Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên

Chương 242



 

“Hắn b.úng tay gửi một đạo linh quang tạ lỗi cho Vương gia, phi chu liền chuyển hướng bay thẳng về phía Thái Cổ Tông.”

 

Ngu U U cũng cảm thấy lựa chọn của Sở Hành Vân rất đúng.

 

Chuyện cũ của Cung gia đã là chuyện cũ, cứ gác lại đó, khi nào rảnh quay lại nghe sau cũng được.

 

Hơn nữa, nàng thật ra cũng không nhất thiết phải vào bí cảnh của Vương gia.

 

Để tránh làm lỡ việc tu luyện của Ôn Ngọc, nàng cũng bập bẹ “y y nha nha", bảo Sở Hành Vân nói với Ôn Ngọc một tiếng.

 

Huynh ấy bằng lòng chi-a s-ẻ bí cảnh là tấm lòng, nàng rất vui.

 

Nhưng nàng cũng hy vọng Ôn Ngọc đừng vì nàng mà bỏ lỡ cơ duyên lớn thuộc về chính mình.

 

Nay đã rời khỏi Ôn gia, Ôn Ngọc cũng phải nỗ lực tu luyện thì mới có thể bảo vệ được mẫu thân và gia đình ngoại tổ của mình chứ.

 

Còn về Hoàng Phủ Châu đang thoi thóp trong bình ngọc, Nguyên Anh bị gọt đi từng mảnh kia, Ngu U U thậm chí cảm thấy có chút hốt hoảng.

 

Nhân vật trong sách từng làm mưa làm gió, cũng được coi là tuấn kiệt trẻ tuổi lừng lẫy một phương, cao ngạo lãnh đạm như thế, thậm chí còn gây ra đại loạn ở Thái Cổ Tông, vậy mà Hoàng Phủ Châu lại sắp kết thúc như thế này sao?

 

Nàng thấy thật khó tin, không nhịn được lại lắc lắc bình ngọc.

 

Bên trong bình ngọc, mảnh Nguyên Anh nhỏ xíu kia chỉ trong thời gian ngắn ngủi ngay cả sức để kêu t.h.ả.m cũng không còn.

 

Nhận ra Ngu U U đang ngẩn ngơ, Tiểu Kim Long thu hồi hư ảnh, chậm rãi dán mình lên má của nhóc con, dùng trán nhẹ nhàng cọ cọ nàng.

 

Nhóc con hoàn hồn, đối diện với một đôi mắt rồng vàng rực kiên định mà trong trẻo.

 

Sự chú tâm trong đôi mắt ấy khiến nàng lập tức tỉnh táo lại, nở một nụ cười thật tươi.

 

Câu nệ vào nội dung trong sách thì có ý nghĩa gì chứ.

 

Đó chẳng qua chỉ là một câu chuyện hư ảo mà thôi.

 

Còn thực tại nàng đang sống mới là sống động và chân thực nhất.

 

Tên Hoàng Phủ Châu kia thì có gì khác với những kẻ ác đa đoan bị bọn họ tiêu diệt trước đây đâu chứ?

 

Thế nên, hắn có rơi vào kết cục này thì cũng hoàn toàn chẳng có gì đáng để tâm cả.

 

Ngu U U hoàn toàn không còn cảm giác gì nữa.

 

Còn những người khác thì lại càng không thể có chuyện đồng cảm.

 

Sở Hành Vân một mực điều khiển phi chu, trước tiên đưa Từ Diệp Nhi về nhà, sau đó dẫn theo Hoàng Phủ Châu trực tiếp đi gặp Ngu tông chủ.

 

Vì trên người Hoàng Phủ Châu còn liên quan đến không ít chuyện, Ngu tông chủ đặc biệt coi trọng, tìm một nơi có cấm chế mạnh mẽ nhất, kín kẽ đến mức tuyệt đối không để lọt một sợi nguyên thần nào thoát ra để chuẩn bị thẩm vấn Hoàng Phủ Châu.

 

Cách làm này đương nhiên là tốt.

 

Nhưng khi mọi người đến nơi có cấm chế đáng tin cậy này, tất cả đều im lặng một chút, ánh mắt lén nhìn nam t.ử áo đen đang sa sầm mặt mày, nghiến răng nghiến lợi.

 

Ao Tân:

 

...

 

Cấm chế mạnh mẽ, kín không kẽ hở đúng không.

 

Chuyện đó hỏi Hắc Long chắc chắn là có trải nghiệm sâu sắc nhất.

 

Cái tên họ Ngu sát nhân kia, vậy mà lại đặt nơi thẩm vấn ngay tại nơi giam giữ Hắc Long trước đây.

 

Như vậy có lịch sự không?

 

Có thích hợp không?

 

Nếu không phải gã này là cha ruột của Ngu U U, nếu không phải... nếu không phải bên cạnh Ao Thanh đang hài lòng khen ngợi Ngu tông chủ “nghĩ chu toàn", thì hôm nay lão t.ử phi ăn tươi nuốt sống tên họ Ngu kia không bằng!

