“Nhưng đây lại là chuyện liên quan đến ân oán tình thù của vị Đại Diễn Đế Tôn chỉ mới nghe qua trong truyền thuyết, làm sao có thể không hóng hớt một chút cho được?”
Đôi mắt nàng sáng lấp lánh, tiểu quy màu vàng không biết từ lúc nào cũng đã học được thói hóng hớt của bạn nhỏ, hừ hừ chầm chậm nói với nàng:
“Đợi ta lén hỏi lại nương ta, sau đó sẽ kể cho muội nghe!"
Hai đứa nhỏ hóng hớt cụm đầu vào nhau ngồi xổm ở góc tường hừ hừ chầm chậm, đợi đến khi Chúc Trường Thâu mang theo bánh sữa nhỏ do chính tay mình tỉ mỉ làm đến, mắt Ngu U U tức khắc sáng lên.
“Nhị sư tỷ, vất vả rồi."
Miếng bánh sữa đầu tiên phải đút cho vị nhị sư tỷ tốt thật là tốt nhà mình trước đã.
Cái bóng nhỏ nhón chân lên, giơ bánh sữa đến tận bên miệng Chúc Trường Thâu.
Trong mắt Chúc Trường Thâu hiện lên mấy phần ý cười, cúi người xuống, cũng không đón lấy, mà trực tiếp ăn miếng bánh sữa ngay trên tay Ngu U U.
“Ngon không ạ?"
Đứa nhỏ còn mong chờ hỏi một câu.
Chúc Trường Thâu nhìn ánh mắt tha thiết của nàng, hiếm khi thấy buồn cười, ho khan hai tiếng, khen ngợi món điểm tâm mình làm.
“Hương sữa đậm đà, tan ngay trong miệng.
Tiểu sư muội nếm thử xem."
Nàng cũng cầm lấy bánh sữa đút cho tiểu sư muội nhà mình.
Cái bóng nhỏ thấy vậy, vui vẻ cũng không đón lấy, cứ thế vùi đầu vào lòng nhị sư tỷ nhà mình, từng miếng nhỏ từng miếng nhỏ trân trọng gặm hết bánh sữa, lại bận rộn lấy bánh sữa đút cho tiểu kim long và tiểu quy màu vàng nhà mình.
Huyền An An bò trên đầu gối bạn nhỏ, từng miếng từng miếng ăn, cảm thấy mình đã được ăn món mỹ vị nhất nhân gian!
Đôi mắt hạt đậu của nó trợn ngược lên, không ngờ Chúc đạo quân trong truyền thuyết lại biết nấu ăn như vậy.
Gả người thì phải gả cho Chúc Trường Thâu nha!
Bánh sữa, thật là thơm!
Tiểu quy màu vàng lầm bầm lầu bầu:
“Về nhà bảo cha học nấu ăn."
Tuy nhiên vì món bánh sữa nhỏ này, nó đối với Chúc Trường Thâu lại thân thiết thêm mấy phần, nhịn vẻ thẹn thùng, dùng cái đầu nhỏ đi cọ cọ mu bàn tay của người biết làm đồ ăn ngon Chúc Trường Thâu, yếu ớt nói:
“Đa tạ đạo quân đã tặng món mỹ vị.
Đúng rồi, đạo quân là kiếm tu."
Nó vô duyên vô cớ cũng có hảo cảm rất lớn với Chúc Trường Thâu, trước đây cũng từng nghe nói Chúc Trường Thâu của Thái Cổ Tông là một kiếm tu cực kỳ mạnh mẽ, liền nói với nàng:
“Nhắc đến linh kiếm, trong núi Mang Sơn ở Bắc Châu của ta cũng có một mộ kiếm vô danh, bên trong toàn là linh kiếm."
Mộ kiếm vô danh kia ở Mang Sơn thực ra cũng chỉ được coi là một danh lam thắng cảnh...
Trong giới yêu tu, người tu theo con đường kiếm tu vốn dĩ không nhiều, đều chỉ thích dựa vào thân thể yêu tộc cường hãn mà đ-ánh đ-ánh g-iết g-iết.
Mà mộ kiếm này lại nằm trong lãnh địa của Mang Sơn Yêu Vương, bên ngoài yêu tộc cũng không dám đặt chân tới, cho nên người biết đến mộ kiếm này không nhiều.
Về phần lai lịch của mộ kiếm vô danh này, Mang Sơn Yêu Vương cũng không quá rõ ràng, tám phần là lưu truyền từ thời thượng cổ xuống.
Nó từ trước tới nay chưa từng giao thiệp gì với nhân tu, tự nhiên cũng sẽ không kể chuyện mộ kiếm với nhân tu, nhưng bây giờ, tiểu quy màu vàng đã ăn bánh sữa cảm thấy Chúc Trường Thâu chính là kiếm tu tốt nhất rồi!
Nó cảm thấy có thể để Chúc Trường Thâu đến Mang Sơn thử vận may.
Chúc Trường Thâu cúi đầu, thấy tiểu quy màu vàng căng thẳng đến mức hai cái vuốt rùa nhỏ đều nắm c.h.ặ.t lại, suy nghĩ một lát, vẫn là khéo léo từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Kiếm chính là bản mệnh, họa phúc có nhau.
