Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên

Chương 237



 

“Mặc dù đứa trẻ này cũng có một số vấn đề, ví dụ như rõ ràng là tuổi sáu bảy, nhưng lại bé xíu như nhóc con vậy.”

 

Nhưng cha đẻ người ta còn chẳng thấy làm sao, người khác lại cứ xì xào bàn tán chẳng phải là quản quá rộng rồi sao.

 

Chỉ có người khẽ nói:

 

“Chỉ tiếc là đến nay vẫn chưa tu luyện.”

 

Trên người đứa trẻ này là một mảnh hỗn độn, không có linh khí.

 

Tuy nhiên lại có người phản bác nói:

 

“Thời gian trước con bé còn được Đế Tôn nhìn trúng hơn.

 

Với bản lĩnh của Đế Tôn, còn lo sau này con bé không tu luyện được sao?”

 

Điều này khiến mọi người theo bản năng chuyển sự chú ý sang người Đại Diễn Đế Tôn, bắt đầu nhiệt tình bàn luận về nguyên nhân Đại Diễn Đế Tôn từ chối tiệc thọ lần này.

 

Sở Hành Vân ở bên cạnh nghe bọn họ nói qua nói lại, thấy bọn họ không có những lời lẽ khó nghe đối với tiểu sư muội của mình, không khỏi lộ ra ý cười nhàn nhạt... dù sao cũng là tu sĩ giao hảo với tộc Xích Giao, nhân phẩm cũng đều rất chính trực, chưa bao giờ nói ra nói vào chuyện nhà người khác.

 

Sở đạo quân vừa nghĩ, vừa dè dặt khẽ ho một tiếng, lại cảm thấy rất đắc ý.

 

Nuôi một nhóc con g-ầy gò thành ra xinh đẹp đáng yêu như hiện tại, trong đó dù sao cũng có một phần công lao của Sở đạo quân.

 

“Đại sư huynh.”

 

Đợi sau khi bưng r-ượu giao bôi không hề thẹn thùng của tân nhân đi, nhóc con từ trên giường mới lăn xuống, lảo đảo lăn vào lòng Sở Hành Vân.

 

Thanh niên tuấn mỹ mỉm cười, cúi người bế nàng lên, một miếng bánh hỷ của phàm giới đút tới bên miệng hắn.

 

Nhóc con đôi mắt sáng lấp lánh cầm bánh hỷ trong tay, đưa đến bên miệng đại sư huynh nhà mình, hớn hở nói:

 

“Bánh hỷ, lấy may!”

 

Chẳng qua chỉ là bánh hỷ của người phàm, bình thường không thể bình thường hơn.

 

Nhưng Sở Hành Vân nhìn đứa trẻ có chút gì ngon cũng chi-a s-ẻ với mình, lại thấy trong lòng ấm áp vô cùng.

 

Hắn mỉm cười đón lấy bánh hỷ, trong ánh mắt mong chờ của nhóc con ăn sạch sẽ món đồ phàm tục này từng miếng một, xoa xoa cái đầu nhỏ của tiểu sư muội nhà mình nói:

 

“Tiểu sư muội cũng phải lấy chút may mắn mới đúng.”

 

Lời này nói hay thật.

 

Nhóc con lấm la lấm lét quay đầu nhìn lại, thấy sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào tân nhân, lén lút từ trong áo khoác nhỏ lại lôi ra một miếng bánh hỷ, tự mình gặm một miếng.

 

Thấy tiểu kim long từ bên cạnh thò đầu ra tò mò nhìn, tiện thể cũng cho nó ăn một miếng.

 

Thấy nàng vẫn còn giấu đồ ăn ngon dưới áo khoác nhỏ, Sở Hành Vân không nhịn được cười....

 

Một chiếc vòng tay trữ vật lớn như vậy không dùng, cứ thích giấu dưới quần áo, có thể thấy tiểu sư muội của hắn là một nhóc con yêu cuộc sống, hiểu cuộc sống.

 

Vòng tay trữ vật lấy điểm tâm ra thì có vẻ vô vị quá.

 

Trong mắt hắn tiểu sư muội nhà mình cái gì cũng tốt, Sở đạo quân lại nhìn hai vị tân nhân kia, thấy bọn họ vẫn đang bị vây quanh chúc mừng, bèn mang theo nhóc con đã bận rộn suốt cả ngày hôm nay ra khỏi cửa.

 

Ngu U U nằm trong lòng hắn cũng chẳng quan tâm mình sẽ bị mang đi đâu, đại sư huynh nhà mình còn gì phải lo lắng chứ.

 

Nàng đang cùng Ngạo Liệt người một miếng tôi một miếng chia nhau bánh hỷ, đợi sau khi ăn hết cả một miếng lớn, hai nhóc con đầu chạm đầu cùng nhau trao đổi cảm nhận về hương vị, cảm thấy bánh hỷ làm khá không tồi.

 

Rất ngon.

