Đá Bay Tra Nam, Tôi Trở Thành Bảo Bối Của Đại Lão

Chương 110: Không phải cách của em nghĩ ra, là do Song Song nghĩ ra



Tần Mộc và Tề Tuệ Tuệ đã kết hôn, Tần Song Song không có thời gian về, trường học có tiết, cô không thể rời đi.

Trần Hiểu Vũ, Vương Đông Hương, Tề Tuệ Tuệ cùng gật đầu, đều biểu thị họ sẽ chăm sóc tốt cho gia đình.

"Mẹ! Tới tế tổ năm mới và những việc khác, con sẽ cùng với đại tẩu lo liệu."

"Làm đậu phụ, rang khoai lang khô chúng con đều biết làm, mẹ yên tâm đi! Nhất định sẽ làm bữa cơm tất niên thật thịnh soạn."

Nhìn mấy người con dâu trong nhà, Lý Uyên thỏa mãn thở dài: "Được, mẹ biết mỗi đứa các con đều tốt cả, chị em dâu trong nhà cũng yêu thương lẫn nhau, sẽ không như những nhà khác ồn ào chí ch.óe."

"Lần này mẹ đi, e rằng phải một thời gian dài không thể về, việc nhà cửa liền phó thác cho các con."

Tiếng nói của bà vừa dứt, Tần gia gia theo lời mở miệng: "Bốn đứa con trai trong nhà đều đã thành gia lập nghiệp rồi, nếu các cháu muốn, sau năm mới có thể tách ra ở riêng."

Tất cả mọi người trong nhà họ Tần: "......"

Tách gia? Tốt đẹp thế này sao đột nhiên lại nói đến chuyện tách gia? Cuộc sống trong nhà vừa mới khá lên, tại sao phải tách gia?

Tần Phong là người đầu tiên lên tiếng: "Ông nội! Cháu không tách gia."

Tần Lĩnh: "Cháu cũng không tách gia."

Tần Lương ngơ ngác một mặt: "Ông nội! Cháu cả ngày chạy ra ngoài, tách gia rồi, cháu ra xe cũng không yên tâm, cháu không tách gia."

Tần Mộc nhìn nhìn mấy người anh: "Cháu không sao cả, dù gì cháu là út trong nhà, làm gì cũng cứ theo ba người anh phía trước là được."

Tần gia gia không ép buộc: "Không tách thì cứ theo như đã nói trước đây, đợi khi nhà cửa khá giả sẽ xây nhà cho các cháu, mỗi người một căn."

Lập tức, mọi người trong nhà họ Tần ai nấy đều tươi cười rạng rỡ, Tần Phong vẫn là người đầu tiên nói: "Được! Cháu nghe lời ông nội."

Tần Lương cười nói: "Cháu cũng nghe lời ông nội, không tách gia."

Tần Lĩnh và Tần Mộc không lên tiếng, ý là mặc nhiên đồng ý không tách gia.

Hiện tại bốn anh em nhà họ Tần đều ở bên ngoài, ba người làm tiểu buôn bán, một người chạy xe.

Tần Mộc đầu óc vô cùng linh hoạt, thường xuyên nhờ tam ca Tần Lương từ nơi khác mang hàng về cho họ bán, khoảng thời gian trước năm mới này đã kiếm được một món kha khá.

Song Song vài lần gửi thư về bảo họ thứ gì dễ bán, bán như thế nào mới kiếm được tiền.

Tần Mộc gan lớn, căn cứ theo lời Song Song, dẫn hai người anh kiếm được không ít.

Trước đó, hắn đi tỉnh thành nhập hơn hai ngàn cuốn băng cát-xét, dẫn nhị ca và đại ca cùng bán, theo ý tưởng của Song Song, tổ chức một hoạt động bốc thăm trúng thưởng.

Giải nhất là tivi, giải nhì là quạt điện, giải ba là bình thủy.

Những giải còn lại là giải khuyến khích, chỉ là một chiếc khăn tay nhỏ, đều nhập từ tỉnh thành về. Năm xu một chiếc, hắn nhập về hai trăm chiếc.

Băng cát-xét năm tệ một hộp, giá nhập hai tệ, lời ba tệ, mua hai hộp mới được bốc thăm một lần.

Nghe nói có bốc thăm trúng thưởng, rất nhiều người đều tới mua, cũng không kén chọn bài hát trong băng có hay hay không, cầm hai hộp, đưa mười tệ rồi đi bốc thăm.

Song Song nói, những phần thưởng này thỉnh thoảng phải cho ra một hai cái, còn tivi thì phải đợi đến ngày cuối cùng mới cho.

Cách thức tiêu thụ này rất độc đáo, người mua rất đông, nào là ông bà lớn tuổi, cô chú, anh chị, em trai em gái đều đến mua băng cát-xét.

Cơ bản mọi người đều nhắm vào cái tivi kia. Bình thủy nhập mười cái, đã cho ra năm cái, người trúng thưởng vui mừng phát cuồng.

Quạt điện chuẩn bị hai cái, cũng cho ra một cái. Người trúng thưởng hôm đó còn mua pháo về đốt, ăn mừng việc mình nhận được giải lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mọi người trong thành phố ai nấy đều biết sạp hàng của họ bán đồ xác thực là có thể trúng thưởng, người mua băng cát-xét càng nhiều hơn.

Họ nhập một lô hàng rồi lại một lô hàng, tiền cũng kiếm được không ít.

