Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên

Chương 255



 

Tiểu gia hỏa liền múa may tay chân nói với mọi người.

 

Nguyễn Linh nghe xong cũng chỉ coi như nghe một câu chuyện...

 

đối với một tu sĩ Luyện Khí nhỏ bé, Đại Diễn Đế Tôn có lai lịch gì cũng không khác biệt lắm.

 

Trái lại tiểu quy vàng một cái chân trước gãi gãi cằm nhỏ giọng nói, “Thảo nào phụ thân ta nói Đế tôn cường hãn."

 

Vạn năm trước... phụ thân nàng còn chưa chứng đạo tiên giai đâu.

 

Nghĩ như vậy, ban đầu chịu một kiếm của Đại Diễn Đế Tôn mà bại trận cũng không tính là không thể chấp nhận...

 

Thực ra phụ thân nó đã sớm chấp nhận rồi, trước kia quan hệ với Đại Diễn Đế Tôn cũng không tệ.

 

Nếu không phải như thế, cũng sẽ không ngay cả Mang Sơn Yêu Hậu cũng đi lại gần gũi với Thường Ngọc Tiên xuất thân từ Đại Diễn như vậy.

 

Huyền An An chép chép cái miệng nhỏ giọng nói, “May mà Hoàng Phủ tổng quản báo một tiếng, muội cũng có thể đề phòng nàng ta một hai.

 

Chỉ là nàng ta hiện tại lại chạy đi đâu rồi?"

 

Chạy đi đâu rồi, câu hỏi này hỏi hay lắm.

 

Tạm thời ai cũng không biết.

 

Trái lại là Mang Sơn Yêu Hậu, sau khi đạo tạ Ngu tông chủ lại đi tới hậu sơn, liền thấy lũ ấu tể tụ tập lại một chỗ xì xào bàn tán.

 

Thấy con gái vốn nhát gan thẹn thùng của mình hoạt bát hơn nhiều, Mang Sơn Yêu Hậu không khỏi lộ ra nụ cười chân thực.

 

Bà cũng không làm phiền lũ ấu tể nô đùa, mà là nói với Ngu tông chủ, “U U đứa trẻ này thiên chân khả ái, một lòng chân thành, đối đãi với An An cũng rất thật lòng, ta cũng coi nàng như con cháu trong nhà."

 

Bà nói lời này mặc dù lông mày nhẹ nhàng hoạt bát, nhưng lại có một cảm giác già dặn chín chắn.

 

Ngu tông chủ đối với những yêu tộc có tuổi tác e rằng nhiều hơn mình một con số này cũng rất tôn trọng, hòa thanh nói, “Đây đều là duyên phận của hai đứa trẻ."

 

“An An không giỏi giao tiếp."

 

Mang Sơn Yêu Hậu dừng một chút, mỉm cười mời Ngu tông chủ nói, “Qua một thời gian nữa yêu tộc và Thanh Long nhất tộc sẽ hội quân, Ngao Liệt vốn là thiếu chủ Thanh Long tất nhiên sẽ đi, không biết U U có bằng lòng cũng tới Bắc Châu giải khuây một chút, để An An học cách tận tình chủ nhà..."

 

Bà bất động thanh sắc liếc nhìn, thấy hai yêu tu cao lớn bên cạnh nháy mắt với mình, ánh mắt rơi trên người Sở Hành Vân đang mỉm cười nhìn Ngu U U phía sau Ngu tông chủ.

 

Chầm chậm thu hồi ánh mắt, bà thừa dịp Ngu tông chủ cúi đầu suy tư, quay đầu trừng mắt nhìn hai yêu tu kia một cái thật mạnh.

 

Yêu hậu, hung thần ác sát!

 

Hai yêu tu sau cái liếc mắt hung dữ này, không dám hé răng.

 

Thấy bọn họ không giày vò nữa, Mang Sơn Yêu Hậu hài lòng thu hồi ánh mắt, mỉm cười.

 

Nhóm yêu tu ngốc nghếch này nhìn trúng Sở Hành Vân của Thái Cổ Tông, nhất định bắt bà cũng phải liếc nhìn xem Sở Hành Vân thế nào.

 

Bà nhìn rồi, cảm thấy rất tốt.

 

Nhưng đôi mắt của tiểu t.ử này chỉ rơi trên người tiểu sư muội của mình... cho dù chỉ là huynh hữu muội cung, Mang Sơn Yêu Hậu cũng cảm thấy điều này không ổn.

 

Bà lại nghĩ tới tấm lòng từ mẫu của mình suýt chút nữa để Thường Ngọc Tiên thừa cơ hại con gái nhà mình, đã hạ quyết tâm, không nhắc tới chuyện xem mắt cho con gái nữa.

 

Nhân duyên... duyên phận hôn nhân, cứ để con gái bà tự mình đi gặp gỡ đi.

