh tăng xá lợi quý giá này, lại nhìn nhóc con đang nở nụ cười rạng rỡ với mình.
“Ngươi tự giữ lấy đi."
Đây là viên xá lợi cuối cùng, Ngao Tân liền không để tâm nói:
“Ta vốn là tu ma, xá lợi này... tác dụng không lớn."
“Không, không!"
Xá lợi xua tan mọi ma niệm, ngay cả nguyên ác cũng có thể trấn áp, mang theo bên người nàng thì làm sao được.
Xá lợi ở bên người, chư ma không xâm phạm, vậy chẳng phải khiến nàng đói bụng sao?
Ngu U U vội vàng đặt bàn tay nhỏ lên bàn tay to của Ngao Tân, ánh mắt khẩn thiết.
Hắc Long nhìn nàng một lát, cuối cùng nhận lấy xá lợi, giơ tay xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng khẽ nói:
“Nếu gặp được ngươi sớm mấy trăm năm, ta cũng sẽ không làm nhiều chuyện ngu ngốc như vậy."
Ánh mắt hắn hướng về phía biển mây, đối với nhóc con đang nhận được lời khen ngợi liền bịt miệng lén cười cùng rúc vào một chỗ với mình thong thả nói:
“Ta chỉ là từng khao khát, nếu mẫu thân còn sống, còn có thể gả cho yêu tộc khác, nếu còn có thể mang đến cho ta một người em trai em gái, thì tốt biết bao."
Trước đây hắn ngưỡng mộ các Long tộc khác có em trai em gái, nghe họ ra vẻ phàn nàn nhóc con quấn người, nhưng thực tế lại hớn hở vui mừng.
Bây giờ hắn không ngưỡng mộ nữa rồi.
Cho dù nhóc tì này đa tình lại có rất nhiều bạn bè khác, cũng không sao cả.
Ngao Tân thong thả thở ra một hơi, bóp lấy cái eo mập mạp của nhóc con dùng sức nhấc bổng nàng lên, nhìn nàng vui sướng kêu o oa oa.
Nàng thích nhất là được nhấc bổng lên cao.
Ánh mắt càng thêm thanh tỉnh, Hắc Long đã rũ bỏ sự nôn nóng có tâm cơ tránh mặt bọn người Sở Hành Vân dắt nhóc con đi chơi khắp nơi, đắc ý vênh váo.
Họ ở đây thong thả vui vẻ, Thái Cổ tông và Thanh Dương môn cũng mỗi bên đều có niềm vui riêng, thế nhưng trong Cửu Minh ma thành, lại có một nơi sầu t.h.ả.m mây mù.