Đá Bay Tra Nam, Tôi Trở Thành Bảo Bối Của Đại Lão

Chương 192: Bà thật sự là lão đương ích tráng, nói đến là đến



Dương Thiên Hà không dám ép quá sát, sợ chọc giận Trần Châu Châu.

Thôi thì, cô ta muốn tích cóp tiền bạc thì cứ tích, đợi khi tích đủ rồi, tuổi tác cũng đã cao, tự nhiên sẽ bắt đầu nghĩ đến chuyện sinh con.

Nếu cô ta không nghĩ tới, thì có ép cũng vô ích, cô ta đã không nghe lời hắn rồi.

Mắt nhìn vào tivi, tâm tư Dương Thiên Hà lại phiêu du đến nhà bên cạnh, nghe tiếng khóc oa oa của em bé sơ sinh, tiếng cười nói của các chị vợ đang tíu tít trò chuyện, cảm thấy ngôi nhà này thật quá đỗi lạnh lẽo, hiu quạnh.

Ngoài hai vợ chồng họ ra, căn bản không có một ai tới chơi, tạo nên sự tương phản rõ rệt với sự nhộn nhịp bên nhà kế bên, sự chênh lệch quá lớn.

Đây có phải là báo ứng của hắn sao?

Lúc này, nhà bên cạnh quả thật đang rất nhộn nhịp, hầu như tất cả các chị vợ trong khu gia thuộc đều đã tới.

Ngắm nhìn ba đứa bé sơ sinh đang ngủ say, các chị vợ đều thèm thuồng hết mực.

“Ôi trời! Chị em! Cô thật là giỏi, một lần sinh là sinh ba. Thật hiếm có, tôi phải nhiễm chút phúc khí, hỉ khí mới được.”

“Tôi cũng vậy, lại đây, lại đây, cho tôi bế một đứa, không thể để mọi người bế hết được.”

“Từng người một xếp hàng bế, mỗi người bế năm phút.”

“Ha ha ha! Đề nghị của chị này hay đấy, mọi người tự giác xếp hàng cho ngay ngắn, chờ đợi đi.”

“Chị em! Bụng cô nhìn cũng không phải là to lắm, sao lại chứa được tới ba đứa bé vậy?”

“Đúng vậy, chỉ to hơn bụng người bình thường một chút, vậy mà ba đứa trẻ sinh ra lại không nhỏ, thật là kỳ diệu.”

“Hồi tôi mang bầu đứa đầu, bụng cũng xêm xêm bằng của cô, vậy mà đứa bé sinh ra chỉ có hơn sáu cân. Còn ba đứa con của cô, một đứa bốn cân chín, một đứa bốn cân tám, một đứa hai cân chín, thật không nhỏ chút nào.”

“Chuyện này cô không hiểu rồi. Có một số người m.a.n.g t.h.a.i là tướng bụng đẹp, nhìn không ra. Ở quê tôi có một người, đến ngày sinh rồi mà người ta còn không nhận ra cô ta có mang. Lúc đó là mùa đông, mặc nhiều quần áo, bụng lại không to, đến khi sinh con xong mới biết.”

Các chị vợ người nói một câu, kẻ nói một lời, Tần Song Song không chen vào lời nào, chỉ nằm trên giường mỉm cười.

Bụng cô quả thực không phải là rất to, không đến mức như một số người to đến nỗi không thể đi lại được.

Có lẽ là do mỗi ngày đều quen đi bộ, cô cảm thấy việc đi lại không có gì khó khăn, ngoại trừ việc không thể chạy bộ, những việc khác đều ổn.

Cô vốn luôn nghĩ là có hai đứa, ai mà ngờ được vẫn còn một đứa thứ ba?

Ba đứa bé được chuyền tay một vòng giữa các chị vợ, rồi cuối cùng trở về tay cô.

Đại Bảo và Nhị Bảo bị đ.á.n.h thức, ư ử kêu, Lý Uyên và Thẩm Thần Minh mỗi người bế một đứa, dùng bình sữa cho b.ú. Tần Song Song thì bế Tam Bảo lên, cho b.ú sữa mẹ.

Tam Bảo thân thể yếu ớt, sữa của cô không nhiều, chỉ đủ cho Tam Bảo b.ú, còn nếu cho cả Đại Bảo và Nhị Bảo b.ú thì căn bản là không thể.

Các chị vợ nhìn thấy cũng đều hiểu được.

Chị em vừa mới sinh xong ba đứa con, cơ thể chưa hồi phục, nuôi ba đứa bé sơ sinh thật sự rất vất vả. Chi bằng ngay từ đầu đã cho uống sữa công thức, đợi trẻ quen rồi thì cũng như nhau thôi.

Tam Bảo b.ú không nhiều, b.ú b.ú rồi ngủ thiếp đi.

Các chị vợ ngồi lại một lúc, xem qua lũ trẻ và chị em, rồi tất cả đều trở về nhà.

Thẩm Thần Minh bảo Lý Uyên đi nghỉ ngơi, những việc còn lại để anh lo là được.

Buổi tối trẻ con cần uống sữa, thay tã lót… anh sẽ làm, đồ ăn đêm cho con bé* đã chuẩn bị xong, để trên bếp than hâm nóng, anh chỉ việc vào bếp lấy ra là được.

*ý chỉ nữ chính Tần Song Song

Thẩm lão gia dẫn theo con trai Thẩm Quốc Phú, con dâu Vân Nga, xách theo đồ đạc đã mua, gọi xe ra sân bay.

Xuống máy bay, họ lại gọi xe đến đơn vị.

