Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên

Chương 280



 

Áp được má vào vị tộc trưởng Khổng Tước đẹp trai nhóc con đã cực kỳ vui sướng, điều đáng kinh ngạc hơn là, tộc trưởng Khổng Tước nói với nàng:

 

“Sai người của Thiên Hưng Các sang liên lạc với ta."

 

Ông ấy cảm thấy tính tình nhóc con không tồi, miệng ngọt lại đáng yêu, có nhóc con xích thành này, Thiên Hưng Các trái lại có thể tin tưởng một hai.

 

Tộc Khổng Tước chiếm cứ dãy núi phúc địa cực kỳ phong nhiêu ở Bắc Châu, linh vật trời đất có rất nhiều, trước kia mặc dù cũng có vãng lai với thương hội của nhân tu, nhưng lại không thể giao phó lòng tin.

 

Giờ có nhóc con này, ông ấy lại cảm thấy có thể tin tưởng Thiên Hưng Các một lần.

 

Lời này khiến tiểu tài mê tức khắc mắt sáng rực, vội kéo tộc trưởng Khổng Tước liên tục gật đầu nói:

 

“Thiên Hưng Các, đặc biệt tốt!"

 

Nàng tự bán tự khen, tộc trưởng Khổng Tước khóe miệng hiếm khi gợi lên ý cười nhàn nhạt.

 

Nhưng ông ấy dẫn theo nhiều tộc nhân, không thể nán lại nơi có sự tính toán của Thường Ngọc Tiên, rất nhanh cũng rời đi.

 

Ấu tể tiễn ông ấy đi rất xa.

 

Có thể thấy sinh ra đẹp, quả thực sẽ có ưu đãi.

 

Nhưng ảm đạm thương tâm là không thể có.

 

Lưu luyến không rời tiễn tộc trưởng Khổng Tước đi, nhóc con lại nắm c.h.ặ.t lương thực của mình tinh thần phấn chấn!

 

Nàng vui vẻ ôm khẩu phần lương thực của mình quay lại, đội con tiểu kim long nhà mình đ-âm sầm vào lòng Ngạo Tân, dựa vào vai hắn cao hứng rút món ngon ra.

 

Nàng vừa ăn, vừa không khỏi nghĩ đến sắc mặt của Hôi Phong Yêu Vương, tò mò hỏi:

 

“Thúc ấy làm sao vậy?"

 

Thấy nàng hoàn toàn không hiểu gì cả, Ngạo Ung bây giờ cũng hiểu ra được phần nào, không khỏi nắm lấy tay vợ là Ngạo Chân thầm nhủ sắc đẹp là con d.a.o cạo xương.

 

Ông ấy kiên nhẫn nói với Ngu U U:

 

“Hắn phát hiện ra cục diện Quỷ vụ lần này, thực chất là nhắm vào hắn.

 

Những yêu tộc khác chẳng qua chỉ là Thường Ngọc Tiên tiện tay dắt dê mà thôi."

 

“Nhắm vào thúc ấy?"

 

“Ở đây vừa mới sinh loạn, lãnh địa Hôi Phong của hắn liền náo loạn lên, có các yêu tộc khác muốn đoạt quyền, nói là hắn đã vẫn lạc.

 

Đây là chắc chắn hắn sẽ vẫn lạc...

 

Tại sao lại chắc chắn?

 

Chỉ có thể là có người có thể khẳng định, hắn nhất định không thể sống sót trở về lãnh địa."

 

Ngạo Ung bình tĩnh nói:

 

“Lại nghĩ đến bốn tên yêu tu ôm bát vàng nhưng bị Quỷ vụ thôn phệ kia, nếu Hôi Phong lúc đó nảy sinh lòng tham tin lời Thường Ngọc Tiên bằng lòng liên thủ với nàng ta tiêu diệt các Yêu Vương và tộc trưởng yêu tộc khác, cũng như bốn tên kia giải phóng Quỷ vụ, thì Quỷ vụ tấn công đầu tiên chính là hắn.

 

Hắn không kịp đề phòng, chắc chắn sẽ ch-ết."

 

Cho nên Thường Ngọc Tiên ngay từ đầu đưa bát vàng cho hắn, đã không có ý tốt, là muốn đẩy Hôi Phong Yêu Vương vào chỗ ch-ết.

 

“Tại sao chứ?"

 

Ngu U U nghiêng cái đầu nhỏ hỏi.

 

Ân oán tình thù phức tạp như vậy, ở hậu cung họ Sở đều chưa từng thấy qua, nàng hoàn toàn không nghĩ ra nguyên nhân.

 

“Hắn nếu vẫn lạc, Hôi Phong yêu tộc rồng mất đầu, dẫu rằng sẽ có yêu tộc làm vương trở lại, nhưng thực lực và uy vọng đều không bằng hắn, tất nhiên cần đại năng phò tá."

 

Ngạo Ung lẩm bẩm tự nói:

 

“Lúc đó nếu Thường Ngọc Tiên xuất diện, thì có thể hoàn toàn tiếp quản thế lực của hắn, đây chính là tu hú chiếm tổ chim khách."

 

Đối với Thường Ngọc Tiên mà nói, phụ thuộc vào Hôi Phong Yêu Vương phò tá hắn, và bản thân khống chế Hôi Phong Yêu Vương đoạt lấy tất cả của hắn, tự nhiên là vế sau mới càng thuận tâm.

