“Sở Hành Vân trong một đêm đã bàn bạc không ít với Minh Nghi Nữ Đế, người sau cực kỳ sẵn lòng gửi những thanh niên có tư chất tốt của gia đình mình tới hai tông môn, lại đã nhận được phản hồi từ các quốc gia khác.”
Hắn mỉm cười gật đầu nói:
“Rất thuận lợi.”
Thuận tiện hắn lại có chút chua xót hỏi:
“Vị kia...
Chân ca?
Ngươi rất thích hắn sao?”
A chuyện này.
Sở đạo quân theo bản năng cảm thấy Hoàng Phủ Chân mang lại cho mình chút cảm giác đe dọa, tiểu gia hỏa gật gật đầu nhỏ, lại vui vẻ ôm lấy đại sư huynh nhà mình nói:
“Cũng rất thích đại sư huynh.”
Nàng còn lấy những quyển sách vỡ lòng mà Hoàng Phủ Chân tặng cho mình đưa cho Sở Hành Vân xem.
Sở Hành Vân nhận lấy xem qua.
Đúng là những quyển sách vỡ lòng cho hài nhi, không khỏi cũng có vài phần cảm khái.
Thì ra là vậy...
đúng là rất dụng tâm.
“Khi nào tiểu sư muội muốn đọc sách cũng có thể tới tìm ta.”
Hắn hì hì nói.
Ấu tẩu theo bản năng gật đầu, lại đột nhiên rùng mình một cái, cảm thấy một luồng ác ý sâu xa.
Trước mắt dường như xuất hiện cảnh tượng đáng sợ:
một con tẩu vùi đầu đọc sách, hai vị huynh trưởng mỗi người một bên canh chừng nàng, giám sát nàng học tập.
Đó là địa ngục gì vậy.
Ấu tẩu vội vàng nhét sách vỡ lòng vào trong túi nhỏ, lăn vào lòng Sở Hành Vân giả vờ như đang ngủ say, hỏi một câu cũng không hé răng.
Rất nhanh Lăng Phong T.ử đã chạy tới giải cứu nàng, thuận tiện còn dẫn nàng đi dạo lại chốn cũ, quay lại khu rừng rậm tên là Vạn Cổ Lâm kia để thực hiện một chuyến đi hoài niệm những tháng ngày xưa cũ, ám chỉ ấu tẩu đừng quên người xưa.
Ngu U U đương nhiên không phải là người mới nới cũ.
Ở lại thiên ngoại thiên vài ngày để thưởng ngoạn núi sông, còn tranh thủ hai buổi tối quay lại Thần Ma Chủng để xem địa bàn của mình có còn nguyên vẹn không, thuận tiện lại được cho ăn điên cuồng, còn lĩnh hội được thế nào là quỷ vụ tẩm đường, ác niệm trộn nộm.
Rất nhanh, nàng đã thu hoạch đầy mình trở về tu chân giới.
Khi họ tới thì người không nhiều.
Khi đi thì lại hào hùng tráng lệ, mang theo nhiều thanh niên và yêu tộc với ánh mắt khao khát xen lẫn thấp thỏm quay về giới này.
Khi tiến vào tu chân giới, mặc dù thiên ngoại thiên đã khôi phục linh khí nhưng vẫn có chút nghèo nàn, những người trẻ tuổi đã quen với cuộc sống phàm nhân nhất thời kinh hô lên.
Trong mắt họ cũng sinh ra nhiều sự mong đợi hơn đối với tương lai.
“Đi thôi.”
Những thanh niên và yêu tộc này được chia làm hai nhóm, một nhóm thích Thanh Dương Môn trong lời kể của Lăng Phong Tử, đi theo Lăng Phong T.ử rồi.
Một nhóm khác cảm thấy Thái Cổ Tông có “Tôn thượng” của họ ở đó, tự nhiên là khao khát hơn.
Lại thấy Tôn thượng b-éo múp míp nhà mình đang nghênh ngang ngồi trên đỉnh đầu con hắc long khổng lồ đầy vẻ coi trời bằng vung, bèn có người nhỏ giọng nói:
“Tôn thượng thật uy nghiêm nha!”
Khí thế mạnh mẽ cao cao tại thượng này!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dường như trong chớp mắt, nàng sẽ bước những bước chân ngắn nhỏ đi tới trước mặt người ta.
Sở Hành Vân vừa cười, vừa nhìn con hồ ly cứu mạng bên cạnh mình.
Hắn bị trọng thương ở thiên ngoại thiên, được một con bạch hồ cực kỳ thông tuệ cứu giúp.
Giờ đây con bạch hồ này nhờ linh khí khai hóa mà ngày càng thông linh hơn, đeo bao phục lớn tới đầu quân cho mình, quyết định tu luyện thật tốt ở tu chân giới, nỗ lực hóa thành thân người.
Trên người bạch hồ hơi thở linh động, bộ lông mượt mà có linh khí tẩm bổ, rõ ràng là đã nhập đạo, linh khí vào c-ơ th-ể.