Chỉ khi họ đến cổng khu gia thuộc, Thẩm Thần Minh mới biết, vội vàng chạy ra đón. Nhìn thấy ông nội, anh khựng lại trong giây lát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh đã lâu lắm rồi không gặp ông.

Kể từ sau khi kết hôn, anh luôn bận rộn, hai ông cháu chưa từng gặp mặt, phương thức liên lạc duy nhất chỉ là điện thoại.

“Ông!” Thẩm Thần Minh bước tới ôm lấy lão gia, tâm tư phức tạp, “Ông thật sự là lão đương ích tráng, nói đến là đến, thật khiến cháu bất ngờ.”

Nhìn thấy đứa cháu đích tôn của mình khỏe mạnh đứng trước mặt, Thẩm lão gia lâu lâu không nói được lời nào. Khi đó nhận được điện thoại báo cháu bị thương nặng hôn mê, lòng ông như rơi vào hố băng, vô cùng khó chịu.

Thậm chí có mấy đêm ông không ngủ được, một mình lén khóc. Chính ông đã đưa cháu trai vào quân ngũ, nếu không phải do ông cố chấp, cháu trai đã không xảy ra chuyện.

Nhưng ông không hối hận, là đàn ông thì nên đi lính. Là quân nhân, thì nên gánh vác trách nhiệm phải có.

Đó là số phận của người lính.

Nhưng ông xót xa, rất xót xa, đó là cháu trai mà ông luôn lấy làm tự hào. Nếu có thể tỉnh dậy thì còn đỡ, nếu không tỉnh lại được thì lòng ông áy náy.

May mắn thay, cháu dâu có phúc khí, vừa đến thăm trong bệnh viện đã gọi được cháu trai tỉnh dậy, còn sinh cho ông ba đứa cháu.

Thật đáng mừng, đáng chúc tụng.

Ông vui lắm.

“Thằng bé! Bất ngờ cái gì mà bất ngờ? Ông có ba đứa chắt, thì dù có bò ông cũng phải bò tới xem cho bằng được.”

“Ha ha ha!” Thẩm Thần Minh cười lớn, một tay đỡ lão gia, một tay nhận lấy túi đồ từ tay Vân Nga, “Đi thôi, chúng ta về nhà.”

Vân Nga đi trước một bước, nói với Thẩm lão gia: “Bố! Bố và Thần Minh đi từ từ, con đi trước xem các cháu của con.”

Thẩm Quốc Phú xách đồ cũng đi rất nhanh: “Bố! Con cũng đi trước đây.”

Thẩm lão gia bước nhanh hơn, kéo Thẩm Thần Minh: “Đi đi đi, chúng ta cũng nhanh lên.”

Thẩm Thần Minh kéo ông lại: “Ông! Đừng vội, có ba đứa nhỏ mà, bố mẹ mỗi người chỉ bế được một đứa, vẫn còn một đứa đang chờ ông tới bế đó.”

“Ha ha ha! Nói đúng lắm, đi nhanh cũng vô ích, họ bế không xuể.”

Người gặp chuyện vui thì tinh thần phấn chấn, hai hôm nay Thẩm lão gia như được tiêm t.h.u.ố.c kích thích, chân tay nhanh nhẹn, linh hoạt, đi lại phấp phới.

Hàng xóm thấy con gái lớn, con gái thứ hai của ông về nhà, đều rất tò mò, dò hỏi xem trong nhà có chuyện gì.

Ông cũng không giấu giếm, cứ rộng lượng nói ra, khiến hàng xóm đều ghen tị.

Chuyện cho ba đứa chắt nhà cửa cũng không giấu các con, ông nói thẳng trước mặt họ, cả hai cô con gái đều không có ý kiến.

Cô con gái lớn cười nói với ông: “Bố! Đó đều là tiền của bố tự mua, cho ai không cho ai là do bố quyết định, không cần phải bàn bạc với bọn con.

Thần Minh có thể cưới được vợ, con với tư cách là cô đã rất vui rồi, mấy năm trước cháu cứ không chịu kết hôn, con còn lo lắng không biết cháu có vấn đề gì. Giờ thì tốt rồi, thân thể cháu rất tốt, không có tật bệnh gì.”

Cô con gái thứ hai cũng cười lớn: “Ha ha ha! Không những không có tật bệnh, mà còn rất lợi hại, một lần tạo ra ba đứa bé, không ai có thể bằng cháu, thật là nở mặt nở mày với gia đình ta.

Song Song là công thần lớn của nhà ta, cho bao nhiêu thứ cũng là đáng. Bố! Con và chị cả sẽ không vui đâu, bố yên tâm!”

Thẩm lão gia nhìn hai cô con gái đầy vui mừng: “Các con có thể nghĩ như vậy là tốt lắm, con cái của Thần Minh rốt cuộc cũng là m.á.u mủ ruột rà của họ Thẩm chúng ta.

Bố vất vả bôn ba cả đời, không cầu gì khác, chỉ cầu cho họ Thẩm đông đúc. Cuối cùng cũng mong đến ngày đó, trong lòng vui mừng, cho chút phần thưởng thiết thực.”

Hai cô con gái đồng thanh trả lời: “Đáng lắm chứ!”

Lão gia nghe vậy rất hài lòng vì họ biết điều, người họ Thẩm nên luôn coi trọng tình thân, sẽ không vì chút tiền tài mà tranh cãi mặt đỏ tía tai.

Như vậy là tốt lắm, không có người thiển cận thì sẽ không có mâu thuẫn gia đình.

Ông sống cả đời, trải qua không ít, mối quan hệ giữa anh chị em không xử lý tốt, mười phần thì hết tám chín phần là liên quan đến tiền bạc.