Nộp cho nhà một phần, trong tay giữ lại một phần để nhập hàng. Song Song nói, việc kiểu này chỉ làm một lần là được, đợi đến ngày năm mới họ sẽ cho ra vé mua tivi, số băng cát-xét còn lại toàn bộ thanh lý xuất hàng.

Bất kỳ ai mua được, đó đều là chuyện mừng lớn.

Sau năm mới sẽ không bán băng cát-xét nữa, thành phố chỉ lớn cỡ này, chỉ có nhiêu đây người, đã bán băng cát-xét lâu như vậy rồi, bán tiếp e rằng sẽ bão hòa.

Giải thưởng lớn đến mấy cũng không thu hút được người ta rút tiền ra, làm tiếp cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Tam ca không phải định đi Hải Thành sao? Gặp Song Song thì hỏi thử cô ấy, còn có thể làm nghề buôn bán gì khác.

Sau năm mới đổi sang nghề buôn bán khác, lại kiếm một món thật tốt.

Đừng thấy Tần Mộc là út trong nhà, về chuyện kinh doanh kiếm tiền, Tần Phong và Tần Lĩnh đều nghe theo hắn.

Hắn nói làm thế nào thì làm thế ấy, vốn góp chung một chỗ, tiền kiếm được ba anh em chia đều, mỗi người nộp cho nhà một phần, phần còn lại giữ lại giao cho vợ.

Quan hệ chị em dâu có thể hòa thuận, một phần lớn nguyên nhân đến từ Tần gia gia, Tần Giang và Lý Uyên đối với sự bảo vệ và yêu thương con cháu trong nhà.

Người ta quan hệ mẹ chồng nàng dâu gặp mặt là cãi nhau, họ chưa từng như vậy. Lý Uyên tuy bặm trợn, nhưng chỉ với người ngoài, còn với con dâu trong nhà, bà luôn ôn hòa rộng lượng.

Bởi vì bản thân bà cũng từng được mẹ chồng yêu thương chiều chuộng như vậy, lúc đó nghèo, trong nhà thực sự bữa đói bữa no. Nhà họ Tần đinh đàn con cái thưa thớt, vậy mà bà lại đẻ con trai liên tục, ông bà công bà nội vui lắm.

Dốc hết sức lực kiếm đồ ngon cho bà ăn, mỗi lần ở cữ đều được đầy đủ, ông bà công bà nội thương bà như con gái ruột.

Lấy tâm mình suy lòng người, con dâu gả về nhà, bà cũng có thêm mấy đứa con gái.

Họ sinh con ở cữ, bà cũng không để họ ăn không ngon ngủ không yên, đều cho họ ở cữ đầy đủ rồi mới để họ đi làm công điểm.

Trong nhà đàn ông nhiều, kiếm công điểm cũng không màng tới một hai ngày của họ.

Quan hệ mẹ chồng nàng dâu nhà họ Tần đừng nói là trong thôn Tần, cho dù là trong toàn đại đội, cũng là tốt nhất.

Quan hệ giữa chị em dâu và cô em gái cũng khá tốt, lần này bà đi chăm sóc con gái, tin tưởng rằng mấy người con dâu nhất định có thể thu xếp việc nhà chỉn chu ngăn nắp.

Tần gia gia nhìn các cháu trai, cháu dâu đều rất hiểu chuyện nghe lời, lòng cảm thấy an ủi.

Cười ha hả: "Các cháu có thể hiểu là tốt rồi, ông cũng không muốn thấy các cháu sớm tách gia, nhắc tới là sợ các cháu trong tay kiếm được chút tiền liền nóng nảy phù phiếm, chỉ muốn mỗi người sống cuộc sống nhỏ của riêng mình. Kỳ thực anh em đoàn kết với nhau mới có thể làm nên chuyện."

Tần Phong tán thành: "Ông nội nói phải lắm, cháu không có đầu óc tốt như tứ đệ, cả đời này cháu sẽ dính lấy hắn. Chủ ý cháu không nghĩ ra, nhưng nghe lời làm việc chắc chắn có thể làm được."

Tần Lĩnh cười nhìn Tần Mộc: "Đầu óc của tứ đệ còn hơn cả hai thằng anh cộng lại, lúc bọn anh bán băng cát-xét hắn cứ muốn làm cái trò bán hàng có thưởng."

"Anh và đại ca còn sợ lỗ, không ngờ không những không lỗ, mà còn kiếm được, kiếm được còn không ít, cách này dùng để bán hàng quá hữu dụng."

Tần Mộc lười biếng: "Không phải cách của em nghĩ ra, là do Song Song nghĩ ra, ngay cả hoạt động bốc thăm cũng là cô ấy nhắc nhở."

Nhắc đến Song Song, Tần Lương cười tươi rạng rỡ: "Song Song có năng lực, đi đến đơn vị liền tìm được một công việc giáo viên, còn luôn quan tâm đến nhà cửa."

"Bốn chúng ta tuy là anh, nhưng nếu không có muội muội, cũng không thể tìm được nghề nghiệp riêng để làm."

Tần Phong thở dài: "Sự thông minh của nhà chúng ta đều di truyền hết cho muội muội rồi, đầu óc cô ấy khéo léo lắm, mắt liếc một cái đã là một ý tưởng. Trước kia vào núi, người hái được d.ư.ợ.c liệu tốt mãi mãi là cô ấy."