Đá Bay Tra Nam, Tôi Trở Thành Bảo Bối Của Đại Lão

Chương 197: Ông ơi! Ông ở lại giúp chúng cháu trông cháu nhé!



Tần Song Song trong phòng nghe nói liền vô cùng mong đợi, cô đã lâu lắm rồi chưa được gặp ông nội, cũng không biết ông ở nhà có sống tốt không.

Lần này ông đến, hãy để ông ở lại, cùng ông Thẩm làm bạn, hai người tuổi tác cũng xấp xỉ nhau, có thể nói chuyện cùng nhau, cho dù là trông cháu, hai người cũng có bạn đồng hành.

Ông Thẩm biết được ông nội nhà họ Tần đến, mắt cười thành tầm hạt na, bồng Đại Bảo vui vẻ nói chuyện với bé.

"Đại Bảo! Cụ ngoại của cháu đến rồi, đặc biệt tới xem ba anh em cháu đấy, có vui không nào?"

Đại Bảo há miệng, thè lưỡi l.i.ế.m khắp nơi, còn vô ý thức ch.óp chép miệng, chiếc mũi nhỏ nhăn lại, trông thật thú vị.

Tần Song Song bồng Nhị Bảo bước ra, bé cũng đã thức rồi, Tam Bảo vẫn còn đang ngủ. Lúc này ánh nắng mặt trời không quá gắt, vừa đúng lúc phơi nắng cho các bé, tiện thể chờ Thẩm Thần Minh đón người về.

Lý Uyên làm xong việc trong bếp, bồng Tam Bảo đang ngủ bước ra. Tam Bảo tuy nhỏ con, nhưng tinh thần mỗi ngày một khá hơn, thỉnh thoảng thức dậy cũng sẽ vô thức cười với mọi người.

Nụ cười chảy đầy nước dãi, còn biết cong tay cho vào miệng, linh hoạt đáng yêu.

Cả nhà đều đặc biệt chú ý đến Tam Bảo, bởi vì bé là đứa nhỏ nhất trong nhà, lại là một bé gái, ai cũng cảm thấy bé cần được yêu chiều nhiều hơn.

Lái xe đến thị trấn đón người rất nhanh, không bao lâu sau đã quay về.

Trên tay ông Tần xách một bọc hành lý nhẹ tênh, trên tay Tần Giang xách là đường đỏ và rượu nếp cẩm.

Đường đỏ là loại dạng cục, rượu nếp cẩm là loại Trương Thục Phương tự tay làm, đây là tục lệ ở quê. Con gái đẻ, nhà mẹ nhất định phải cho những thứ này.

Hai thứ đều được đựng trong hũ sành, bên ngoài bọc bằng túi ni lông sạch sẽ, tiện tay xách theo.

Trên tay Tần Mộc xách là trứng gà, đầy một giỏ lớn, ít nhất cũng phải hơn trăm quả. Tay kia xách là mì sợi, Trương Thục Phương đặc biệt đến trạm thực phẩm ở thị trấn mua.

Có loại sợi mì nhỏ, được buộc thành từng bó nhỏ bằng dây đỏ, còn có cả mì sợi thủ công làm từ trứng gà. Màu vàng trứng gà rực rỡ, nhìn là biết đã chuẩn bị rất dùng tâm, ngoài ra còn chuẩn bị thêm một gói b.ún khô nặng năm cân.

Trên tay Thẩm Thần Minh xách hai l.ồ.ng gà, bên trong nhốt hơn mười con gà.

Tần Song Song nhìn thấy ông Tần đi tới, bồng Nhị Bảo nghênh đón: "Ông! Ông đến rồi! Cháu vui quá!"

Nhìn sắc mặt khá hơn của cháu gái, ông Tần vui mừng nở nụ cười: "Mẹ cháu chăm sóc cháu rất tốt đó, Song Song! Sao cháu lại ra ngoài? Đẻ xong không được gặp gió đâu, về già dễ đau đầu lắm.

Về giường nằm đi, ngoan! Mẹ cháu thật đấy, cũng không ngăn cháu lại chút nào."

Tần Song Song "bật cười": "Ông! Nghe nói ông đến, cháu nằm không yên, để cháu ngồi nói chuyện với ông một lúc đi! Cháu phải nằm cả tháng cơ mà, không thiếu gì nửa ngày một ngày đâu."

Ông Tần không nói lại được cháu gái, đành liếc cô một cái đầy bất lực: "Vậy cũng được, hôm nay thời tiết đẹp, ngồi phơi nắng một lúc vậy."

Nói rồi đưa bọc hành lý trên tay cho Tần Song Song: "Đây là quần áo, giày tất mấy chị dâu cháu chuẩn bị cho mấy đứa bé."

Tần Song Song đưa tay đón lấy: "Các chị dâu thật có tâm, còn chuẩn bị quần áo cho bọn trẻ nữa."

Lý Uyên đưa Tam Bảo cho ông Tần: "Ba! Đây là con gái của Song Song đấy, ba bồng đi."

Bà trong lòng rất rõ, ông chồng tới đây, người bé muốn xem nhất là Tam Bảo, còn Đại Bảo Nhị Bảo, ông e rằng không muốn xem lắm đâu.

