Cứu Tôi! Chồng Tôi Bị Ám Ảnh Bởi Tiểu Thuyết

Chương 3



[Hu hu hu cái cảm giác thầm yêu này là sao đây, sao lại thấy hơi đáng yêu thế này!]

[Lầu trên bình tĩnh, đây là bài đăng cầu cứu ly hôn! Còn có thể là chuyện ngoại tình của một "bad girl" đấy!]

Cuối cùng, chủ thớt gần như gào thét viết thêm một câu:

[Hơn nữa!!!]

[Tôi đến để cầu cứu mà!!! Các người có lời khuyên nào hữu ích không hả!!!! Làm ơn đi! Tôi chỉ có duy nhất một người vợ này thôi!!]

Có thể thấy rõ, anh ta thực sự đang rất gấp gáp.

Bên dưới, cư dân mạng bắt đầu thi nhau hiến kế hiểm:

[Khuyên bạn trực tiếp hỏi cô ấy: Vợ ơi, anh đóng chưa đạt chỗ nào em nói đi, anh vẫn còn có thể diễn tiếp!]

[Hoặc là: Vợ ơi, anh yêu em thật lòng, vì em, anh cam lòng làm lẽ!!!]

[Bên này khuyên bạn đọc hết sạch mấy cuốn tiểu thuyết kia đi, diễn luôn cả cốt truyện ấy, biết đâu lại có hiệu quả thần kỳ.]

[Ha ha ha ha ha, thế chẳng phải là phải diễn cả một cuốn sách sao???]

[Có thể đăng kỳ mà, hôm nay diễn cảnh "truy thê hỏa táng tràng", mai diễn cảnh "gương vỡ lại lành".]

[Cười c.h.ế.t, đây đâu phải vợ chồng, đây là trò chơi nhập vai kịch bản xuyên không rồi.]

Tôi nằm bò bên mép bồn tắm, xem mà cười ngặt nghẽo.

Ngứa tay quá.

Thế là tôi không nhịn được mà trả lời một câu:

[Có khả năng nào là nam chính trong tiểu thuyết toàn làm 8 lần một đêm không? Có phải là do anh không làm được đến mức đó nên bị vợ chê không?]

Đăng xong, tôi đặt máy tính bảng sang một bên, cầm ly rượu vang lên nhấp một ngụm.

Thoải mái.

Không lâu sau, chủ thớt trả lời thật.

Đầu tiên là tag người bạn nói "cảm giác thầm yêu này hơi đáng yêu":

[Chúng tôi thực sự rất ân ái. Bạn cứ đẩy thuyền đi, bạn có mắt nhìn lắm.]

Tôi: [?]

Ông anh này, anh đến đây cầu cứu hay là đến đây khoe ân ái thế hả???

Khu vực bình luận cũng nổ tung:

[??? Ân ái sao lại ly hôn? Ân ái sao lại ngoại tình???]

[Có lẽ anh ta đơn phương cảm thấy ân ái thôi...]

[Để chị vợ ra sách đi, tôi quỳ xuống nghe đây!!]

[Cười c.h.ế.t, cái sự tự tin khó hiểu này, sao lại thấy đáng yêu thế không biết.]

[Chủ thớt: Ly hôn là lựa chọn của cô ấy, ân ái là hiện trạng của chúng tôi, không xung đột.]

Tiếp đó, chủ thớt bắt đầu trả lời những người gợi ý anh ta diễn theo kịch bản tiểu thuyết:

[Tôi thực sự đã diễn rồi mà? Cuốn nào cũng diễn rồi!]

[Cô ấy xem truyện nam chính cún con, tôi liền gọi cô ấy là "chị" trên giường, chỉ hận không thể vẫy đuôi làm nũng.]

[Cô ấy xem truyện tổng tài lạnh lùng, tôi liền mặt lạnh làm chuyện đó, nói chẳng quá một câu.]

[Rốt cuộc là vấn đề nằm ở đâu cơ chứ???]

Tôi phun một ngụm rượu vang ra ngoài.

Trên giường gọi cô ấy là "chị"??

Mặt lạnh làm chuyện đó??

Cái tình tiết này... sao mà quen thế nhỉ...

Gương mặt sớm nắng chiều mưa của Vệ Tư Viễn bỗng dưng hiện lên trong tâm trí tôi điên cuồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mẹ kiếp.

Thế giới không đến mức nhỏ bé thế này chứ?

Làm sao có thể chứ.

Tôi lắc đầu, gạt phắt cái suy nghĩ hoang đường kia ra khỏi đầu.

Khu vực bình luận đã cười đến điên dại:

[Ha ha ha ha ha.]

[Mặt lạnh làm chuyện đó, ha ha ha ha ha cứu tôi với, tôi có hình ảnh trong đầu rồi!]

[Cười c.h.ế.t, đây là thẻ trải nghiệm ông chồng nhập vai loại gì thế này.]

[Khuyên chủ thớt lập tài khoản: Hôm nay đóng vai XXX.]

[Hóng chương mới, hôm nay diễn cái gì?]

[Có mỗi mình tôi thấy hơi xót xa sao... Anh ta thực sự đã rất cố gắng rồi...]

Tôi nhìn màn hình, không nhịn được mà cũng thấy buồn cười.

Cố gắng thì đúng là rất cố gắng thật.

Nhưng làm gì có người bình thường nào chỉ diễn mỗi cảnh nóng đâu!

Người ta trong tiểu thuyết là có khúc dạo đầu, khúc cuối, rồi đủ thứ chuyện khác nữa chứ!

Anh toàn diễn mỗi cái phần trên giường thôi à!!

Tôi đang nghĩ thế thì chợt nhận ra bình luận "độc địa" của mình đã được trả lời.

Bấm vào xem.

Chủ thớt tag tôi:

[8 lần à? Tôi nỗ lực chút chắc cũng được! Cảm ơn gợi ý của bạn! Tôi đi tìm cô ấy ngay đây!!]

Tôi nhìn chằm chằm vào câu trả lời này, ngẩn người mất ba giây, rồi cười một cách "độc địa".

Chị em à, cô gặp rắc rối rồi nhé~

Nhưng dù sao thì cũng không liên quan gì đến tôi.

Tôi tiện tay lưu bài viết đó lại, để dành sau này xem cho vui.

Sau đó tôi đứng dậy từ bồn tắm, khoác áo choàng tắm đi ra ngoài.

Rượu vang đã cạn, ngâm bồn xong xuôi, lại còn được xem một vở kịch hay.

Đêm nay đúng là hoàn hảo.

Đang lúc tôi cuộn mình thoải mái trên chiếc giường lớn của khách sạn, lướt đọc bộ truyện ngắn mà tác giả yêu thích vừa mới cập nhật.

"Cộc cộc cộc..."

Tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi ngẩn người, liếc nhìn thời gian trên điện thoại.

Mười một giờ rưỡi đêm.

Tôi tự nhủ mình đâu có đặt đồ ăn đêm đâu nhỉ.

"Cộc cộc cộc cộc..."

Người bên ngoài vẫn kiên trì không bỏ cuộc, gõ cửa một cách đầy cố chấp.

"Đến đây, đến đây." Tôi lầm bầm bò dậy, chân trần lê bước ra cửa, ghé mắt nhìn qua mắt mèo.

Mẹ ơi.

Vệ Tư Viễn???

Tại sao anh lại ở đây???