 

Nghĩ như vậy, nhóc con từ dưới áo khoác nhỏ lại lôi ra một miếng, cùng tiểu kim long tiếp tục ăn điểm tâm.

 

Sở Hành Vân nhịn cười cùng nàng đi ra ngoài, xua tan hết bầu không khí náo nhiệt kia.

 

Tộc Xích Giao dạo gần đây náo nhiệt phi thường, hiếm khi bên ngoài yên tĩnh như thế này.

 

Hắn đứng trên yến tiệc hỷ vẫn còn đỏ rực một lát, không lâu sau, liền thấy người bạn tốt y thuật bất phàm của mình là Từ Diệp Nhi cũng đang xoa trán đi ra, bèn cười hỏi:

 

“Đạo hữu cũng không quen sao?”

 

Sự náo nhiệt như thế này quả thực khiến Từ Diệp Nhi vốn quen thanh tĩnh trồng trọt trong Dược Vương Cốc không mấy quen thuộc, người sau không khỏi nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Thành thân đúng là phiền phức.”

 

Lại hỏi Sở Hành Vân:

 

“Khi nào thì về?”

 

Nàng hiện tại đang cư ngụ ở phường thị dưới chân núi Thái Cổ Tông, quay về còn phải dựa vào Sở Hành Vân.

 

Người sau trầm ngâm một lát, Ngu U U vội vàng nói:

 

“Đợi Ngạo Tân.”

 

Ngạo Tân đi tiễn đám yêu tu Huyền An An về Mang Sơn rồi.

 

Nàng muốn ở tộc Xích Giao đợi thêm mấy ngày, đợi Ngạo Tân về rồi mới cùng nhau quay về.

 

Cùng nhau ra khỏi cửa, vậy thì nên cùng nhau về nhà, đúng không?

 

“Nghe theo tiểu sư muội.”

 

Sở Hành Vân dứt khoát nói.

 

Từ Diệp Nhi hơi gật đầu, tuy nhiên do dự một lát nói:

 

“Chẳng phải các ngươi nói còn muốn đến nhà của thiếu niên tên Ôn Ngọc kia sao?”

 

Nàng một là không quen biết Ôn Ngọc, với tư cách là người lạ tự nhận không tiện đến thăm nhà người ta.

 

Mặt khác, nàng cũng không mấy thích tụ tập náo nhiệt.

 

Thiếu niên tên Ôn Ngọc kia dường như có chút bí mật, nàng càng không muốn không biết điều mà dấn thân vào.

 

Đây quả thực là một vấn đề.

 

Sở Hành Vân vừa cho Ngu U U uống nước, để tránh nàng ăn bị khô khát, vừa nói:

 

“Không sao.

 

Đợi Ngạo Tân về, chúng ta đến Vương gia, ta lại tiễn cô một chuyến.”

 

Vương gia chính là nhà ngoại của Ôn Ngọc.

 

Cách biệt ba năm cũng không biết tên khốn Hoàng Phủ Châu này còn nhớ thương Từ Diệp Nhi hay không, Sở Hành Vân tự nhiên là phải ổn thỏa hơn chút.

 

Dù sao Ngu U U vì có khả năng vào bí cảnh của Vương gia, lúc đó còn có Ngạo Tân canh giữ cũng sẽ không có nguy hiểm gì.

 

Hắn đều sắp xếp xong xuôi, Từ Diệp Nhi cũng không nói thêm gì nữa, sắc mặt khác thường mấy phần, truyền âm nói với Sở Hành Vân:

 

“T.ử Quân gần đây cùng tôi còn nghiên cứu mấy loại linh d.ư.ợ.c, cũng chuẩn bị cho anh một phần.”

 

Sắc mặt Sở Hành Vân vi diệu, thấy nhóc con trong lòng vừa gặm bánh hỷ vừa lén lút dựng tai lên nghe, khóe miệng khẽ giật giật.

 

“Tôi biết đó là linh d.ư.ợ.c gì rồi.

 

Đa tạ đạo hữu.”

 

Hắn dứt khoát nói, đưa tay ra nhận luôn.

 

Cái linh d.ư.ợ.c này không nói ra, thật sự khiến nhóc con tò mò đến cào xé tâm can, nàng hít hít cái mũi nhỏ.

 

“Nghe nói gần đây có mấy vị nữ tu đều bị mắc bẫy, những người bị hại đều bị hút cạn tinh khí.

 

Giờ đều nói những chuyện này là do Hợp Hoan Tông làm...”

 

Từ Diệp Nhi không biết trên đời này còn có người có thể nghe thấy truyền âm, vẻ mặt nghiêm trọng nói với Sở Hành Vân đang khẽ thở dài:

 

“Những người bị hại đều có dấu vết sau khi song tu.

 

Những bột thu-ốc này là vật thanh tâm, không bị ảnh hưởng bởi mấy loại hương liệu song tu của Hợp Hoan Tông.

 

Mặc dù anh tâm trí kiên định, vậy thì cũng cầm lấy để phòng hờ đi.”