Ở nhà con trai nhiều quá rồi, không hiếm đâu.

Con gái rất ít, ông cụ vô cùng thích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ông Tần đưa tay nhẹ nhàng đón lấy Tam Bảo, cười đến méo miệng: "Vẫn là Song Song có năng lực, ngay một phát đã sinh cho ông một cô cháu gái mềm mại, thật khiến người ta yêu quý."

Ông Thẩm nhìn ông Tần, cảm thấy sở thích của ông thật đặc biệt, lẽ ra người nông thôn không phải đều thích con trai sao? Sao riêng ông lại thích con gái?

Quả là người thấu hiểu, kỳ thực chỉ cần xem thoáng ra, con trai con gái đều như nhau, đều là con của mình, đều đáng được yêu thương.

"Bác già! Từ nhà đến đây chắc mệt lắm rồi? Tôi là ông của Thần Minh."

Ông Thẩm cũng không biết mình và ông Tần ai lớn tuổi hơn, giữ phép tắc gọi người khác là bác già luôn là không sai.

Nghe nói về cách xử sự của nhà họ Tần, biết họ không phải loại khó nói chuyện, tự nhiên cảm thấy vô cùng thân thiết.

Ông Tần nhìn khí phách toàn thân của ông Thẩm, biết ông thời trẻ là làm quan, sắc mặt trở nên trịnh trọng hơn.

"Cũng hơi mệt, ngồi tàu hỏa lâu quá."

Tần Song Song lập tức đáp lời: "Ông! Ông đến rồi tạm thời đừng vội về, ở lại chỗ cháu nhiều ngày đi."

Ông Thẩm mắt sáng rỡ: "Đúng, đúng, đề nghị của Song Song rất hay, hai chúng ta tuổi tác cũng xấp xỉ nhau, có thể nói chuyện cùng nhau.

Xem kìa, ba đứa trẻ đấy, cũng chỉ lúc chúng còn nhỏ mới bồng được thôi, đợi lớn lên rồi, chúng ta không bồng nổi nữa đâu."

Ông Tần nhìn cháu gái, lại nhìn ông Thẩm, cuối cùng lắc đầu: "Thôi, ở vài ngày rồi về, ông ở lại cũng giúp không được gì đâu."

Ông Thẩm không nghĩ vậy: "Giúp không được gì cũng ở lại, ngắm ba đứa bé mới đẻ này lớn lên từng ngày chẳng phải cũng rất hay sao? Vậy quyết định thế đi, hai chúng ta lần tụ họp này xong còn không biết có lần sau không nữa."

Tần Giang và Tần Mộc giúp mang đồ đạc vào trong nhà, Thẩm Thần Minh đem l.ồ.ng gà đặt phía sau nhà, nơi đó có một khoảng đất trống.

Anh tìm vài viên gạch vụn, mẩu gỗ mục gì đó quây ra một khoảng, nuôi tạm thời.

Nhiều gà như vậy, cũng ăn không hết, chọn mấy con mái tinh thần tốt để lại, cho ba đứa trẻ đẻ trứng bổ sung dinh dưỡng.

Sắp xếp xong, rửa tay, mời Tần Giang và Tần Mộc ngồi xuống, lại pha trà mời họ. Cơm trưa đã ăn ở tiệm của Lưu Thục Anh rồi, ba người cũng không đói, nên không ăn thêm, ngồi xuống nói chuyện, bồng trẻ.

"Ông nhà! Lần sau có gặp được hay không chúng ta tạm không bàn, nếu tôi ở lại, không biết có làm phiền hai vợ chồng trẻ không?"

Ông Tần cả đời rất ít rời khỏi nhà, nếu không phải cháu gái gả xa, ông căn bản sẽ không đến Hải Thành. Nghe nói muốn ông ở lại đây, nghĩ nghĩ cũng không phải là không được.

Ông thích săn b.ắ.n, thích chạy khắp rừng khắp núi, nhìn phía sau doanh trại không phải có núi sao, lúc rảnh lên đó dạo dạo, kiếm chút thỏ rừng gà rừng gì đó đem về cho cháu gái nếm thử cũng hay.

Cháu gái nghe nói ông không chịu ở lại, mắt đã đỏ hoe, không nỡ nhìn nó trong lòng buồn bã, ở lại cùng nó cũng được. Đứa trẻ này từ nhỏ theo ông trên núi rừng hoang dã, rất thân với ông.

Thẩm Thần Minh lập tức tranh lời đáp: "Không đâu, ông ơi! Ông ở lại là giúp chúng cháu trông cháu, sao lại thành phiền chứ?"

Ông Thẩm cười gật đầu: "Thần Minh nói đúng, chúng ta giúp trông cháu đấy, trông ông rất cứng cáp, sau này chúng ta tối cùng đến nhà khách, sáng sớm cùng về, có bạn đồng hành, thật tốt biết bao."

"Được, vậy tôi ở lại một thời gian, giúp chăm sóc mấy đứa bé vậy."

Thấy ông nội đồng ý, Tần Song Song cũng cười theo.

Ông Thẩm cũng cười ha hả: "Ha ha ha! Vậy mới phải chứ, hai chúng ta sau này ở cùng nhau, đợi đến tháng Tám năm sau hẵng đi."