“Ta là người ngoài."
Nhóc tỳ thấy ngại ngùng nói.
“Làm sao thế được.
Gia phụ cũng chân thành cảm ơn muội, biết U U muội chân tâm vì ta và A Ngọc."
Nữ t.ử này cười, trong mắt dần có thêm thần thái, nhẹ giọng nói:
“Tình ý muội dành cho ta và A Ngọc, giống như người một nhà vậy."
Bên cạnh nàng Ôn Ngọc cũng cười nói:
“Ngoại tổ cũng rất muốn gặp muội, để nói lời cảm ơn.
Hơn nữa," hắn nhìn quanh bốn phía, thấy Ngạo Tân lơ đễnh, liền biết nơi này rất an toàn, nói với Ngu U U:
“Hơn nữa ngoại tổ từng có chút vãng lai với tộc trưởng Cung thị trước kia, lão nói biết một số chuyện về Cung thị, nếu muội có rảnh thì tới bái phỏng lão, lão sẽ kể cho muội nghe."
“Cung thị?"
Ngu U U kinh ngạc nhìn hắn.
Nàng chưa bao giờ nghe nói về chuyện ngoại tổ gia của Ôn Ngọc, trong sách cũng không có.
Thậm chí Ôn Ngọc trong sách cũng chưa bao giờ nói về mối quan hệ này.
Cũng đúng.
Cung thị đứng vững ở giới này vạn năm, không thể là kẻ cô độc chẳng qua lại với ai.
Có mấy tông môn thế tộc giao hảo thì quá đỗi bình thường.
“Hơn nữa ngoại tổ gần đây nghe được một tin đồn, cũng muốn nhắc nhở các người lưu tâm một hai."
Ôn Ngọc hơi nhíu mày nói:
“Nói là có kẻ giỏi nhìn thấu thiên cơ, nhìn thấy trong thiên cơ giới này sắp có đại kiếp... sắp có Ma Thần giáng thế."
“Ma Thần," Nhóc tỳ líu la líu lô một trận, lại ứng酬 một hồi đã thấy đói, đều chẳng phải người ngoài, nàng liền lấy ra những món bánh ngọt mà hai vị Tôn sư tỷ tặng cho mình, chậm rãi gặm rồi thuật lại:
“Giáng thế."
Nghe ý của Ôn Ngọc thì tin đồn này gần đây lan truyền rất rộng.
Nhưng đây là lần đầu tiên nàng nghe thấy.
Thái Cổ tông cũng không có ai bàn luận về chuyện tương tự.
Điều này có thể hiểu được.
Ngu U U vừa mới trở lại tu chân giới nên không để ý, đây chẳng qua cũng chỉ là lời thiên cơ của một vị cường giả được cho là rất lợi hại mà thôi.
Lại là đại kiếp lại là Ma Thần, một bộ dạng tu chân giới sắp hủy diệt, với sự thận trọng của Ngu tông chủ thì không thể nghe gió là mưa mà tin ngay được.
Lão cũng sẽ không không coi trọng.
Sự lựa chọn tốt hơn, chính là cha nàng chắc sẽ đi tìm các tu sĩ giỏi nhìn thấu thiên cơ khác để xác nhận những thông tin này.
Nhóc con lấy bánh ngọt ra ăn, “Ừm ừm" gật đầu.
Lời đồn này gần đây chỉ lưu truyền trong một số gia tộc suy tàn.
Mặc dù gia tộc suy tàn, nhưng cũng giống như đã nói trước đây, tổ tiên đã từng hiển hách.
Vẫn còn một số sức mạnh khác biệt so với các gia tộc khác để biết được một số chuyện.
Ôn Ngọc sắc mặt trầm mặc, dặn dò Ngu U U:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tuy là tin đồn, nhưng cẩn tắc vô ưu vẫn tốt hơn.
Thà tin là có còn hơn không, nghe vị nhìn thấu thiên cơ kia nói, sau lưng vị Ma Thần kia là một biển m-áu... e rằng tuyệt đối chẳng phải hạng tốt lành gì.
Ngu sư muội nếu ra ngoài, vạn lần phải đi theo trưởng bối."
Thiếu niên này sau khi thoát khỏi vẻ âm u lại có chút dông dài, nhóc tỳ vội vàng chắp vuốt nhỏ cảm ơn, còn quan tâm hỏi:
“Không sao chứ?"
Nàng hỏi liệu ngoại tổ gia của hắn có gặp rắc rối gì không, Ôn Ngọc lắc đầu nói:
“Ngoại tổ đã nói, trước khi tổ tiên rời khỏi giới này từng để lại nơi bảo mệnh, muội không cần lo lắng cho chúng ta."
