Cứu Mạng! Ta Là Phản Diện Dưới Trướng Long Ngạo Thiên

Chương 335



 

Ánh mắt tu sĩ này sáng lên, lộ ra vài phần hướng tới, tuy nhiên chần chừ một lát vẫn lắc đầu nói:

 

“Đa tạ Trọng thúc thể tất.

 

Chỉ là ác niệm vẫn còn đó, không thể đem tất cả gánh nặng đó đè lên một mình Phạn Phạn được.”

 

Thoạt nhìn tiểu hắc tẩu đã hoàn toàn thao túng được ác niệm Thần Ma Chủng.

 

Nhưng nếu nơi sâu nhất Thần Ma Chủng xảy ra biến cố, hoặc giả có ác thi cấp Tiên giai xảo quyệt xuất hiện mà tiểu hắc tẩu không đủ sức đối phó, vậy chẳng phải nàng sẽ rất vất vả và nguy hiểm sao?

 

Bọn họ đều đi chơi bời hết rồi, đối với tiểu gia hỏa mà nói sẽ không còn người giúp đỡ nữa.

 

Huống hồ...

 

Hắn ánh mắt thanh minh nói:

 

“Đế Tôn vẫn còn đang vất vả, chúng ta làm sao có thể an tâm đi chơi.”

 

Nếu Thần Ma Chủng hoàn toàn biến mất, hắn nhất định sẵn lòng dạo chơi khắp tu chân giới, thưởng ngoạn núi sông, làm một hoàng tộc t.ử đệ thực thụ, muốn tiêu sái thế nào thì tiêu sái thế nấy.

 

Nhưng nguy cơ vẫn còn đó.

 

Đế Tôn mà họ ngưỡng mộ cũng vẫn còn đang cô độc khổ sở chống đỡ.

 

“Nếu Phạn Phạn thực sự có thể khống chế được ác niệm bên ngoài Thần Ma Chủng, ta muốn tiếp tục bế quan tu luyện, nỗ lực tiến giai.

 

Nếu có ngày tiến giai lên Tiên giai, có thể làm trợ thủ cho Đế Tôn, cũng có thể san sẻ một phần cho ngài.”

 

Ánh mắt tu sĩ trẻ tuổi này sáng ngời.

 

Hoàng Phủ Trọng nhìn hắn, trước mắt dường như hiện lên gương mặt kiên nghị của rất nhiều tu sĩ Hoàng Phủ nhất tộc trong quá khứ.

 

Lão cười một tiếng, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai chàng trai trẻ, hốc mắt chua xót nhưng đầy vui mừng nói:

 

“Tổng sẽ có ngày đó.”

 

Tu sĩ trẻ tuổi sau khi bẩm báo xong mọi chuyện, cũng chuẩn bị quay về.

 

“Có thời gian... hãy mời Phạn Phạn về đây.

 

Nàng hiện tại đã là tộc nhân Hoàng Phủ nhất tộc, không cần phải lo lắng điều gì.”

 

Hoàng Phủ Trọng nói.

 

“Phạn Phạn bận ăn... bận tuần tra Thần Ma Chủng, kiểm tra bù đắp những chỗ thiếu sót, tránh để nàng bỏ sót ác niệm trong Thần Ma Chủng, dạo này có chút bận rộn.”

 

Tu sĩ nghĩ đến việc mình từng mời tiểu hắc tẩu lúc trước, dọa cho tiểu hắc tẩu sợ đến mức hắc vụ suýt nữa bay mất, đôi tay nhỏ màu đen xua tít mù đến mức có thể nhìn thấy tàn ảnh, một vẻ mặt rất chột dạ...

 

Chột dạ?

 

Lạ lẫm một chút về việc Phạn muội nhà họ hễ nghe thấy nói phải bái kiến Hoàng Phủ Trọng là lại có vẻ cực kỳ căng thẳng sợ hãi, tu sĩ trẻ tuổi cẩn thận nhìn Hoàng Phủ Trọng một cái....

 

Vẫn là Trọng thúc b-éo múp míp từ bi hiền hậu của hắn.

 

Vậy mà cũng có thể dọa sợ trẻ nhỏ sao?

 

Nhưng nghĩ lại có lẽ tiểu hắc tẩu nghe nói Trọng thúc là Đại Diễn tổng quản, cảm thấy đó nhất định là một tu sĩ rất lợi hại, trong lòng hắn thầm hiểu rõ.

 

Rõ ràng là tiểu gia hỏa sợ người lạ.

 

Hắn bèn úp mở khéo léo từ chối một chút.

 

“Như vậy, nàng đúng là vất vả rồi.”

 

Không ngờ lại là một tiểu ấu tẩu siêng năng bận rộn... nghe chừng khẩu vị rõ ràng cũng rất tốt.

 

Hoàng Phủ Trọng khẽ gật đầu, để tu sĩ quay về.

 

Tu sĩ tự nhiên vội vàng quay lại Thần Ma Chủng, Ngu U U cũng đang có chút chột dạ trong Thần Ma Chủng.

 

Về việc đi gặp Hoàng Phủ Trọng gì gì đó...

