Nhìn thấy mình lại trắng trẻo mập mạp một con, ấu tể nhịn không được hiếu kỳ nhìn lướt qua linh quang màu đen trong não đã giúp mình đại ân, vô danh vì mình kiêu ngạo một chút.
Nàng vô thức ưỡn cái bụng nhỏ, lại vội vàng vì tâm trạng “mình rất cừ!", “mình thật hữu dụng!" vô danh này mà kỳ quái một chút.
Tuy nhiên ưu lự đã qua, lại thu thu cái bụng nhỏ no nê, nàng thấy mình lại trắng muốt một đoàn, liền yên tâm, chuẩn bị trở lại trong thân thể của mình...
Đây không biết là nơi nào, tuy nhiên ác niệm nhiều như vậy, Ngu U U suy đoán đại khái là một nơi nào đó ở vùng cực Tây....
Không, vùng cực Tây hẳn là không có ác niệm dày đặc như vậy.
Nếu không vùng cực Tây đã sớm không có cách nào ở được rồi.
Đây rất có khả năng chính là Thần Ma Trủng đáng sợ nhất trong truyền thuyết.
Dù sao ác niệm dày đặc như vậy, lại có tu sĩ Đại Diễn hoàng triều xuất hiện, còn có nhiều xác ch-ết tu sĩ trông rất có dấu vết năm tháng như vậy, tám phần mười sẽ không phải nơi khác.
Đây có lẽ là lần nguyên thần đi xa nhất kể từ khi Ngu U U sinh ra.
Trước kia chỉ có thể xoay quanh gần thân thể, nhưng có lẽ là nhận được sức mạnh nguyên ác trong Thiên Ngoại Thiên, cũng có lẽ nàng bản năng nhận định, càng có khả năng là sức mạnh linh quang màu đen nhận được trong tộc địa Cung thị, nàng lần này coi như chạy đủ xa rồi.
Mặc dù xa, tuy nhiên ấu tể nằm trong làn sương mù kỳ quái vắt cái chân mập nhỏ lên suy nghĩ một chút, lại cảm thấy cũng coi như đáng giá...
Dù nói thế nào, đây cũng là nhà ăn thật lớn.
Hơn nữa nhìn ác niệm nơi này cuồn cuộn không dứt, còn có thể ăn rất lâu.
Ăn no mới có thể lớn cao.
Sờ sờ mình đã cao thêm một li khổng lồ, Ngu U U đối với bản thân trong tương lai tràn đầy hy vọng, sâu sắc cảm thấy, mình nên thường xuyên tới ăn cơm.
Nhưng trông nơi này thỉnh thoảng còn có tu sĩ ra vào, chuyện này nếu để người ta nhìn thấy một cái nguyên thần của mình, đụng vỡ thân phận của mình...
Nữ nhi nhà Ngu tông chủ Thái Cổ Tông nguyên thần xuất khiếu ra vào qua... nàng nhớ rõ hắc long Ngao Tân nhà mình chính là vì ra vào Thần Ma Trủng mà bị trấn áp rồi nhỉ?
Nếu nàng bị người ta nhìn thấy ăn cơm ở đây, e rằng cha sẽ rất khó xử.
Tiểu gia hỏa lặng lẽ suy nghĩ một chút, lại sờ sờ làn sương mù bên cạnh, làn sương mù này âm lãnh âm lãnh, lại quỷ khí lờ mờ, nhìn qua là biết chẳng phải thứ lương thiện gì.
Nhìn vẻ mặt tránh như tránh tà của những người trẻ tuổi vừa chạy tới kia là biết ngay.
Nghiêng đầu c.ắ.n một miếng, ăn vào trái lại mùi vị không tệ, tiểu gia hỏa vừa ôm lấy đoàn sương mù này mặc niệm “không lãng phí", vừa vội vàng nhìn ra bên ngoài một chút, thấy bốn phía không người vội vàng đem đoàn sương mù này ăn sạch, lúc này mới thỏa mãn biến mất tại chỗ.
Nàng trở lại trong thân thể giây đầu tiên đã mở mắt ra, liền thấy bên cạnh một con rùa vàng nhỏ đang lật bụng ngủ rất say, vô thức ôm một cái, lại phát hiện trong lòng trống không, kim long không thấy bóng dáng.
Thời gian dài cùng kim long nằm ngủ quen rồi, hiện tại không thấy Ngao Liệt, ấu tể cảm thấy trong lòng trống rỗng một cách kỳ lạ.