Chỉ là thiếu niên này cũng quá thật thà, nhà mình có nơi an toàn như thế cư nhiên còn kể cho người khác nghe.
Mẫu thân hắn đứng bên cạnh mỉm cười nhẹ nhàng, không hề có ý định ngăn cản, Ngu U U cũng gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói với hắn:
“Muốn tìm ta, đến Các."
Lần này Thiên Hưng Các vẫn luôn chờ đợi nàng trong lúc nàng mất tích, thực sự khiến trái tim nhóc tỳ bỗng chốc trở nên thân thiết tin tưởng.
Ôn Ngọc gật đầu, lại nhìn nàng hỏi:
“Muội còn có việc đúng không?"
Chưa nói đến chuyện khác, phi chu trên đầu bọn họ, một cô gái xinh đẹp trẻ trung thường xuyên nhìn về phía này.
Ngu U U ngẩng đầu, thấy là Từ Diệp Nhi đang nhìn xem khi nào họ quay lại, vội vàng vẫy vẫy cái vuốt nhỏ nói:
“Xích Giao, hôn lễ."
Đám cưới của công chúa Xích Giao mà nàng nhắc tới Ôn Ngọc cũng đã nghe nói qua, thiếu niên tuấn tú này gật đầu nói:
“Tổ phụ cũng muốn đi, chỉ là Xích Giao nhất tộc không gửi thiệp mời, lão còn thấy cực kỳ nuối tiếc."
Ôn gia có tu sĩ Đại Thừa tọa trấn, thực ra cũng tính là gia tộc đỉnh cấp.
Không thể vì thường xuyên ở bên cạnh Ngạo Tân và Sở Hành Vân mà cảm thấy Tiên giai và Đại Thừa đều nhan nhản như rau ngoài chợ.
Ngày thường Ôn lão vốn rất có mặt mũi, thường xuyên được mời dự tiệc.
Nhưng hiện giờ có lẽ vì chuyện ồn ào không mấy tốt đẹp với Tôn gia trước đó, luôn bị người ta dị nghị, Xích Giao nhất tộc vốn dĩ là tính tình kiêu ngạo, coi thường, không bằng lòng mời lão cũng là điều khiến người ta hiểu được.
Mọi người thực sự chẳng có hứng thú gì với Ôn gia, Ôn Ngọc khéo léo khước từ lời mời đưa tiễn một đoạn của Sở Hành Vân, đưa mắt nhìn phi chu bay đi.
Thời gian còn lại Ngu U U hoàn toàn không nhắc tới hôn sự của Ôn Thế và Cung Diệu Hoa, cũng không quan tâm đến chuyện hiện giờ tu chân giới đang rầm rộ tin đồn Xích Diễm Ma Quân là người hậu đạo, đều không truy cứu chuyện Cung Diệu Hoa tư bôn...
Nếu nói Cung Diệu Hoa là ích kỷ tư lợi, thì Xích Diễm Ma Quân là làm bộ làm tịch.
Rõ ràng là một tiểu nhân bỉ ổi, nhưng lại cứ giả vờ giả vịt, làm ra vẻ hào hiệp khoan dung, nhắc đến Xích Diễm Ma Quân nhóc tỳ liền thấy buồn nôn.
Họ bay đi suốt chặng đường, cho đến khi tới một vùng biển bao la vô tận, có hơi nước bàng bạc lẫn với linh khí phả vào mặt.
Ngu U U từ trên phi chu nhìn xuống, liền thấy là vùng hải vực vô tận, lại có đ-á ngầm lởm chởm, từ trên không trung vùng hải vực đó lại có một tòa điện thờ cực kỳ xa hoa quang hoa đại thịnh.
Tòa điện thờ đó mỗi một góc đều có điêu khắc giao long phi thiên, điện thờ cực kỳ rộng lớn, tiến lại gần một chút, liền khiến người ta chỉ cảm thấy đây giống như một hòn đảo khổng lồ, rộng lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Nhóc tỳ rất tò mò nhìn kỳ cảnh trong biển này.
Vì trước đó nàng mới chỉ thấy đạo tràng của Thanh Long nhất tộc, giấu trong biển sâu, vốn tưởng Giao Long và Long tộc có sở thích giống nhau.
Không ngờ Giao Long lại thích ở trên mặt biển.
Phi chu tới gần, liền có vài đạo quang ảnh nghênh diện bay tới.
Dẫn đầu là một nam một nữ, nam t.ử khôi ngô có lực, khuôn mặt rộng, cười trông rất chất phác.
Nữ t.ử kia dung mạo trắng trẻo xinh đẹp, đồng t.ử dựng đứng, giữa trán có một miếng vảy đỏ, ánh lên vẻ đẹp dị tộc đặc sắc.