Cứu Tôi! Chồng Tôi Bị Ám Ảnh Bởi Tiểu Thuyết

Chương 7



Cậu ta bắt đầu giở trò lưu manh: "Tớ đẹp trai thế này, cậu không lo lắng chút nào à?"

Tôi nhìn cậu ta: "Không lo, tớ lo cho người khác hơn!"

Tôi ngừng một chút, liếc nhìn Vệ Tư Viễn đang lặng lẽ đứng cạnh.

Mặc dù anh không nói gì, nhưng tôi cứ cảm giác đôi tai anh đang dựng đứng cả lên.

"Còn chuyện nhà tớ có nhiều phòng trống hay không, chả liên quan gì đến cậu cả."

Lâm Nghiệp lườm tôi: "Cố Chiêu, cậu thay đổi rồi!"

"Tớ không thay đổi." Tôi đứng dậy, bắt đầu đẩy cậu ta đi: "Là do cậu tự đề cao bản thân quá đấy. Đi thôi đi thôi, hôm nào rảnh lại hẹn."

"Này này này… vali của tớ vẫn còn ở nhà cậu mà…"

"Tớ mang ra cho cậu."

Đẩy thẳng cậu ta ra ngoài cửa, tôi đưa vali cho cậu ta, vẫy tay: "Mai gặp."

Lâm Nghiệp đứng ở cửa, mặt đầy oán giận: "Cố Chiêu, cậu trọng sắc khinh bạn."

Tôi mỉm cười: "Biết thế là tốt."

Cửa đóng lại.

Tôi xoay người, thấy Vệ Tư Viễn đang đứng trong phòng khách, nhìn tôi đầy mong đợi.

"Đi rồi à?"

"Đi rồi." Tôi bước tới, véo má anh một cái: "Hài lòng chưa?"

Anh mím môi không nói gì, nhưng đôi mắt lại sáng rực.

Tôi nhìn anh như vậy, bỗng nhớ tới cảnh tượng trên bàn ăn vừa nãy.

Ấu trĩ.

Nhưng mà cũng đáng yêu thật.

"Được rồi." Tôi hôn lên má anh: "Em đi tắm đây, tối nay nghỉ ngơi sớm nhé."

Tắm xong, tôi lau đầu đẩy cửa phòng tắm ra.

Và rồi tôi đứng hình.

Vệ Tư Viễn đang đứng cạnh mép giường.

Trên đầu đeo một đôi tai cáo lông xù, đầu tai còn có chút lông tơ màu hồng nhạt.

Phía sau thắt lưng đeo một cái đuôi cáo bồng bềnh, ch.óp đuôi đặt trên mép giường, khẽ đung đưa theo nhịp thở của anh.

Trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng gần như trong suốt, phác họa lên đường nét vòng eo một cách mờ ảo.

Vạt áo sơ mi nhét hờ vào cạp quần, cổ áo buông lơi hai chiếc cúc, để lộ một mảng xương quai xanh nhỏ.

Anh nghiêng đầu nhìn tôi, đôi tai cũng khẽ động đậy.

"Chiêu Chiêu~" Anh gọi tôi, giọng mềm nhũn, mang theo chút âm điệu làm nũng: "Đẹp không?"

Tôi vô thức nuốt nước bọt.

Đúng là giống hệt "nam yêu tinh" trong sách nói.

Tôi bước tới, bàn tay không tự chủ được mà chạm vào cái đuôi cáo mềm mại kia, cảm giác cực kỳ tuyệt vời.

"Mua từ lúc nào thế?" Tôi hào hứng hỏi anh, mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào đôi tai kia.

Anh mặc kệ tôi đang vuốt ve cái đuôi, nheo mắt cười: "Sáng nay, đồ đặt giao tận nơi đấy."

"Đồ đặt giao tận nơi?"

"Ừ." Anh sát lại gần tôi, ch.óp mũi cọ cọ vào má tôi: "Giao hỏa tốc đấy."

Hơi thở anh phả bên tai, mang theo hương thơm nhàn nhạt của sữa tắm.

Lúc này tôi mới sực nhớ ra, anh cũng vừa tắm xong.

"Anh…" Tôi vừa mở miệng đã bị anh chặn lấy môi.

Chiếc đuôi kia chẳng biết từ lúc nào đã quấn lấy cổ tay tôi.

Sắc đẹp làm người ta lầm đường.

Thật sự là lầm đường.

Tôi hoàn toàn quên bẵng mất mục tiêu "giành lại thế chủ động" trong đêm nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giọng nói bên tai trầm thấp, mang theo tiếng thở dốc: "Một lần."



"Hai lần."



Màn đêm ngoài cửa sổ đặc quánh không sao tan được.



"Ba lần."



"Bốn lần."

Ý thức của tôi bắt đầu trở nên mơ hồ, chỉ biết bàn tay anh vẫn luôn giữ c.h.ặ.t lấy eo tôi, cái đuôi kia không biết đã bung ra từ bao giờ, mềm nhũn vắt vẻo trên mép giường.

"Năm lần."



"Sáu lần."

Tôi thậm chí không còn sức để đáp trả, chỉ có thể mặc anh ôm c.h.ặ.t lấy.



"Bảy lần."

Giọng anh vẫn vững vàng như thế, nhưng tôi có thể cảm nhận được nhịp tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh, từng nhịp, từng nhịp đập mạnh vào lưng tôi.

"Tám lần."

Trời ngoài cửa sổ đã bắt đầu hửng sáng.

Anh vùi mặt vào hõm cổ tôi, cười khẽ một tiếng đầy thỏa mãn.

"Vợ à." Anh khàn giọng nói: "Tám lần."

Tôi đã buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, mơ mơ màng màng "ừm" một tiếng.

Anh kéo tôi lại gần vào lòng, cằm tì lên đỉnh đầu tôi.

"Vậy nên, đừng nhìn ai khác, chỉ nhìn anh thôi có được không?"

Tôi nhắm mắt, khóe miệng không kìm được mà cong lên.

Đồ ngốc.

Trước giờ vẫn luôn chỉ có mình anh thôi.



Kể từ sau hôm đó, cuộc sống trôi qua thuận buồm xuôi gió.

Những gì tôi muốn, tôi đều có được.

Dù có lưu bất kỳ thể loại truyện nào, tối đến là y như rằng có phiên bản thực tế.

Hợp ý đến đáng sợ.

Mà cũng hạnh phúc đến đáng sợ.

Chiều hôm ấy, tôi cuộn mình trên sofa lướt xem video ngắn.

Lướt mãi, tôi thấy nữ minh tinh mà tôi theo dõi đang diện một bộ đồ cao cấp xuất hiện tại tuần lễ thời trang.

Tôi ôm điện thoại, không kìm được mà thốt lên: "Bé cưng à~ em đúng là chiếc bánh kem thơm mềm ngọt ngào của chị~"

Lời vừa dứt, ánh mắt tôi thoáng thấy một bóng người nơi cửa ra vào.

Vệ Tư Viễn đang bưng một đĩa trái cây đã gọt sẵn đứng đó, định bước vào.

Nghe thấy tôi gọi "bé cưng", bước chân anh khựng lại.

Sau đó anh rủ mắt xuống, bưng đĩa trái cây lặng lẽ lùi lại một bước.

Dáng vẻ đó như thể muốn lặng lẽ rút lui.

Tôi sững người.

Ồ hố, dạo này hạnh phúc quá.

Hình như quên mất chuyện phải giải thích rồi.