Linh kiếm chưa gãy, Trường Thâu sẽ không tìm kiếm thêm nữa."
Linh kiếm của kiếm tu có thể có rất nhiều, tuy nhiên linh kiếm bản mệnh giao tu thì một lần chỉ có thể có một thanh.
Thanh linh kiếm trong tay nàng tuy rằng không phải là tốt nhất hay nổi tiếng nhất, nhưng đã làm bạn với nàng gần trăm năm, chính là người thân cận nhất của nàng.
Có linh kiếm bản mệnh ở đây, nàng cũng sẽ không liếc mắt nhìn những thanh linh kiếm khác thêm cái nào nữa.
Lời này khiến tiểu quy màu vàng có chút thất vọng, tuy nhiên đứa nhỏ đang bận gặm bánh sữa nhỏ, ăn đến mức hai má phúng phính bỗng khựng lại một lát.
Nàng nghĩ đến trong sách, Chúc Trường Thâu bị lừa đến đợt thú triều, linh kiếm bản mệnh bị gãy trong đợt thú triều đó.
Điều này nghe qua chỉ là một câu nói đơn giản.
Nhưng đối với kiếm tu mà nói, linh kiếm bản mệnh bầu bạn trăm năm bị gãy, không khác gì nỗi thống khổ và thương tổn khi mất đi người thân nhất.
Cho dù sau này có tìm được linh kiếm tốt hơn, nhưng cũng không bao giờ còn là thanh kiếm đó nữa rồi.
Nhưng nghĩ lại, nếu Mang Sơn Yêu Vương tránh được lần tính kế này của Thường Ngọc Tiên mà không ngã xuống, thì thú triều có lẽ sẽ không xảy ra, sư tỷ của nàng cũng sẽ không có chuyện gì rồi.
Cái bóng nhỏ lại thở phào nhẹ nhõm, định bụng sau này sẽ nói với nhị sư tỷ rằng Bắc Châu có đại cơ duyên thuộc về tỷ ấy, rồi vô tư vô lự đi theo tiểu quy màu vàng ăn ăn uống uống.
Mấy đứa nhỏ chơi đùa hai ngày, lên núi xuống nước, hi hi ha ha.
Nếu không phải Mang Sơn Yêu Hậu bận rộn nhiều việc phải về Mang Sơn, thì Huyền An An có thể ở bên Ngu U U đến thiên trường địa cửu.
“U U, hội nghị yêu tộc muội nhất định phải đến đấy."
Tiểu quy màu vàng trước khi rời đi ôm đầu khóc ròng với Ngu U U.
Bộ dạng đáng thương đó, ai không biết còn tưởng là Ngưu Lang Chức Nữ bị chia cắt không bằng.
“Đợi ta."
Đứa nhỏ cũng ôm tiểu quy màu vàng thở ngắn than dài.
Nàng đã được Ngu tông chủ cho phép đi theo tộc Thanh Long đến Bắc Châu dự hội.
Theo lời của đại trưởng lão Thanh Long Ngao Thanh, trẻ con không đi đây đi đó mở mang tầm mắt, không ngắm nhìn phong cảnh thế gian này nhiều thì thật là đáng tiếc.
Ngu U U duy nhất không nỡ chính là các vị trưởng bối trong nhà.
Nhưng ý của Ngu tông chủ là, trưởng bối lúc nào cũng ở đó, lúc về nhà ở bên nhau quấn quýt nhiều hơn là đã rất tốt rồi.
Nàng vừa bám người vừa bám nhà, Ngu tông chủ lại càng hy vọng U U của mình được vui vẻ hơn một chút.
Có bạn bè cùng chơi đùa, để nàng có thêm nhiều bạn bè hơn nữa.
Cái bóng nhỏ cũng nghe theo.
Nàng quyến luyến không rời chia tay với tiểu quy màu vàng, nhìn Mang Sơn Yêu Hậu nhét tiểu quy màu vàng vào lòng, lại khẽ gật đầu truyền âm nói với mình:
“U U, An An từng tặng muội pháp môn tu luyện của tộc Huyền Vũ, muội không cần câu nệ, cứ việc tu luyện là được."
Rõ ràng Mang Sơn Yêu Hậu phát hiện Ngu U U vẫn chưa tu luyện bất kỳ công pháp nào, chỉ tưởng đứa nhỏ này có nỗi lo lắng trong lòng, e sợ mạo phạm Mang Sơn, không dám tu luyện pháp quyết mà Huyền An An tặng cho nàng.
Bà với thân phận là Yêu Hậu đã công nhận nàng có thể tu luyện, đây là cho Ngu U U một viên thu-ốc an thần.
Cái bóng nhỏ vội vàng chắp nắm đ-ấm nhỏ với Mang Sơn Yêu Hậu, nín thở nửa ngày, lớp mai rùa màu vàng trong suốt bao bọc lấy nàng.
Đứa nhỏ mặc một lớp mai rùa trong suốt dày cộp trở nên tròn vo làm lễ với Mang Sơn Yêu Hậu.
Thấy nàng đã học được pháp môn phòng ngự của Huyền Vũ, Mang Sơn Yêu Hậu lộ ra mấy phần ý cười, tuy nhiên dừng lại một chút lại như suy tư gì đó nhìn Ngu U U một lát.