Nàng vội vàng lắc lắc cái đầu nhỏ, gạt bỏ cái cảm giác thất lạc trống rỗng đó sang một bên, cẩn thận bò đến cạnh giường nhìn ra ngoài.
Trong điện, Ngu tông chủ đang nhắm mắt dưỡng thần, phát giác ra khuê nữ tỉnh rồi, ông đứng dậy đi tới, xoa xoa đầu tiểu gia hỏa.
“Sao vậy?"
Ngu U U không giấu giếm cha, liền đem chuyện mình nguyên thần xuất khiếu đến một nơi tràn ngập ác niệm nói ra, thuận tiện kể lại mình đã ăn một bữa đại tiệc như thế nào.
Nhìn tiểu gia hỏa vừa nói vừa hồi tưởng, hồi tưởng đến mức hận không thể chảy nước miếng, rõ ràng nhà ăn mới phát hiện rất thơm, Ngu tông chủ hơi biến sắc, rõ ràng cũng đoán được nàng có thể đã tới nơi nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy nhiên nhìn khuê nữ ăn cơm xong tóc đều đen dày thêm vài phần, ông lại không nỡ để nàng bỏ mặc nơi tốt này.
“Có nguy hiểm không?"
Ông chỉ hỏi khuê nữ nhà mình.
Ngu U U ngậm ngón tay nghĩ nghĩ, thật thà lắc đầu.
Nơi đó không có thứ gì có thể mang lại thương tổn cho nàng.
Nói cũng lạ, cái Thần Ma Trủng khiến người ta nghe danh đã biến sắc đó, thế mà lại khiến nàng có một loại cảm giác thứ gì cũng có thể lấy ra ăn, đều là món ăn của nàng vậy....
Ngoại trừ những người sống không biết có thể xuất hiện nữa hay không.
Người sống khó đối phó hơn ác niệm nhiều.
Nếu không có người sống ra vào, vậy đại khái là nhà ăn phù hợp nhất với ấu tể rồi, nhưng tu sĩ còn sống mới là thứ khiến Ngu U U khó xử nhất.
Nàng đối đầu ngón tay nhỏ giọng nói, “Không để cha khó xử!"
Cha quản lý toàn bộ Thái Cổ Tông bôn ba khắp nơi đã rất vất vả rồi, nàng không muốn lại trở thành phiền não của cha.
Tuy nhiên Ngu tông chủ lại chỉ xoa đầu nàng hòa thanh nói, “U U có thể tùy hứng."
Ông khẽ giọng nói, “Nếu ngay cả U U cũng không thể bảo hộ, vậy cha làm tông chủ này còn ý nghĩa gì chứ?"
Một tông tông chủ, ngay cả một miếng cơm của khuê nữ cũng giữ không nổi sao?
U U nhà ông lại không phải làm chuyện xấu, càng không làm thương hại tới bất cứ ai.
Chẳng qua là ăn một bữa cơm, sau đó lại vì giới này mà làm chút chuyện tốt trừ khử ác niệm nguy hiểm.
Chuyện này nếu cũng gọi là không hiểu chuyện, vậy Ngu tông chủ không biết U U nhà ông còn có thể ngoan ngoãn thế nào nữa.
“Ép cha giam giữ..."
“Con thấy Ngao Tân bị giam giữ, liền lo lắng có người lấy con làm thủ đoạn tấn công ta, bức bách cha?"
Thấy tiểu gia hỏa cẩn thận gật đầu, Ngu tông chủ bật cười, xoa tóc bảo bối khuê nữ giải thích nói, “Ngao Tân bị giam giữ, là vì hắn không thể tịnh hóa hơi thở bám trên người hắn ở Thần Ma Trủng, cần cấm chế tiêu ma.
Hắn và con tình huống không giống nhau."
Rót cho khuê nữ vạn dặm bôn ba trở về vài ngụm nước, Ngu tông chủ cười nói, “Chỉ là đi ăn cơm nữa, phải biết tiết chế, không được ăn uống vô độ."
Lần suýt chút nữa ăn quá nhiều lật xe của Vân Đàn Tiên Quân kia, tuyệt đối không được xảy ra nữa.
“U U bây giờ rất tốt.
Cho nên chúng ta không gấp, có thể nước chảy đ-á mòn, từ từ lớn lên."
Ánh mắt Ngu U U sáng lên, vội vàng gật đầu.
Lúc này Ngu tông chủ mới yên tâm... thấy thương chưa kìa, khuê nữ cuối cùng cũng tìm được nhà ăn dự trữ phong phú rồi...