 

Thế lực của Hôi Phong Yêu Vương mạnh nhất ở Bắc Châu, nếu có thể khống chế mạch này, không cần tự mình tụ tập thế lực và nhân thủ, đã có thể xưng hùng một phương ở Bắc Châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thứ cản trở duy nhất, chính là bản thân Hôi Phong Yêu Vương.

 

Cho nên Thường Ngọc Tiên muốn đ-á bay, cũng chỉ có Hôi Phong Yêu Vương.

 

Còn về những yêu tu khác ngày hôm nay, ch-ết được bao nhiêu hay bấy nhiêu, Thường Ngọc Tiên căn bản không quan tâm, dù sao đến lúc đó đều tính lên đầu con ma ch-ết Hôi Phong Yêu Vương.

 

“Y!"

 

Nhóc con nghĩ đến người đàn ông anh tuấn mặt xanh mét ngày hôm nay, một cái ngửa người ra sau, liên tục lắc đầu.

 

Xem đi, đây chính là gặp người không tốt.

 

Bản thân còn chưa làm sao, gia nghiệp đã bị người ta dòm ngó rồi.

 

“Nàng ta không phải là...

 

Tiên giai sao."

 

Thường Ngọc Tiên là Tiên giai, trực tiếp tiêu diệt Hôi Phong Yêu Vương không phải tốt hơn sao?

 

Yêu Vương đó lại không phải đối thủ của nàng ta, cần gì phải tốn nhiều tâm tư như vậy chứ?

 

Ngạo Ung liền cười, ông ấy cười híp mắt xoa xoa nhóc con thiên chân khẽ nói:

 

“Hôi Phong tuy tu vi không bằng nàng ta, nhưng đấu pháp cũng không chỉ đơn thuần là tu vi.

 

Hơn nữa," ông ấy nheo mắt lại khẽ nói:

 

“Thường Ngọc Tiên nàng ta đây là sợ rồi."

 

“Sợ rồi?"

 

Ngạo Tân liền ở bên cạnh khinh bỉ giải thích nói:

 

“Nàng ta mấy lần trọng thương, đã mất đi sự tự tin và thực lực đấu pháp, nên chỉ dám lén lút gây chuyện thôi."

 

Thường Ngọc Tiên là cường giả Tiên giai, đúng ra ở cõi này tung hoành hiếm có đối thủ, vốn nên là tâm tính của kẻ mạnh, không sợ gì cả.

 

Nhưng tính nàng ta xui xẻo, vì Hoàng Phủ Châu mà năm lần bảy lượt gặp phải những người cường hãn, không nhắc đến Sở Hành Vân và Ngạo Tân, ngay cả ở tộc Xích Giao ngay cả Tiểu Kim Long và Ngu U U đều có thể làm nàng ta bị thương.

 

Nàng ta e rằng còn vết thương chưa lành, lúc này sao có thể đấu pháp với Hôi Phong Yêu Vương?

 

Yêu tộc vốn dĩ hung hãn dũng mãnh.

 

Một khi ép Hôi Phong Yêu Vương nổi điên, liều mạng tương bác, Thường Ngọc Tiên tuy tu vi cao hơn, nhưng cũng chưa chắc là đối thủ của Hôi Phong Yêu Vương.

 

Thế là nàng ta quyết định trực tiếp hãm hại hắn.

 

Quả thực là vậy.

 

Nếu là đấu pháp, Hôi Phong Yêu Vương ch-ết có lẽ chỉ là sinh mạng.

 

Nhưng ngày hôm nay, nỗi đau gặp người không tốt này, không chỉ tâm ch-ết như tro, mà còn mất cả mặt mũi.

 

Nghĩ lại thật là đáng thương quá đi.

 

Cảm thán một chút về sự đáng thương của Hôi Phong Yêu Vương, nhóc con ngoạm một miếng, gặm một miếng lớn Quỷ vụ vì hắn mà buồn bã một chút.

 

Nước mắt đau buồn vì hắn đều rơi xuống từ khóe miệng.

 

“Chỉ cần nàng ta nhận được sự ủng hộ của Hôi Phong yêu tộc, vậy thì bất kể là thừa cơ thu nạp thế lực của những cường giả yêu tộc cũng vẫn lạc vì Quỷ vụ ngày hôm nay hay thế nào, thực lực đều sẽ đại tăng."

 

Đều nói Thường Ngọc Tiên điên rồi, nhưng Ngạo Ung lại cảm thấy Thường Ngọc Tiên vẫn tinh khôn lắm.

 

Ông ấy nhàn nhạt nói:

 

“Hơn nữa nàng ta hẳn là biết chúng ta đã sinh lòng phòng bị đối với Hôi Phong.

 

Hôi Phong đối với nàng ta đã không còn giá trị lợi dụng, nên mới xuống tay dứt khoát như vậy."

 

Lúc nàng ta phản bội Yêu hậu Mang Sơn thì đã biết, Yêu hậu Mang Sơn quá rõ những chuyện xưa cũ đó của nàng ta, nhất định sẽ khiến người ta cảnh giác với Hôi Phong Yêu Vương vốn si tình với nàng ta.