Sở Hành Vân vừa cảm khái ân hồ thiên tư cực tốt, thật may thiên ngoại thiên linh khí quay về không làm lỡ dở nó, vừa thả phi chu ra, thu nhận tất cả đệ t.ử môn hạ sau này vào trong đó.
Khi họ bước lên phi chu, lại là từng trận tiếng kinh ngạc.
Trong não hải của Ngu U U, Vô Danh lão tăng và các tăng nhân đang bận rộn chế tác pháp khí tranh thủ nhìn sang, nhìn những đốm lửa thanh xuân của thiên ngoại thiên trước mắt này, cũng không nhịn được mà mỉm cười.
Ánh mắt lão từ ái, nhìn những mồi lửa trẻ tuổi của thiên ngoại thiên, lại đặt ánh mắt lên con hắc Thao Thiết đang một lần nữa ngồi xổm bên ngoài thiên ngoại thiên, canh giữ bình chướng kia.
Thao Thiết nhìn lại, dường như xuyên qua tầm mắt của Ngu U U, đối diện với ánh mắt của các tăng nhân.
Nó khựng lại, khẽ gật đầu, lại quay về trong bình chướng.
“Sau này... lại tới tìm ngươi!”
Nhìn thấy nó quay lại bình chướng, Ngu U U đột nhiên cảm thấy nó quạnh hiu quá, bèn lớn tiếng gọi một tiếng.
Từ sâu trong biển mây kia, loáng thoáng truyền lại một tiếng gầm gừ khủng khiếp.
Nhưng dường như là đang đáp lại nàng.
“Xem kìa, Thái Thái nhà chúng ta đúng là không nỡ xa ta.”
Ấu tẩu ôm tiểu kim long nhỏ giọng nói.
Tiểu kim long không thèm chấp nhặt với đối thủ không có thời gian cạnh tranh với mình, hào phóng gật đầu, thuận tiện gối đầu lên bờ vai nhỏ của ấu tẩu.
Thời gian họ ở thiên ngoại thiên không ngắn nữa, tự nhiên là lòng như lửa đốt muốn về.
Chờ sau khi quay lại Thái Cổ Tông, Ngu tông chủ lo liệu việc sắp xếp an ủi những thanh niên đang căng thẳng xen lẫn khao khát kia, bận rộn một phen.
Ấu tẩu cũng giả vờ giả vịt vỗ vỗ l.ồ.ng ng-ực nhỏ nói với những thanh niên này và mấy con yêu thú đang ngồi xổm dưới đất:
“Về nhà rồi!”
Nàng chẳng qua chỉ nói ba chữ, tuy nhiên dường như đã cho họ một viên định tâm hoàn, họ đều ra vẻ thở phào nhẹ nhõm.
Ngu tông chủ hì hì nhìn, lại hạ lệnh cho chấp sự của Chưởng sự điện sắp xếp ổn thỏa cho những tân đệ t.ử này.
Chờ họ vừa đi, vị “Tôn thượng” mạnh mẽ trong tâm trí họ liền “ao ư” một tiếng nhào vào lòng cha nhà mình.
Ngu tông chủ cười lớn bế bảo bối quy nữ nhà mình lên, trước tiên tung lên cao, khiến nàng cực kỳ vui vẻ, lúc này mới bế nàng cùng đi vào đại điện Chưởng giáo.
Liền thấy lúc này tiền tông chủ và Tôn đạo quân đều có mặt.
Ngu U U vội vàng từ trong lòng cha nhảy xuống đi tới dán dán với các tổ tổ, thuận tiện vung vẩy chiếc đỉnh nhỏ màu đen trong tay, vui vẻ kể về lai lịch của mình, nhận được một trận tán dương của tiền tông chủ, cũng cảm thấy mình là thiên hạ đệ nhất đỉnh rồi, lại vui vẻ tặng tiên linh chi khí ra ngoài.
Ngu tông chủ nâng niu món quà trong lòng bàn tay mà quy nữ nhà mình lặn lội vạn dặm mang về cho, cảm động đến mức mắt hổ rưng rưng.
“U U yên tâm, cha nhất định sẽ nỗ lực tu luyện.”
Ngu U U lớn tiếng đáp lời, cực kỳ tin tưởng cha mình.
Tiền tông chủ cầm luồng tiên linh chi khí của mình cười một tiếng, ánh mắt đặt lên người ấu tẩu nhà mình...
Ấu tẩu b-éo múp míp đang vung vẩy chiếc đỉnh nhỏ màu đen, ông nhớ mang máng trong lời đồn về việc ma thần diệt thế có nói thế nào nhỉ?
Có ma thần bước ra từ biển m-áu, vung chiếc đỉnh khổng lồ màu đen...
Tiền tông chủ hì hì thu hồi ánh mắt, nghiêng đầu, liền thấy Tôn đạo quân đang nắm c.h.ặ.t tiên linh chi khí, khóe mắt ửng hồng.