 

Hiếm khi vì Thường Ngọc Tiên xuất hiện mang lại cảnh tỉnh cho Mang Sơn Yêu Hậu, tiểu quy vàng đang chơi đùa vui vẻ cùng bạn lữ vẫn còn chưa biết mình đã thoát ly khổ hải.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng ở cùng Ngu U U đã khiến nó cực kỳ khoái lạc rồi.

 

Chơi ở Thái Cổ Tông đến tối, yêu tộc Mang Sơn được an trí ở Nghênh Tân lâu của Thái Cổ Tông, tiểu quy vàng lại ngậm vạt áo của bạn lữ không buông miệng, ăn vạ trên chiếc giường nhỏ của ấu tể.

 

Mang Sơn Yêu Hậu liền nhìn lũ ấu tể chơi đùa một ngày mệt rã rời chớp mắt đã chìm vào giấc ngủ.

 

Tiểu quy vàng bụng hướng lên trời, bốn chi dang rộng, cùng với Ngu U U cũng ngủ phơi bụng bá chiếm giường nhỏ.

 

Tiểu kim long... nó ngủ dưới gầm giường.

 

Nó chỉ ngủ cùng Ngu U U.

 

Có người khác liền rời đi.

 

Mang Sơn Yêu Hậu chỉ coi như không nhìn thấy con kim long ủy khuất ba ba cuộn thành một đoàn kia, xoay người rời đi.

 

Ngu U U cũng vẫn chưa biết kim long mình thích nhất kiên trì chỉ ngủ... chỉ cần một mình nàng là bạn tốt, nàng hôm nay ôm đoản kiếm thanh đồng múa may một ngày cũng không câu được Thường Ngọc Tiên ra, mệt đến không chịu nổi, chìm sâu vào giấc mộng.

 

Trong lúc ngủ say, thần hồn của nàng lại hơi phiêu đãng, được bao quanh bởi hơi thở ôn nhu, nhưng dường như bên tai truyền đến một tiếng nỉ non nhẹ nhàng của một hơi thở khác, giống như một cái móc nhỏ, khiến nàng mơ mơ màng màng thuận theo hơi thở đó mà bị dẫn dắt đi.

 

Thần hồn không biết phiêu đãng bao lâu, mãi đến khi ngửi thấy mùi hương cực kỳ ngọt ngào nồng đượm đột nhiên mở mắt, ấu tể phát hiện mình dường như đang lơ lửng trên đỉnh đầu một tu sĩ trẻ tuổi.

 

Hắn cúi đầu ngồi xếp bằng dưới đất, trong tay chống một thanh trường kiếm, hơi thở thoi thóp sắp tắt.

 

Thanh trường kiếm đó cố định hắn, khiến hắn không bị đổ phục xuống đất.

 

Bên cạnh hắn có vô số ma niệm nườm nượp kéo đến, mưu toan xâm lược vào thân thể hắn.

 

Nhưng thanh niên này m-áu tươi đầm đìa, trông đã mất đi ý thức, không thể rời khỏi hơi thở nặng nề đáng sợ này nữa.

 

Ấu tể liền dừng lại một chút, sờ sờ khóe miệng mình, tổng cảm thấy sắp chảy nước miếng tới nơi rồi.

 

Nàng thử rơi xuống, quơ quơ trước mắt thanh niên đang rủ xuống kia, thấy hắn lâm nguy dường như không phát giác ra sự tồn tại của mình, lập tức yên tâm.

 

Mất ý thức rồi.

 

Tuy nhiên vẫn còn thở, vừa vặn có thể đem những ma niệm nguy hiểm hơn tiêu diệt sau đó mới đến cứu người.

 

Đó chẳng phải là thời gian mở tiệc vô tình sao.

 

Mặc kệ đây là đâu, ăn no trước rồi tính.

 

Ấu tể không hề bạc đãi bản thân mày mở mắt cười, hướng về phía những ma niệm dường như vô cùng vô tận kia há cái miệng nhỏ đang đói khát ra, ngửa ra sau.

 

Hút vào như bão táp.

 

Miếng ăn lớn này.

 

Tính là miếng ăn no nhất mà Ngu U U từng ăn kể từ khi trở về từ Thiên Ngoại Thiên rồi.

 

Hơi thở nồng đậm hương thơm pha lẫn trong đó, khiến nàng cảm thấy quen thuộc một cách vi diệu.

 

Lại suy nghĩ kỹ một chút, liền giống hệt lần ăn của phu thê Vân Đàn Tiên Quân lần đó.

 

Đều tràn ngập ác ý tà ác.

 

Lại pha lẫn sự không cam lòng, oán hận, căm ghét... so ra, ấu tể chép chép cái miệng nhỏ, cảm thấy ác niệm lần này ăn mặc dù ngon, nhưng vẫn không ngon bằng nguyên ác ở Thiên Ngoại Thiên.

 

Lần ác niệm ăn đó đại khái là được Thánh tăng gia trì, làm cho ngon miệng và “ôn thuận" hơn một chút.