 

Chữ “Nhẫn" trên đầu có thanh đao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ao Tân âm thầm nghiến răng, hừ hừ hai tiếng.

 

Nhóc con thò đầu ra nhìn cấm chế kia, quả nhiên trông rất quen mắt, năm đó lệnh bài canh giữ Hắc Long nhận từ Chấp Sự Điện vẫn còn đặt trong kho báu U U của nàng kìa.

 

Nàng vội vàng vươn bàn tay nhỏ bé an ủi Hắc Long nhà mình:

 

“Gặp gỡ lần đầu ở đây... hoài niệm!"

 

Ôi chao, trên đời này chẳng có ai biết an ủi người khác hơn nhóc con này cả.

 

Ao Tân lại hừ hừ hai tiếng, nhỏ giọng nói:

 

“Cũng là vì gặp được ngươi."

 

Hắc Long năm đó làm sao biết được, tiểu ma đầu mà mình từng sợ hãi nhường ấy, giờ đây lại ngoan ngoãn nằm trong lòng mình, cùng mình dán sát bên nhau.

 

Nghĩ lại thì tuy cấm chế có đáng ghét thật, nhưng dù sao cũng đã mang nhóc con đến bầu bạn với mình, Ao Tân bĩu môi, tiện thể liếc xéo Thanh Long đại trưởng lão Ao Thanh đang khoanh tay suy tư gì đó, mỉa mai nói:

 

“Lúc đó ta trông đẹp nhỉ?

 

Vảy lấp lánh, chẳng rụng một cái nào."

 

Ao Thanh luôn hoài nghi, có phải Ao Tân bị đ-ánh đến nghiện rồi không.

 

Tạm ghi nhớ chuyện này lại, đợi quay về sẽ nhổ sạch vảy của Hắc Long sau, ông ôn tồn nói với Ngu U U:

 

“U U, cho Hoàng Phủ Châu ra đây."

 

Nhóc con vẫn ôm bình ngọc trong lòng, thỉnh thoảng lại lắc lư một hai cái...

 

Trên đời này không còn tiểu ma quỷ nào như thế này nữa, khi Nguyên Anh của Hoàng Phủ Châu rơi ra khỏi bình ngọc, hắn đã thoi thóp hơi tàn.

 

Nguyên Anh từng tròn trịa nay đã bị lửa thiêu băng cắt thành một sợi mảnh khảnh, mỗi một lần bị công kích đều đ-ánh thẳng vào nguyên thần, hắn ngay cả sức rên rỉ cũng không có, phủ phục giữa không trung run rẩy cầm cập, ánh mắt nhìn Ngu U U tràn đầy sự sợ hãi.

 

Nhìn thấy Hoàng Phủ Châu lúc này nguyên thần ảm đạm yếu ớt, hình tượng thê t.h.ả.m, những người có mặt không ai cảm thấy đồng tình.

 

Ao Thanh chán ghét nhìn kẻ nghiệt súc này.

 

Nếu không phải trên người Hoàng Phủ Châu còn liên quan đến nhiều bí mật, ông đã sớm xé xác hắn thành từng mảnh vụn rồi.

 

“Hoàng Phủ Châu, đến nước này, ngươi cũng nên hiểu rõ, kẻ đứng sau lưng ngươi đã từ bỏ ngươi rồi."

 

Thấy trên khuôn mặt đầy thương tích của Nguyên Anh lộ ra vẻ tuyệt vọng, Ngu tông chủ lạnh lùng nói:

 

“Ngươi đã là quân cờ bị bỏ rơi, dù có ngậm miệng không nói, ta cũng có thể dùng thuật Sưu Hồn đối với ngươi."

 

Thấy Nguyên Anh kia co rúm lại lộ vẻ sợ hãi, ông chậm rãi nói:

 

“Nếu ép ta phải Sưu Hồn, nỗi đau ngươi phải trải qua sẽ không chỉ đơn giản như hiện tại đâu."

 

Thuật Sưu Hồn gây ra tổn thương cực lớn cho nguyên thần.

 

Hoàng Phủ Châu thấy mình rơi vào tay Thái Cổ Tông, giờ đây nhìn cũng không dám nhìn nhiều vào nhóc con độc ác đang tò mò nhìn mình kia, chỉ cảm thấy đối diện với ánh mắt ngây thơ nhưng tàn nhẫn ấy thôi đã thấy sợ hãi vô cùng.

 

Hắn không nhịn được khổ sở van nài:

 

“Cầu xin tông chủ tha cho ta một mạng.

 

Ta, sau này ta nhất định sẽ hối cải, nhất định không dám đối địch với Thái Cổ Tông nữa!"

 

Hoàng Phủ Châu từng cậy tài khinh vật, kiêu ngạo biết bao nhiêu, vậy mà giờ đây chỉ có thể khổ sở cầu xin, chẳng còn chút liêm sỉ nào.

 

Ngu U U vô cùng khinh bỉ, liến thoắng nói với Ngu tông chủ:

 

“Lúc hại người, đều, đều không cho người ta cơ hội!"

 

Lúc hắn đắc ý làm hại người khác sao không cho người ta cơ hội?