 

Nàng từng tiếp xúc với Hoàng Phủ Trọng mấy ngày trước, đó là một tu sĩ rất tinh ranh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Việc này nếu không cẩn thận bị nhìn thấu thân phận thật của hắc tẩu thì không ổn rồi.

 

Vừa bàn bạc với tiểu đỉnh đang ngoan ngoãn giúp mình thôn phệ lượng lớn ác niệm làm lương khô dự trữ trong thần thức về việc phân chia linh khí tinh khiết sau khi đã thôn phệ và bóc tách các loại ác niệm, nàng vừa nhìn hắc cẩu tẩu vừa mới chiếm được bả vai của mình đang lén lút vẫy đuôi với mình.

 

Tiểu hắc long trầm mặc nhìn.

 

Liền thấy ấu tẩu rất hào phóng chia cho cẩu tẩu hai ngụm linh khí tinh khiết.

 

Cẩu tẩu, thỏa mãn!

 

Trong đôi đồng t.ử thú hung ác của nó lộ ra vài phần hài lòng, còn ghé sát lại, cọ cọ vào mặt Ngu U U.

 

“Phải quay về rồi.”

 

Nghe ý của hắc cẩu tẩu là thời gian mình rời đi cũng không ngắn nữa, Ngu U U đã cực kỳ thỏa mãn.

 

Nàng xoa xoa cái bụng nhỏ tròn vo do được các tu sĩ Hoàng Phủ nhất tộc cho ăn suốt dọc đường hôm nay, lại đắc ý dùng đỉnh đầu cọ cọ vào cằm của Hoàng Phủ Chân nói:

 

“Muốn thư thư (sách) nha.”

 

Chân ca của nàng muốn dạy nàng đọc sách, mặc dù đã khéo léo từ chối, nhưng đó cũng là món quà tặng cho nàng mà.

 

Ấu tẩu cực kỳ trân trọng quà cáp.

 

Hoàng Phủ Chân cúi đầu, nhìn tiểu gia hỏa đang vui vẻ.

 

Tâm ý của hắn, nàng đều nhìn thấu.

 

Cũng vui vẻ đón nhận.

 

Hắn lấy ra vài quyển sách vỡ lòng mà mình đã dày công tuyển chọn, nhìn tiểu gia hỏa hào hứng đưa cả hai bàn tay nhỏ màu đen ra đón lấy.

 

Nàng nhận lấy, thỏa mãn dùng khuôn mặt nhỏ màu đen cọ cọ vào quyển sách, lại cẩn thận cất kỹ, rõ ràng là rất trân trọng.

 

“Hiện tại không đọc sách.

 

Nhưng món quà, thì phải trân trọng.”

 

Giọng nói sữa non nớt khiến tâm tình Hoàng Phủ Chân tốt hơn hẳn.

 

Hắn đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu nàng, ôn tồn nói:

 

“Khi nào muốn đọc sách, cứ tới tìm ta.”

 

Hắn sẽ luôn chờ đợi nàng.

 

Rõ ràng ấu tẩu cũng đã hiểu ý của hắn, gật đầu thật mạnh.

 

Dường như hai người đã đạt được sự ngầm hiểu, ấu tẩu ôm lấy hai người bạn nhỏ, dẫm lên một luồng hắc vụ biến mất ở nơi sâu nhất của Thần Ma Chủng.

 

Cho đến khi bóng dáng nàng biến mất sau lớp quỷ vụ, Hoàng Phủ Chân mới thu hồi ánh mắt, đi về phía các đồng bạn của mình.

 

Họ đang bàn bạc việc tiếp tục tuần tra Thần Ma Chủng.

 

Dù đã ổn thỏa, nhưng vẫn muốn san sẻ cho tiểu hắc tẩu.

 

“Ta thấy Phạn Phạn rất thích quỷ vụ, thời gian nàng không ở đây, vừa hay giúp nàng thu thập thêm một ít, để khi nàng ăn cũng không phải vất vả bôn ba.”

 

Đại Diễn Hoàng tộc trong nháy mắt chuyển nghề làm đầu bếp, còn có mấy tu sĩ túm tụm lại nói với nhau:

 

“Hay là làm thêm món ác niệm ti trộn (nộm ác niệm), để Phạn Phạn khai vị.”

 

Nghe các đồng bạn lẩm bẩm, khóe miệng Hoàng Phủ Chân khẽ nhếch lên một lát, cũng đi về phía những ác niệm đang ngoan ngoãn xung quanh, thuận tiện thầm nghĩ, muội muội hắn đúng là khá hay ăn.

 

Nói đi cũng phải nói lại... nhớ mang máng là trong tháp phong ấn của Đại Diễn, dường như còn phong ấn một số ác niệm cường hãn hơn.

 

Chắc là sẽ ngon hơn nhỉ.

 

Ngu U U rõ ràng không biết Chân ca nhà mình đã nhắm tới cả kho tàng mà tổ tông để lại cho mình.

 

Nàng bận rộn bay về.

 

Chờ sau khi quay lại thiên ngoại thiên, một con Thao Thiết đã trút bỏ hắc vụ, khôi phục lại vẻ uy phong lẫm liệt khẽ phẩy móng trước một cái, trên bình chướng lại xuất hiện một lỗ hổng nhỏ.